Cục trưởng Chu cầm kéo chờ đợi rất lâu cũng đành im lặng.
Thủy Lang: “Này còn nói thêm bao lâu nữa?”
“Tôi đã đi quá xa rồi, điều quan trọng nhất hôm nay là chúng ta sẽ chuyển đến một ngôi nhà mới phố Bình An.” Cục trưởng Bạch cầm micro: “Mọi người có phải giống như người dân ở phố Bình An, đều nóng lòng muốn được vào xem phòng ở sau khi cải tạo sẽ như thế nào phải không, bây giờ, lễ cắt băng khánh thành dự án và di dời phố Bình An chính thức bắt đầu, hoan nghênh thư ký Cao của Uỷ ban khu phố, thư ký Lưu, cục trưởng Chu, phó cục trưởng Khâu, phó cục trưởng Hứa của quận uỷ Phục Mậu, và chủ nhiệm Thuỷ, đồng chí Thuỷ Lang…”
Thủy Lang cầm kéo đứng ở một bên chờ cục trưởng Bạch đi tới, cắt tấm lụa đỏ mới tinh trong tiếng pháo bùm bùm.
Tiếng vỗ tay tại hiện trường bỗng vang lên dồn dập, kèm theo đó là tiếng reo hò không thể nhịn được nữa của người dân phố Bình An.
“Chuyển đến nhà mới!”
“Sống trong một ngôi nhà mới!”
“Cuối cùng chúng ta đã đợi được ngày này!”
“Đồng chí Thủy Lang, nói vài lời đi!”
“Đúng, chúng tôi muốn nghe cán bộ Thuỷ nói chuyện!”
Cục trưởng Bạch vừa định nói tiếp thì có một người phụ nữ hét lên, sau đó mọi người trong khu đều mời Thủy Lang lên tiếng.
Cục trưởng Bạch lập tức đưa micro cho Thủy Lang.
Sau khi Thủy Lang cầm lấy rồi đưa lên, trong lòng đột nhiên dâng lên muôn vàn cảm xúc, cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời.
Trước khi cầm micro, cô rất bình tĩnh, vẫn luôn bình tĩnh, tưởng rằng đó chỉ là một dự án bình thường trong sự nghiệp nhưng không ngờ trong lòng lại có nhiều cảm xúc như vậy.
“Cán bộ Thuỷ, cảm ơn cô!”
Vương Lão Mậu đột nhiên hét lớn, người dân phố Bình An cũng đồng thanh hét lên: “Cán bộ Thuỷ, cảm ơn cô!”
Hai mắt Thủy Lang bỗng nhiên ươn ướt, thấy bầu không khí náo nhiệt sắp lặng xuống, cô nhanh chóng nuốt xuống vị chua xót trong cổ họng, lại giơ micro lên nói: “Thật ra tôi không làm gì cả, sỡ dĩ mọi việc suôn sẻ như thế này, đó là nhờ cục trưởng Chu, cục trưởng Bạch, các cán bộ của Cục Xây dựng và cục quản lý nhà ở quận Phục Mậu, và các vị lãnh đạo của quận đã đấu tranh anh dũng vì địa phương, những gì tôi làm là mọi người đều có thể nhìn thấy, nhưng những gì họ làm nói không ai có thể nhìn thấy được, xét về công đức thì bọn họ phải được công đầu!
Tiếng vỗ tay vang lên ngay lập tức.
Lãnh đạo huyện ủy, cán bộ Ban quản lý nhà ở và cục xây dựng nhìn Thủy Lang với ánh mắt vừa hài lòng vừa cảm động.
Thủy Lang nói tiếp: “Nhưng dù là cán bộ lãnh đạo hay tôi, sở dĩ chúng ta có thể tiến bộ thuận lợi như vậy là nhờ sự ủng hộ, giúp đỡ to lớn của đất nước, điều chúng ta nên biết ơn nhất chính là đất nước, luôn nghĩ đến nhân dân, vì nhân dân phục vụ, chỉ như thế mới có thể giải quyết được vấn đề, phố Bình An mới có thể sửa chữa được, tôi biết hiện tại mọi người đang sống trong những ngôi nhà chật hẹp chen chúc nhau, có những lúc mọi người gần như không thể trụ nổi, những lúc đó hãy nghĩ đến phố Bình An, sớm hay muộn, đất nước sẽ giúp các đồng chí, nhân dân giải quyết khó khăn, mọi người phải tin rằng, ở nơi mọi người không nhìn thấy, cán bộ nhân dân vẫn đang âm thầm làm việc chăm chỉ, cố gắng để mọi người được nhà cửa khang trang, sung túc!”
“Tốt!!!”
Lời nói của Thủy Lang chạm đến trái tim lo lắng của nhiều người, ngay lập tức khiến khung cảnh sôi sục đến cực điểm!
Các vị lãnh đạo huyện ủy nhìn Thủy Lang, liên tục gật đầu, trong mắt tràn đầy cảm kích.
Cục trưởng Bạch nhận micro, lớn tiếng nói: “ Người dân Phố Bình An chính thức, bắt đầu chuyển vào nhà mới!”
Bầu không khí một lần nữa được nâng lên cao.
Trên mặt người dân phố Bình An đầy tươi cười, í ới gọi cha mẹ, người bế con, cầm những lá cờ đỏ nhỏ, sôi nổi bước vào cổng phố Bình An mới.
Mấy chiếc xe tải lớn chở hành lý do cục quản lý nhà ở sắp xếp đi theo đám đông.
Đường trong tiểu khu là đường xi măng mới, bằng phẳng, họ sẽ không còn phải giẫm phải nước thải, bùn lầy nữa.
Hai bên đường xây những bồn hoa lớn hình tròn, trồng các lan hồ điệp, đỗ quyên, hoa cúc thường thấy, còn có bồn trồng cây, mộc lan, bạch quả, cây phong, cây lê, cây đào, cây mai, cây bưởi, cây dâu tằm, cây anh đào... vừa có cảnh đẹp lại có thể ra hoa kết quả.
Đi hết một đoạn thì đến trung tâm tiểu khu, ở đây có một tòa nhà nhỏ màu trắng, chính là trung tâm phục vụ cộng đồng, bên dưới là một dãy cửa hàng được xây dựng mới, trong đó có cửa hàng ký gửi, tiệm cắt tóc, tiệm may, tiệm sửa giày, cái gì cần đều có, cán bộ Thuỷ nói, cải cách mở cửa, những người muốn kinh doanh các cửa hàng riêng lẻ như quán ăn sáng, nhà hàng thức ăn nhanh, hoặc cửa hàng rau quả, có thể nộp đơn lên ủy ban khu phố để thuê cửa hàng.
“Ở đây thật tốt, trong tiểu khu cái gì cũng có, ngày mưa cũng không cần phải ra khỏi cửa”.
“Đúng thế, mọi người có thể mua mọi thứ ở tầng trên, thiết kế này tiện lợi như sống trong nhà máy vậy.”
“Chúng ta đến tòa nhà màu trắng xem thử bên trong có giống với bản thiết kế của cán bộ Thuỷ không.”
Vừa bước vào tòa nhà màu trắng, mọi người đều sốc không nói nên lời.
Cảm giác giống như vừa bước vào cung thiếu niên, tường đầy kệ sách như thư viện, trên kệ đều sách giáo khoa thiếu nhi, còn có sách thiếu nhi bằng tranh vẽ, ngoài sách dành cho thiếu nhi, còn có sách dành cho sơ trung, cao trung, đại học, lứa tuổi nào cũng có.
Ngoài ra còn có một dãy ghế được thiết kế dưới kệ sách, có thể ngồi ngay bên cạnh kệ sách và đọc sách, còn có những chiếc bàn dài, mỗi bàn đủ chỗ cho mười người, mấy đứa trẻ có mặt tại hiện trường lập tức nghĩ đến việc làm bài tập sau khi về nhà, nếu tụi nó có thể ngồi đây cùng các bạn học làm bài tập về nhà, tụi nó không những không ham chơi, còn có thể làm ít công to!
Trong sảnh ngoài thư viện còn có bàn xếp gỗ, bàn bi-a, bên ngoài cửa sổ kính sát đất có sân bóng bàn, xà đơn, xà kép, các thiết bị giáo dục, thể dục cường kiện thân thể, đầy đủ mọi thứ.
Ngoài việc rèn luyện thể chất và giáo dục cho trẻ em và thanh thiếu niên, một phòng sinh hoạt rộng rãi dành cho người già cũng được đặc biệt bố trí, họ có thể chơi cờ, đánh bài, trò chuyện, đan móc, may quần áo, bàn ghế đều được sắp xếp ngay ngắn dựa vào tường.
Trang trại quy mô ở phía trước sân, ngoại trừ lô đất trồng rau đã quy hoạch, vỏ bình giữ nhiệt, hộp cũ, lọ vỡ, chậu, bát vỡ đều được tái sử dụng, đã được chôn xuống đất, năm trước đã bắt đầu gieo trồng.
Bây giờ đã xanh mướt một mảnh, chờ đến mùa xuân lại gieo thêm hạt giống mới.
“Nơi này! Thật thoải mái quá đi!”
“Thật là một ngày kỳ diệu! So với công viên còn tốt hơn!”
“Sau này người dân phố Bình An sẽ được hưởng phước lành!”
“Mức sống này đã bỏ xa tất cả chúng ta rồi, có giục ngựa tám ngàn dặm cũng không thể bắt kịp!”
Hàng xóm ở ngõ hai bên trái phải, thậm chí có cả người dân từ các quận khác khi bước vào trung tâm phục vụ cộng đồng đều không muốn rời đi.
Mọi ánh mắt đều sáng ngời, nghe được những câu khen ngợi mùi tai, người dân ở phố Bình An cười không khép miệng.
Bà nội Thụ Căn chỉ vào căn phòng ở cửa sau: “Ở đó còn có trạm y tế cộng đồng, nếu chúng ta nhức đầu hay sốt thì có thể đó lấy nước và lấy thuốc uống là được, bệnh nhẹ không cần phải đến bệnh viện, cán bộ Thuỷ đã suy xét mọi mặt cho chúng ta rồi!”
“Thật sự có trạm y tế cộng đồng!”
“Ý kiến của cán bộ Thuỷ hay thật đấy! Tuần trước con nhà chúng tôi bị sốt, đêm mưa gió vẫn phải lái xe đến bệnh viện, trong khu phố có trạm y tế, dù có mưa gió mạnh đến mấy cũng không sao, không cần lo không có phương tiện đi lại!”
“Cái này thật sự rất tốt, trung tâm phục vụ cộng đồng này được làm rất tốt, thiết kế rất đẹp, mọi thứ đều hoàn thiện, tôi rất thích, ôi, tôi không muốn rời đi chút nào, tôi thực sự muốn đến sống ở đây ngay lập tức!”
“Ai nói không phải hả,nếu có một nơi như thế này trong ngõ của chúng tôi, tôi rất muốn ngủ ở đây mỗi ngày!”
Một trung tâm phục vụ cộng đồng khiến ai cũng phải ghen tị đỏ mắt.
Rất nhiều người biểu hiện chân thành là họ thực sự muốn nằm xuống đất ngay lập tức, thậm chí không cần đệm chăn mà chỉ cần sống ở đây thôi!
Trong lòng người dân phố Bình An cảm thấy vô cùng hạnh phúc, họ từng hâm mộ nhà của người khác, cuối cùng có một ngày, họ nhận ra những người khác cũng hâm mộ lại những ngôi nhà của họ!
Mà loại hâm mộ này hoàn toàn không cân xứng, trước đây họ chỉ hâm mộ khi nhà người khác có không gian rộng rãi, có bếp và phòng tắm, nhưng chưa bao giờ có cảm giác muốn nằm trên sàn không rời đi!
Đây chính xác là tỷ lệ 1:100!
Trung tâm phục vụ cộng đồng có ba cửa, từ sân trước đi ra là toà nhà dân cư, chính là tòa nhà mà gia đình nhân vật chính Tiểu Mao Mao trong sách thiếu nhi ở.
Tiểu Mao Mao dẫn mọi người lên lầu, hành lang đều đã được sơn lại, cầu thang đã được sửa chữa, trát lại bằng xi măng chống trượt, ban công được mở rộng, không còn bất kỳ vật dụng lộn xộn nào nữa, giống như bức tranh trong sách, vừa sáng sủa vừa sạch sẽ.
“Mời mọi người đến thăm nhà tôi.”
Tiểu Mao Mao vừa mở cửa ra, chiếc giường tầng bằng gỗ tích hợp góc học tập và đựng đồ lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, muốn chen chút đi vào, những người tụt lại phía sau đều lao tới cửa sổ, nằm trên cửa sổ nhìn vào trong.
“Trời ạ! Cái này giống hệt như những gì cán bộ Thuỷ vẽ trong sách thiếu nhi!”
“Cảm giác như ngôi nhà này bước ra khỏi trang giấy vậy, thật tuyệt vời!”
“Ô ô ô, mẹ ơi xem kìa, con cũng muốn có giường giống như vậy ~~”
“Ô ô ô ô ô, tôi cứ nghĩ mình đang ở trong sách thiếu nhi!”
Những đứa trẻ ở hiện trường hâm mộ đến phát khóc, bắt đầu náo loạn lên.
Hiếm có trường hợp mấy đứa trẻ khóc mà không bị cha mẹ la mắng hay đánh đập, bởi cảnh tượng trước mắt cũng gây sốc không kém cho người lớn.
Chiếc bàn học này, chiếc tủ nhỏ này, chiếc giường nhỏ này, thậm chí cả tay cầm hình ngôi sao và mặt trăng trên tủ, và những vách ngăn có thể thu vào linh hoạt đều giống hệt như trong sách, mô phỏng hoàn toàn những bức vẽ mà họ đã xem vô số lần, cảm giác như lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy một khung cảnh trong mơ đã khiến họ có một mong muốn mãnh liệt là biến ngôi nhà này thành của riêng mình, để họ có thể ở đây mãi mãi!
Người lớn ai ai cũng nghĩ như vậy, chứ đừng nói đến trẻ em.
Vì thế họ rất hiểu tiếng khóc của những đứa trẻ.
Nhìn nhà của Tiểu Mao Mao và ông chú què ở tầng trên về cơ bản được khôi phục nguyên vẹn như trong sách.
Mọi người cũng muốn xem ngôi nhà sinh thái nguyên bản của một cặp vợ chồng già được nhắc đến trong sách nhưng chưa được vẽ ra quá.
Thủy Lang và mọi người đến tòa nhà số 1.