“Một thế giới mới đã mở ra.” Cục trưởng Chu cười nói: “Quả thật, nếu muốn giải quyết triệt để vấn đề nhà ở, không thể chỉ ở yên một chỗ mà phải chuyển ra ngoài, tôi đã hiểu ý Thủy Lang là gì, điều cô ấy coi trọng không phải là những ngôi nhà kiểu cũ, phòng ốc đơn giản, mà là quan tâm đến những khu vực có những ngôi nhà này, muốn bán đấu giá những căn nhà này cho Hoa Kiều lấy nguồn đầu tư ở nước ngoài, để họ có thể xây dựng những khu nhà ở mới cao cấp hơn và có thể bán được, chỉ có bán được, tạo ra giá trị, mới có thể sẵn sàng trả số tiền lớn như vậy, để giúp ngươời dân tái định cư, đây có phải là lý do không?”
Thủy Lang gật đầu: “Đúng vậy.”
“Kế hoạch này làm sao thực hiện, ai sẽ mua nhà ở?” Phó cục trưởng Hứa băn khoăn: “Chúng ta đều có nhà được nhà nước cấp, không ai phải trả tiền mua nhà, người không có đầu óc cũng không đi mua!”
“Có rất nhiều vấn đề khó.” Cục trưởng bạch thở dài: “Các nhà đầu tư Hoa Kiều bên ngoài không phải là những kẻ ngốc, lại đầu tư số tiền khổng lồ vào thị trường như của chúng ta, kế hoạch của cô cũng giống như kế hoạch cải cách cũ của cô, đó là một tư duy rất tiến bộ, quả thật là vì lợi ích của người dân, nhưng khó thực hiện gấp ngàn lần so với cải cách cũ, hy vọng về mọi mặt rất xa vời.”
“Có xa vời cũng phải làm.” Thủy Lang nhìn bản vẽ thiết kế trên bàn: “Mùa hè năm nay, đã có người cầm chiếu đến ngủ ở bên ven đường cạnh bờ sông Tô Châu rồi, đến mùa đông họ có thể chen chúc nhau, trong mười năm tới, số lượng người sẽ tăng lên, đến lúc đó không giải quyết được thì cũng phải giải quyết, nếu như cần phải giải quyết thì tại sao phải chờ đợi khổ sở hơn mười hai mươi năm, bây giờ thành như vậy rồi, có thể cân nhắc đề xuất với bên trên.”
“Có thể đề xuất, nhưng không có khả năng sẽ được đồng ý.”
“Sợ quay lại xã hội quá khứ mà tách biệt nhà ở thành thị và nông thôn ra, không trộn lẫn với nhau, hơn nữa, với cải cách mở cửa, nông thôn không thể duy trì được hệ thống tổ sản xuất công xã như trước, nói không chừng sẽ thay đổi nhanh hơn thành phố, phát triển trước cả thành phố.”
“Đây lại có ý gì nữa?”
“Tôi nói vu vơ thôi.”
Mấy vị cục trưởng: “...”
Lời nói của bọn họ không có chút trọng lượng nào!
“Cho dù muốn đề nghị cũng phải có lòng tin.” Cục trưởng Chu lại thở dài: “Lấy tiền từ đây?”
Thủy Lang cũng bình tĩnh lại: “Hôm nay chúng ta chỉ nói về kế hoạch cải cách tiếp theo, nếu các vị thấy khả thi thì tôi sẽ nói chuyện với ông Chiêm và những người khác, cũng hỏi về mối quen biết trước đây của mẹ tôi, xem có thể kéo họ đến đầu tư không.”
Hai mắt cục trưởng Bạch sáng lên: “Ông Chiêm có thể làm được, mẹ cô cũng có thể làm được, liên đoàn công thương lại càng có thể!”
Nói liên tiếp ba lần có thể, đã chọc cười những người trong phòng họp.
Thủy Lang cười hỏi: “Các vị đã đồng ý lời này của cục trưởng Bạch chưa?”
“Tất nhiên đồng ý, chẳng những có thể giải quyết hoàn cảnh khó khăn hiện tại của người dân, cho phép người dân có được cả tiền lẫn nhà mà không cần nhà nước ra tiền, bên cạnh đó còn thúc đẩy sự phát triển của cải cách, mở cửa, thật là một chuyện tốt!” Cục trưởng Bạch càng nói càng phấn khích, vỗ bàn: “Tôi sẽ lại là người tiên phong trong vấn đề này, lão Chu, hai chúng ta đi nói chuyện với cấp trên, Thủy Lang, cô đi nói chuyện với người của hội liên hiệp công thương nghiệp đi, bên họ có rất nhiều mối quen biết trên thế giới, nếu chúng ta thật sự có thể đột phá ở chỗ này là có thể giúp được mọi người hướng tới một xã hội khá giả!”
Thủy Lang cười nói: “Được.”
Cục quản lý nhà ở Phục Mậu một lần nữa tràn đầy động lực, đam mê nhiệt huyết.
Một tháng sau, người dân ở phố Bình An bắt đầu chuyển đến nơi ở mới.
Quá trình sửa chữa phố Bình An luôn thu hút nhiều sự chú ý, nhiều người thường đến đó vừa xem sách thiếu nhi vừa quan sát công trình đang dần hoàn thiện.
Mỗi khi nhìn thấy một công trình được hoàn thành, dù đó không phải là nhà của mình, mọi người vẫn có một cảm giác tuyệt vời và khó tả.
Hàng xóm sống gần đó thỉnh thoảng còn ghé qua để “kiểm tra” những ngôi nhà.
Vì vậy, khi người dân bắt đầu chuyển đến nhà mới ở phố Bình An, sự nhiệt tình của những người hàng xóm này không kém gì người dân ở phố Bình An.
cục quản lý nhà ở Phục Mậu và ủy ban khu phố đã đặc biệt tổ chức một buổi lễ tân gia, cánh cổng lớn vẽ những bức tranh nhỏ như trong sách, một biểu ngữ bằng vải đỏ ghi câu: [Chúc mừng phố Bình An hoàn thành, chào đón người dân phố Bình An chuyển đến nhà mới]
Tuy rằng hoa trong công viên tiểu khu chưa nở nhưng hoa mai trồng hai bên đường đúng lúc nở rộ, cây cảnh cũng xanh tươi.
Biết mình sắp chuyển đến nơi ở mới, người dân ở phố Bình An đã đến đây trước ba ngày để sắp xếp đồ đạc, không chỉ bỏ tiền túi ra để treo biểu ngữ giống như ở cổng lớn ở trước cửa nhà, cũng như lối vào, cửa hàng, trung tâm sinh hoạt cộng đồng, ngay cả nhà vệ sinh công cộng, cành cây, cũng được buộc những sợi dây màu đỏ may mắn..
Chuỗi pháo dài nhất được treo trên tường, trong sàng chứa đầy kẹo mừng, táo và đậu phộng, pháo vừa nổ, kẹo mừng và hoa quả được rải ra ngoài, khung cảnh vui tươi ngập tràn.
Ngoài lễ tân gia, hôm nay còn là lễ chính thức hoàn thành công trình phố Bình An.
Ngay sau khi pháo nổ xong, lễ cắt băng khánh thành bắt đầu.
Cục trưởng Bạch chủ động xin làm người chủ trì buổi lễ: “Các đồng chí, xin chào mọi người, tôi là Bạch Quốc Hạp, cục trưởng cục Xây dựng Phục Mậu, đồng thời cũng là tổng phụ trách đội xây dựng dự án cải tạo phố Bình An thật sự lúc này tâm trạng tôi rất phấn khích, khó có thể diễn tả bằng lời, hai năm trước, dù đã trải qua nhiều trận chiến nhưng tôi không thể tưởng tượng được phố Bình An chúng ta, nơi từng giống như một khu ổ chuột, lại có thể trở thành bộ dáng như ngày hôm nay, các đồng chí nhìn xem, ở đây có thay đổi lớn không?”
“Lớn!!!”
Thủy Lang: “...”
Lâm Hậu Bân: “Cục trưởng Bạch lúc nào cũng nói như vậy.”
Liễu Đức Hoa: “Thời khắc này nên để chủ nhiệm Thủy lên phát biểu chứ, không hiểu sao Cục Xây dựng lại cướp mất ánh đèn sân khấu.”
Phó cục trưởng Hứa: “Đều là người một nhà, đều là người một nhà.”
Cục trưởng Bạch đứng trên sân khấu, chỉ vào Thủy Lang nói: “Phố Bình An có thể thay đổi nhiều như vậy, đề là nhờ người thiết kế trưởng của chúng tôi, đồng chí Thủy Lang, mọi người đều biết đồng chí Thủy Lang, có thể nói cô ấy là kho báu trấn khu của quận Phục Mậu chúng ta!”
Thủy Lang lập tức bị bao vây bởi ánh mắt ấm áp của mọi người: “…Đừng đẩy tôi.”
Cục trưởng Bạch vờ như không nghe thấy, trong không khí vui mừng, ông ta lại vô cũng cảm thái: “Không có đồng chí Thủy Lang thì cuộc cải cách của chúng ta sẽ không có sự khởi đầu, đừng nhìn đồng chí ấy còn trẻ mà lầm, cô ấy có tài năng phi thường, đầu óc vô cùng linh hoạt, khu không có tiền, ngân sách cấp trên cũng không đủ cấp, cô ấy đã tìm đủ mọi cách để có tiền, một tay giành giải vàng cúp Ngọc Lan, kiếm được số vốn khởi nghiệp đầu tiên cho phố Bình An!
“Điều đáng kinh ngạc hơn, cô ấy đã trích một phần của giải vàng, tạo ra những cuốn sách nhỏ đúng, chính là những cuốn sách nhỏ mà mọi người đang cầm trên tay, lượng bán ra nhìn chung không cao, nếu lượng bán ra cao đồng nghĩa với lợi nhuận rất nhiều, nhưng đồng chí Thủy Lang của chúng ta lại không thu về một đồng nào, tất cả đều được quyên góp để cải tạo phố Bình An, cũng như cải tạo các tòa nhà cũ trong huyện trong tương lai!
“Ồ.”
Âm thanh ồ vang lên chấn động hiện trường!
Mọi người kinh ngạc nhìn Thủy Lang.
“Cán bộ Thủy, cô đúng là người tốt bụng!”
“Tôi đã nói rồi, cán bộ Thủy là cán bộ tốt nhất!”
“Trong lòng cán bộ Thuỷ có nhân dân, có đất nước, cô giống như những người mẹ, đều là người tốt!”
“Cán bộ Thủy, việc sửa chữa ngõ cũ của chúng ta nhất định phải giao cho cô làm!”
“Quận Phục Mậu của chúng ta thật may mắn khi có được cán bộ Thuỷ!”
Thủy Lang đứng đó, khóe miệng co giật, ánh mắt đã hướng về phía cục trưởng Bạch.
“Đồng chí Thủy Lang đã dẫn đường cho chúng tôi ở phố Bình An, Lục sư phụ trong đội xây dựng của chúng tôi dẫn đầu, kết hợp với các sư phụ khác đào tạo được một nhóm học viên có tay nghề giỏi, họ đều là những thanh niên tốt có thể chịu đựng gian khổ, bây giờ tất cả bọn họ đều đã trở thành nhân tài, không còn là một tay ăn chơi đường phố trong mắt mọi người như trước đây nữa.” Cục trưởng Bạch đổi chủ đề: “Tôi thấy ở đây có rất nhiều cô gái trẻ, những chàng trai trẻ ở phố Bình An này đều chưa lập gia đình, nhìn xem, họ đều cao ráo, lịch sự, dễ nhìn, những đồng chí nữ nào ở đây còn chưa có chồng ... Mọi người đều biết ý tôi đó, nhân tiện, ở phố Bình An có rất nhiều cô gái chưa chồng, vì vậy các bạn đồng chí nam cũng có thể chú ý hơn đến các cô gái còn độc thân!”
Phó cục trưởng Hứa ngơ ngác: “Sao, sao đột nhiên lại chuyển thành hiện trường hẹn hò thế này?”