“Nếu không cẩn thận, có phải sẽ bị coi là giai cấp bóc lột, phát sinh hậu quả như thế nào thì cũng không biết được.”
“Hợp tác kinh doanh công tư, cụ thể tính toán như thế nào, có giống như trước không, nhà nước cử đại diện, chúng ta nhận lãi cố định? Nếu lãi cố định, chẳng phải chúng ta lại bị coi là nhà tư bản sao?”
“Đội chiếc mũ này, chúng ta sẽ luôn thua kém người khác, dù có đi đâu, chúng ta cũng không dám ngẩng đầu lên, nếu phải nói điều gì táo bạo, tôi sẽ nói, hãy bỏ mũ này ra trước rồi mới suy nghĩ bước tiếp theo.”
Ngay khi ông Chiêm đề cập đến chủ đề chụp mũ này, càng có nhiều người mở miệng, lời nói ngày càng táo bạo hơn, khiến nhóm cán bộ dần im lặng.
Ngay khi những người trong giới công thương đang thay nhau nói chuyện thì Thủy Lang đột nhiên đặt mạnh tách trà lên bàn.
Phòng hội nghị rộng lớn lập tức rơi vào im lặng.
Mọi người đều hướng sự chú ý về phía Thủy Lang.
“Cho mọi người đủ mặt mũi rồi phải không?”
Khi Thủy Lang mở miệng, toàn bộ mọi người đều sửng sốt.
Người hai bên không ai biết chuyện gì đang xảy ra.
“Mọi người cảm thấy mình đang oan ức lắm phải không?” Thủy Lang liếc nhìn hơn trăm nhân sĩ công thương ở đây: “Mọi người có tư cách gì mà nói chuyện oan ức, nếu được hưởng một chút ánh nắng, sẽ tỏa sáng rực rỡ, mới có chút ít tác dụng, liền cậy thế lên mặt, không biết tự nhìn lại chính mình sao.”
Ông Chiêm: “?”
Hội trưởng Tống: “?”
Nhóm cán bộ: “?”
Những người khác trong giới công thương: “?”
Thủy Lang là người của ai?
Không phải vừa rồi giúp những người trong giới công thương đuổi thư ký Thạch đi sao?
Tại sao đột nhiên lại bắt đầu chỉ trích những người trong giới công thương rồi??
Tất cả mọi người có mặt đều sửng sốt, ngơ ngác nhìn Thủy Lang.
“Đi đến nơi nào cũng không dám ngẩng cao đầu, đó chẳng phải là điều mọi người xứng đáng nhận hay sao? Nói mọi người yêu nước yêu đảng yêu nhân dân, lại tâng bốc lên chín tầng mây, thậm chí có người còn không xem mình có thích hợp mang danh đó hay không, có là cứ mang, chớp mắt lại yêu cầu đất nước này nọ, có bao giờ nghĩ đến việc mình có xứng đáng hay không chưa?”
Thủy Lang đặc biệt nhìn vào một số người: “Các anh cho rằng mình đều là những nhà tư bản đỏ sao? Năm đó mọi việc không thuận lợi, bóc lột công nhân, thậm chí còn làm dược phẩm giả, mặc kệ sống c.h.ế.t của nhân dân, làm hư hỏng cán bộ, phá hoại nền kinh tế đất nước, điều nào trong số này là bất công với các anh? Cho đến hôm nay còn chưa có sự giác ngộ, tôi nghĩ nên ném ra nông trường thêm mười năm nữa mới được.”
Mấy người trong giới công thương: “!!!”
Nhóm người trong giới công thương hoảng sợ nhìn Thủy Lang.
Cô không phải là người của chúng tôi sao? ? ?
Hàng loạt cán bộ bên cạnh hội trưởng Tống càng sửng sốt hơn, quên luôn nói chuyện, chỉ biết nhìn Thủy Lang.
“Lúc đầu, không có m.á.u và mồ hôi của công nhân lao động thì các anh làm sao có tiền mua máy móc, không có máy móc thì làm sao có vốn để mở rộng nhà máy, sau khi mở rộng nhà máy, không có công nhân lao động thì nhà máy làm sao có thể hoạt động và kiếm được nhiều tiền, công nhân lao động là người giúp đỡ các anh, còn các anh đối xử với người lao động như thế nào? Hợp đồng vô lý, chèn ép tiền lương, năm đó những khu ổ chuột ven sông Tô Châu có bao nhiêu người thuộc tầng lớp thấp hơn c.h.ế.t vì kiệt sức, và có bao nhiêu nhà tư bản đã liếc mắt nhìn những người này mệt mỏi, ốm yếu và c.h.ế.t đi vì kiệt sức, cái này không cần nghĩ, ở nông thôn có rất nhiều người, chỉ cần anh đưa một số tiền nhỏ cho người trung gian, các anh sẽ có thể mua rất nhiều người về làm việc trong nhà máy, giống như những con bò, giúp các anh kiếm tiền bất kể ngày đêm, những công nhân lao động trong mắt các anh không bằng một con chó.”
Thủy Lang tiếp tục: “Các anh tích góp được gia tài bạc triệu nhưng có bao giờ nghĩ đến tạo phúc lợi cho người lao động chưa, sau khi đạt được kết quả hợp tác kinh doanh công tư, nhà nước dùng tiền để xây dựng nhà ở cho công nhân, an ninh do nhà nước đảm bảo, khi nhà nước làm những điều này, đã có bao nhiêu người ủng hộ từ tận đáy lòng? Lại có bao nhiêu người thầm chửi rủa trong lòng, cảm thấy đất nước đang dùng tiền của các anh để đi làm người tốt?”
Trong phòng hội nghị lớn của khách sạn Quốc Tế yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Hơn một trăm người trong giới công thương muốn lên tiếng nhưng lại không biết có nên lên tiếng hay không.
Điều quan trọng nhất là bọn họ vẫn còn bối rối.
Bọn họ không hiểu, Thủy Lang là người đã nỗ lực bảo vệ bọn họ, thậm chí còn ảnh hưởng lớn đến việc đảm bảo cho con cái họ vào đại học, lại đột nhiên quay đầu chỉ trích bọn họ.
Trong nhóm cán bộ, hội trưởng Tống là người đầu tiên chậm rãi phản ứng lại: “Đồng chí Thủy Lang, những chuyện này đều đã là quá khứ, hơn nữa còn do một số tên tư bản xấu xa làm ra, đa số những người có mặt tại đây đều có lương tâm, sau mười năm đi đến nông thôn, bọn họ đã thay đổi từ giai cấp bóc lột thành những công nhân có khả năng tự nuôi sống bản thân, nhận thức đầy đủ nỗi vất vả của người lao động rồi.”
“Ừ, đúng vậy.” Chiến Hủ An cũng vội vàng nói: “Chúng tôi đã không còn như trước nữa.”
“Tôi không nghĩ vậy.” Thủy Lang liếc nhìn đám người: “Trước khi bắt đầu làm việc, tôi đã đưa ra yêu cầu và uy h.i.ế.p trước, xem ra nếu các anh không đồng ý thì tôi cũng chẳng làm gì được thì làm sao có thể nhìn ra là đã thay đổi được, dù sao thì tôi cũng nhìn không thấy, nhưng tôi lại thấy trong lòng mỗi người đều có rất nhiều oán hận, bất bình khi phải chịu khổ cực mười năm ở nông thôn.”
Những lời này như sấm sét bên tai, lập tức khiến sắc mặt những nhân sĩ công thương vừa mới phục hồi lại trở nên tái nhợt.
Đến trắng bệch!
“Đồng chí Thủy Lang, đồng chí không thể nói bậy! Chúng tôi không có!”
“Chúng tôi tuyệt đối không có, chúng tôi sẵn sàng tuân theo mọi sự sắp xếp của đất nước từ tận đáy lòng!”
“Tôi không hề bất mãn với chính sách của đất nước, không có đất nước, không có nhân dân thì không có tôi, điều này tôi đã nghĩ kỹ từ lâu lắm rồi!”
“Đúng vậy, sau mười năm cải tạo lao động, đúng như lời hội trưởng Tống nói, tôi hiểu nỗi khổ cực nhọc nhằn của người công nhân, tư tưởng của tôi đã trải qua những thay đổi chấn động trời đất, nếu đất nước cho tôi một cơ hội, tôi nhất định không bao giờ giống như trước đây, chỉ quan tâm đến sự hưởng thụ của bản thân, tôi sẽ cố gắng hết sức để nghĩ đến nhân dân nhiều hơn, làm tốt công việc lương bổng, chữa bệnh, nhà ở và chế độ hưu trí, tốt nhất là mỗi người lao động đều được chia hoa hồng, làm việc ít hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, để họ có thể sống một cuộc sống hạnh phúc mỗi ngày giống như cuộc sống tươi đẹp của các nhà tư bản trước đây!”
Một đám người trong giới công thương vội vàng bày tỏ tình cảm, thoạt nhìn đều xuất phát từ tận đáy lòng, hội trưởng Tống và nhóm cán bộ khác sửng sốt hồi lâu, sau đó đều nở nụ cười.
Cục diện này đã mở ra!
“Đồng chí Thủy Lang, chúng ta không thể cứ cứng nhắc như vậy được.” Hội trưởng Tống đứng trước đám người trong giới công thương: “Loại nhà tư bản mà cô nói đến đã gánh chịu hậu quả rồi, các đồng chí ngồi đây hôm nay trong lòng đều có nhân dân, đất nước, đều là những đồng chí tốt, những chuyện như cô nói sẽ không bao giờ xảy ra.”
“Đúng! Hội trưởng Tống tổng nói đúng!”
“Tôi biết hồi trước có một số đồng chí đã chủ động tài trợ máy bay, pháo binh, đồng thời tích cực hợp tác công việc với đất nước trong thời kỳ hợp tác kinh doanh công tư, không phải tất cả đều như những gì đồng chí Thủy Lang nói.”
“Có nhà tư bản tốt và nhà tư bản xấu, hơn nữa, không ít người ở đây vào thời điểm đó không thể tính là nhà tư bản, họ chỉ điều hành một số nhà máy chế biến nhỏ mà thôi.”
“Phó hội trưởng Khổng nói đúng, nói thật, lúc đó tôi cũng bị bọn tư bản bóc lột, tôi chẳng khác gì một công nhân lao động!”
Nhóm người trong giới công thương và cán bộ chợt đứng sang một bên, chủ động nói chuyện giúp đỡ nhau.
Thủy Lang cong môi, nhanh chóng trở lại vẻ mặt bình tĩnh trước đó: “Thương nhân xưa nay luôn khéo léo trong lời nói, nếu thực sự ăn năn thì nên biết ơn những cơ hội mà đất nước đã ban cho mình bây giờ, hãy dùng hết bản lĩnh của mình để làm việc, thu hút đầu tư nước ngoài, kiếm ngoại tệ, để người dân trong nước hướng tới một xã hội sung túc, một khi sự việc thành, khi nhân dân nhìn thấy tấm lòng của các anh, cái mũ này sẽ tự động được gỡ xuống, với sự hỗ trợ của nhà nước, các anh không có gì phải sợ hãi.”
“Đồng chí Thủy Lang nói đúng.” Hội trưởng Tống cười không khép miệng: “Đương nhiên, chúng tôi rất hiểu nỗi lo lắng của mọi người, đội chiếc mũ đó lên đầu, thật sự không thể tùy tiện hành động, vốn dĩ đã có đề nghị tại cuộc họp lãnh đạo thủ đô, chúng ta là nước xã hội chủ nghĩa, mọi người đều bình đẳng, tất cả những nhà tư bản có thể chân thành làm việc vì nhân dân, dù cho mũ nào đi nữa cũng sẽ rơi xuống thôi!”
“Thật sao?!”
Chiêm Hủ An mở to hai mắt, hô hấp dồn dập, ông ta không thể tin được một cán bộ nhà nước lại nói ra được những lời này lại.
Những người trong giới công thương lập tức ngồi thẳng, hai mắt nhìn thẳng vào hội trưởng Tống.
Mười năm bị chụp mũ trên đầu, đã phải chịu biết bao sự áp bức từ thể xác đến tâm hồn không thể nào hình dung được, giống như ngày nào cũng có tòa Thái Sơn đè nặng lên đầu, buộc phải cúi người, ưng gần như cong vẹo mà sống!
Không bao giờ ngờ rằng sẽ có ngày mũ chụp này được gỡ xuống!
“Thật vậy sao?”
Hội trưởng Tống lấy tập văn kiện có tiêu đề màu đỏ ra: “Chỉ cần các đồng chí kiên định yêu nước, yêu Đảng, yêu nhân dân, chân thành đẩy mạnh cải cách mở cửa thì có thể cởi bỏ mọi chiếc mũ tư bản, hội nghị chuyên đề hôm nay mới chỉ là sự khởi đầu, tháng tới, các lãnh đạo quốc gia, có Thủ tướng, Phó Thủ tướng và các lãnh đạo Thượng Hải sẽ tập trung tại Thượng Hải, sẽ tổ chức một hội nghị chuyên đề nữa để tiếp tục thảo luận chi tiết về các chính sách và đường lối cải cách, mở cửa.”
Phòng hội nghị chứa gần trăm người đột nhiên vang lên tiếng hít thở nặng nề, những người vừa rồi im lặng đã không còn có thể im lặng bình tĩnh được nữa, hai mắt sáng lên.
Thủy Lang chợt nhìn về phía một nam đồng chí tóc hoa râm: “Tôi nhớ đồng chí Khương Quốc Phong trước kia từng làm việc trong một công ty ủy thác ở Đức, con trai lớn của ông bây giờ cũng gần bằng tuổi tôi rồi phải không?”
Khương Quốc Phong nghe xong lời này thì kích động đến rưng rưng, lập tức lấy khăn tay lau mắt: “Đúng vậy, gần đây tôi nhận được thư của nó, công ty làm ăn rất tốt, tôi sẽ khuyên con tôi quay về nước phát triển, dù thế nào đi nữa, nơi đây vẫn là cội nguồn của chúng ta.”