“Tới.” Bác gái cả đi ra, trong tay cầm một xấp bao lì xì nhỏ: “Đầu năm tới nhà, không có chuẩn bị gì, đây là lễ gặp mặt của bà ngoại cho các cháu, cầm lấy ăn tết mua đồ ăn ngon.”
Chẳng những ba cô nhóc có, mà Thủy Lang cũng có, hơn nữa còn dày hơn một chút.
Cục trưởng Chu giành nói: “Không cần từ chối.”
Kim khố nhỏ của ba cô nhóc thành công gia tăng, mười nguyên.
Kim khố nhỏ của Thủy Lang cũng gia tăng, một trăm nguyên.
Trò chuyện trong chốc lát, hai vợ chồng già luôn mãi giữ lại, Thủy Lang mang theo ba cô nhóc chạy.
Nếu như không chạy, một lát nữa chắc phải biểu diễn tài nghệ luôn.
Buổi tối, Thủy Lang xách theo đồ vật đi đến nhà của phó cục trưởng Hứa, lần này là đã hẹn trước và vẫn mang theo ba cô nhóc.
Vừa vào cửa liền Được cả nhà có cục trưởng Hứa trịnh trọng chiêu đãi.
Đồ ăn trên bàn cơm có thể so với buổi tiệc học lên ngày hôm đó.
Ba cô nhóc mỗi người lại được thêm một bao lì xì chưa chúc tết mà mỗi người đã tích góp được hai bao.
Này còn chưa xong, Thủy Lang lại mang theo ba cô nhóc đi tới nhà cục trưởng Bạch, Vợ của cục trưởng Bạch cũng cho ba cô nhóc mỗi người một cái bao lì xì, mỗi cái đều là 10 đồng tiền.
Mười đồng tiền, là bằng một phần ba tiền lương của công nhân viên chức.
Tiền mừng tuổi của phần lớn các đứa nhỏ, năm mao đã được tính là một số tiền lớn, bình thường cũng chỉ có một hoặc hai bao tiền mà thôi.
Cũng chính vì Thủy Lang đi đến nhà của các cục trưởng, nên ba cô nhóc mới có thể nhận được những bao lì xì mười đồng, khác với những bạn nhỏ khác.
Đương nhiên, quà mà cô mang theo cũng không nhẹ.
Thủy Lang lại mang theo ba cô nhóc, xách quà đi thăm ông Chiêm.
Con cái của ông Chiêm chỉ còn một người là Chiêm Hủ An, nhìn ba cô nhóc thì rất nhiệt tình, lập tức muốn đi bỏ bao lì xì, liền bị Thủy Lang ngăn cản lại.
“Yên tâm, tiền lương của chúng tôi đều đã được bồi thường.” Chiêm Hồng Đống phát cho ba cô nhóc mỗi người một bao lì xì, cười nói: “Chẳng những tiền lương được phát xuống mà nhà Tây của chúng tôi cũng được trả về.”
Thủy Lang cũng không ngăn cản nữa, vui vẻ từ tận đáy lòng, nói: “Ông Chiêm, chúc mừng chúc mừng, khổ tận cam lai, chuyện này chỉ mới là khởi đầu.”
“Ít nhiều là nhờ cô.”
Hai cha con ông Chiêm đồng thời nói.
Chiêm Hủ An đưa cho Thủy Lang một ly cà phê: “Nếu không phải nhờ cô, tôi đã sớm phát sốt c.h.ế.t ở Châu Nam, làm sao có thể trở lại Thượng Hải, rửa sạch ô danh, đấu tranh lật đổ Trâu Hiền Thực, còn nhận được sự tín nhiệm của đảng và quốc gia, vì quốc gia bồi dưỡng nhân tài.”
“Đúng vậy.” Ông Chiêm tán thưởng gật đầu: “Thật là ông trời có mắt, làm cô xuất hiện, chúng tôi mới có thể trở lại nơi này một lần nữa.”
“Chuyện buồn nói đến đây thôi, đừng bao giờ nhắc đến nữa ,cuộc sống sau này chính là ngày lành.” Thủy Lang uống một ngụm cà phê, đặt qua một bên: “Đương nhiên, ông Chiêm, cả đời này của ông đã được định sẵn không phải là người bình thường, nói vậy, xong năm nay sẽ có thử thách lớn hơn nữa tìm đến ông.”
Ông Chiêm cười cười, không cần nói gì, trong lòng đã hiểu rõ.
Đêm 30, Chu Quang Hách tự mình xuống bếp, làm không dưới mười món ăn, có một nửa đều là đồ ăn mà Thủy Lang thích ăn, sườn xào chua ngọt, hương thảo xào, măng hầm thịt, bánh gạo mai cua, gỏi sứa....
Thủy Lang mời bà ngoại lại đây cùng nhau ăn cơm tất niên, cậu mợ da mặt dày cũng mang theo Tiểu A Mao cùng một món ăn lại đây.
Trên lầu, Chu Phục Hưng từ buổi sáng liền xuống dưới giúp đỡ Chu Quang Hách ở phía sau phòng bếp cùng nhau nấu đồ ăn, Kim Xảo Chi giúp Thủy Lang mua một bộ đồ trang điểm, lần này không chỉ là giúp Thủy Lang mua, mà còn giúp Chu Hủy cũng mua một bộ, cũng mua giày bông mới cho ba cô nhóc.
Thủy Lang nằm ở trên ghế bập bênh cạnh giếng trời phơi nắng, vốn là tưởng xỉa xói hai câu, nhưng vừa quay đầu, nhìn thấy Chu Linh thay một bộ áo bông cùng giày da mới, còn có Chu Mẫn rụt cổ giống như một chú rùa đen, lại quay lại, cũng không nói gì.
Từ 1977 đến năm 1978, là một năm mấu chốt.
Là năm kết thúc của giai đoạn năm.
Cũng là năm thứ nhất mở ra cải cách.
Bên ngoài vang lên tiếng pháo, không chỉ là pháo, còn có âm thanh mấy đứa nhỏ chơi pháo, ngã trên mặt đất “Bang” một cái, ngay sau đó là tiếng cười vui sướng vô ưu vô lo của những đứa trẻ.
Cơm tất niên bưng lên bàn, người một nhà đều đầy đủ.
Không hề mang theo tâm tư khác, chỉ tập trung cướp lấy món măng, mà ngược lại, người trên bàn đều cướp món măng gắp vào trong chén của Thủy Lang, món sườn xào chua ngọt chỉ để dành riêng cho cô.
Thủy Lang cũng có biến hóa, lúc ăn cũng không ăn ngấu nghiến giống như lúc mới vừa trở về thành phố, mà học theo Chu Quang Hách, thong thả ung dung mà nhai.
Chu Quang Hách rất kỳ quái: “Đồ ăn hôm nay không ngon sao?”
“Ăn ngon mà.” Thủy Lang nhìn tin tức quốc tế trên TV: “Chuẩn bị mở cửa để buôn bán với quốc tế.”
“Nghe nói là có tin tức này.”
Chu Quang Hách gắp một khối sườn xào chua ngọt bỏ vào trong chén Thủy Lang: “Mau ăn, không phải em thích ăn đồ nóng hay sao?
Kết thúc bản tin quốc tế, ngay sau đó phát buổi ca múa “Đông Phương Hồng” của Đoàn văn công biểu diễn.
Đêm giao thừa phát những cái này đúng thật là vui mừng.
Tiểu A Mao và năm cô nhóc nghe được động tĩnh, đứa nào đứa nấy cũng quay đầu về phía TV, cho dù có xem bao nhiêu lần thì khi nhìn thấy chị gái xinh đẹp ca múa vẫn luôn hứng thú như cũ.
“Cho dù có thay đổi thế nào thì cũng không có quan hệ với công ăn việc làm ổn định của chúng ta.”
Chu Phục Hưng cười nói: “Người của nhà chúng ta, ai cũng có công ăn việc làm ổn định, ngay cả chị cả cũng có, mấy đứa nhỏ sau này cũng không lo chuyện không có công việc làm, chỉ chờ đến khi chúng ta già rồi về hưu, sẽ truyền cho bọn nhỏ.”
Thủy Lang cắn sườn xào chua ngọt, nhìn thoáng qua Chu Phục Hưng, anh cả này nếu không phải làm việc ở cục bưu chính thì chắc chắn sẽ phải trải qua nỗi khổ bị sa thải.
“Nếu cải cách mở ra, thì việc cha truyền con nối trong tương lai rất có khả năng sẽ bị hủy bỏ.” Chu Quang Hách giúp Thủy Lang múc canh, nhìn như tùy ý nhưng lại không hề tuỳ ý một chút nào: “Nếu không, nó sẽ chỉ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn.”
Chu Phục Hưng tức khắc lộ vẻ xấu hổ, sắc mặt Kim Xảo Chi cũng như thế.
Hai người đều hiểu ý tứ của em trai, anh đang nói “Đức không xứng vị”.
Chính là năng lực không xứng đôi, mà lại đi chiếm lấy một chức vị tốt.
Bọn họ chính là hai người trong nhóm người này.
Người ta có năng lực đều thi cử hằng năm để lên chức tăng lương còn bọn họ mỗi ngày đều lo lắng việc sẽ bị giáng cấp giảm lương.
“Đúng vậy nha, hiện giờ cái dạng đều không công bằng một chút nào.” Mợ liền thích nhìn thấy hai người bọn họ chịu thiệt: “Hiện tại trường học cũng mở lại, có rất nhiều giáo viên cực kỳ giỏi, nhưng sau khi con cái tiếp nhận chức vị của bọn họ, thì năng lực lại không đủ, đều là do sai lầm trên người con cháu, nếu cứ tiếp tục như vậy, sau này ai sẽ là người nghiên cứu khoa học, ai sẽ thực hiện kế hoạch hiện đại hoá đây, không được nha.”
Thủy Lang kinh ngạc nhìn về phía mợ: “Mợ, thì ra mở lại hiểu sâu như vậy.”
Thình lình, phá lệ, lâu như vậy, mợ mới được Thủy Lang khích lệ, hơn nửa ngày cũng không phản ứng lại.
Người của hơn phân nửa bàn đều ngây ngẩn.
“Ai u!”
Mợ vội vàng nhổ xương cá ra, kích động mà vỗ đùi: “Ý của Thủy Lang vừa rồi là khen tôi sao? Ai u! Tôi được Trạng Nguyên khích lệ! Má ơi, Thủy Lang khen tôi giác ngộ cao!”
Thủy Lang: “...”
Nhìn bộ dáng này của mợ, nếu như cậu không ngăn cản lại ,có lẽ cả ngõ đều nghe được.
“Nói rất đúng.” Chu Quang Hách cũng cười nói: “Các vị trí của quốc gia đều cần nhân tài chân chính, mới có thể trợ giúp quốc gia phát triển, giúp cho nhân dân có cuộc sống tốt hơn.”
“Tiểu Hách cũng khen tôi!” Mợ tức khắc càng kích động: “Đạo lý này tôi nghĩ Thủy Lang đã hiểu rõ, con bé chính là dựa vào bản thân chính mình mà đi vào cục quản lý bất động sản, nhân tài chân chính này vừa đảm nhận cương vị lập tức đã có hành động lớn, một nơi như phố Bình An, lúc ban đầu không có ai muốn đi qua bên đó, lúc mới nhập vào khu vực Phục Mậu, không có ai là không chê, đều nói nó liên lụy đến nhịp sống của Phục Mậu, nhìn xem hiện giờ có ai mà không hâm mộ bọn họ đâu, đây là bởi vì cái gì, còn không phải bởi vì có nhân tài như Thuỷ Lang hay sao, nếu hiện giờ vẫn là người của bên trong cục Quản lý bất động sản như bọn họ, thì không có khả năng có hành động lớn như vậy, bọn họ nghĩ mãi cũng không ra!”
“Đừng kích động như vậy.”
Thủy Lang kéo góc áo của mợ, để bà ta ngồi trở lại ghế dựa: “Đều là vì nhân dân suy nghĩ, chỉ là phương pháp bất đồng, đừng dựa vào việc làm thấp đi người khác để nâng tôi lên.”
“Không có làm thấp đi nha, lời mợ nói đều là sự thật!” Mợ lại cầm lấy đũa, “Cho bọn họ thời gian mười năm, bọn họ cũng không nghĩ ra biện pháp như vậy!”
Bà Tống nhìn cười: “Cô gái nhỏ là lợi hại nhất, có thể nấu được xôi ngọt thập cẩm đúng không? Bánh trôi cũng nấu được.”
Món ăn tết của Thượng Hải có chuẩn bị một món điểm tâm, xôi ngọt thập cẩm, cơm là gạo nếp mềm mại, nhai rất ngon.
Buổi tối 30 cũng không ăn sủi cảo, mà là ăn bánh trôi, cửa hàng có bán bánh trôi làm sẵn, nhưng tối hôm nay mọi người ăn chính là bánh trôi mè đen do bà ngoại tự tay làm.
Thủy Lang ăn hai cái bánh trôi, cùng mấy cô nhóc ăn chung một phần xôi ngọt thập cẩm.
Xôi ngọt thập cẩm và bánh trôi đều là gạo nếp, ăn không hết, ít nhiều gì cũng thấy ngấy.
“Cháu ăn xong rồi, bà ngoại, bà cứ từ từ ăn.”
Ăn xong cơm tất niên, cậu và Chu Phục Hưng thu dọn chén đũa đi rửa sạch sẽ, cái bàn cũng lau khô, Kim Xảo Chi hỗ trợ bưng tất cả mâm điểm tâm lên bàn, nấu một bình trà xanh.
“Em dâu, em có uống cà phê không?”
“Mợ nhỏ nói muốn uống trà xanh.”
Đại Nha bưng cái ly vào trong phòng.
Thủy Lang ăn no đang nằm ở trên tatami xem TV, đêm 30 cần phải gác đêm, trước kia ở cô nhi viện, phải ngủ từ sớm, từ trước đến nay không canh qua 12 giờ.