Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 454: Chương 454




Thủy Lang nhận lấy số thứ tự của hũ tro cốt, ngẩng đầu nhìn lướt qua Trâu Khải: “Ánh mắt này của anh là muốn làm gì?”

 

Trâu Khải hơi khựng lại, thu hồi ánh mắt đang nhìn Chu Quang Hách, nhìn về phía Thủy Lang, muốn nói chuyện, môi mấp máy hai lần, vẫn chưa nói được, cuối cùng chỉ nói: “Hai nhà chúng ta cũng xem như là thanh toán xong rồi đúng không?”

 

Thủy Lang nhìn hai người có mắt khác nhau: “Chỉ cần anh không xuất hiện ở trước mặt tôi, tôi sẽ không đi tìm anh về phiền phức.”

 

Trâu Khải rõ ràng thở dài nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt lại mang vẻ phức tạp giống như phía trước: “Cô... Cô là khi nào... Có phải lúc trước tôi không đi Hong Kong cùng với cô, cô đối với tôi...”

 

“Tôi chưa từng có tình cảm với anh.”

 

Bao gồm cả Thủy Lang lúc trước: “Nếu đã từng có chỗ khiến anh hiểu lòng thì đó cũng không phải là tình cảm mà đó chính là cảm giác ỷ lại, khi biết được rất có thể anh là người duy nhất trên thế giới này tôi có thể tin tưởng, nhưng sau khi biết không thể tin tưởng ở chỗ anh thì cũng không còn gì khác.”

 

Trâu Khải nghe xong càng thất thần: “Duy nhất, người có thể tin tưởng..”

 

Thủy Lang nhàn nhạt liếc mắt nhìn hai người bọn họ: “Được rồi, trở về chờ Nhặt xác cho cha anh đi.”

 

Trâu Luật: “...”

 

Trâu Khải: “...” 

 

Hai người mới vừa đi, Giản Di liền tới đây.

 

“Tôi thấy bọn họ.” Ánh mắt của Giản Di nhìn Trâu Luật cũng phức tạp: “Vốn dĩ anh ta không ký tên, tôi sẽ rất khó để ly hôn, chỉ cần anh ta không chịu ly hôn, rất có thể sẽ kéo theo cả nhà chúng tôi xuống nước, ngay lúc người một nhà bọn tôi lo lắng nhất thì anh ta đột nhiên tự kí tên.”

 

Thủy Lang chỉ biết bọn họ ly hôn, cũng không biết chuyện đằng sau: “Anh ta hẳn là người còn có thể tính là có lương tri ở trong nhà bọn họ.”

 

Giản Di thở dài: “Trâu Hiền Thực thật không con người, mấy năm nay Trâu Luật đều nghe theo sắp xếp của ông ta mà làm việc, kết quả trong lúc Trâu Hiền Thực bị thẩm tra, vì muốn thoát tội tử hình, vậy mà lại đẩy rất nhiều tội danh lên trên đầu Trâu Luật, kẻ làm cha như vậy đúng thật là khiến người khác giận sôi!”

 

“Quốc gia công bằng công chính, không có khả năng để ông ta tùy ý giảo biện.” Thủy Lang nhìn Trâu Luật đang đứng trước trạm giao thông công cộng: “Nếu anh ta làm chuyện không sạch sẽ thì phải gánh vác hậu quả, nếu không có làm, quốc gia cũng sẽ không oan uổng anh ta.”

 

Không đợi Giản Di trả lời, Thủy Lang nhìn về phía cô ta: “Chỉ là...”

 

“Cuối cùng anh ta cũng ký tên, không liên lụy đến người nhà của bọn tôi, cũng coi như là xoá bỏ toàn bộ, hai chúng tôi, có duyên không phận, thật ra chủ yếu là, anh ta cũng không thích tôi.” Giản Di lắc lắc đầu, lại thở dài một tiếng: “Chỉ là, anh ta bị Trâu Hiền Thực cắn loạn, Nể mặt tình cảm phu thê nhiều năm, nếu tôi có thể giúp được, tôi sẽ đi giúp một chút, còn những chuyện khác thì không cần nghĩ tới.”

 

Thủy Lang cười: “Cô cũng là người có cá tính, thị phi rõ ràng.”

 

“Đương nhiên, còn phải cảm ơn cô.” Giản Di lấy ra một cái bao lì xì: “Chúc mừng cô thi đại học đạt được Trạng Nguyên.”

 

Thủy Lang không có nhận, lui về sau một bước: “Cuộc đời của cô mới vừa đi hơn một nửa cũng chúc cô sau này vạn sự như ý.”

 

Sắc mặt Giản Di hỏi đổi, vẫn hiểu được Thủy Lang có ý gì, chậm rãi lấy bao lì xì về, hơi hơi mỉm cười: “Cũng tốt, tôi cũng hoàn toàn buông bỏ quá khứ.”

 

Lúc trở về, Chu Quang Hách vẫn luôn nhìn Thủy Lang.

 

“Nhìn cái gì?”

 

“Anh còn tưởng em sẽ trở thành bạn tốt với cô ta.”

 

“Hiện giờ cô ta muốn xóa bỏ toàn bộ những chuyện trước kia, nên mỗi lần nhìn thấy em đều sẽ nghĩ đến quá khứ, cô ta khó nói ra được, em cũng phải nhìn ra, không được làm phiền người khác.”

 

Chu Quang Hách cười, nhịn không được duỗi tay xoa xoa đầu Thủy Lang: “Không sao, lên đại học là có thể kết bạn.”

 

Sắc mặt Thủy Lang không hề có một chút hứng thú, đi vào sảnh chính.

 

“Rất cảm ơn mọi người để dành thời gian tham gia thì học lên của tôi, một năm này chúng ta đã từng tham dự rất nhiều chuyện, không biết từ lúc nào, chúng ta đã nắm tay nhau cùng nhau đi đến cuối năm.”

 

Chu Hủy lập tức cảm khái, trong nụ cười mang theo nước mắt, ôm ba cô nhóc.

 

Người ở phố Bình An, thôn Hồng Hà cùng đám người Thái Trân và mẹ của Thiết Đản cũng rưng rưng không kém gì Chu Hủy, ánh mắt nhìn Thủy Lang tràn ngập cảm kích.

 

Cục trưởng Chu và cục trưởng Bạch cùng các cán bộ khác, ánh mắt nhìn Thủy Lang, là tràn ngập thưởng thức.

 

Mà trong mắt phó cục trưởng Hứa, ngoại trừ thưởng thức Thủy Lang, còn có sự thưởng thức cho chính mình

 

Ánh mắt của ông ta thật sự là tốt quá!

 

Phát hiện được một nhân tài như vậy!

 

Thủy Lang giơ ly rượu vang đỏ: “May mắn, rất nhiều chuyện, không chỉ đã có kết quả tốt mà còn phát triển theo hướng tốt, trường hợp hôm nay thì không cần nói gì nhiều, Lão Du Điều chuẩn bị tiệc học lên rất phong phú, mọi người uống xong ly đầu tiên, thì cứ mở rộng bụng mà ăn!”

 

“Được!”

 

Ngoại trừ Chu Hủy, tất cả mọi người đều đứng lên nâng chén, theo Chu Quang Hách cùng nhau kêu lên: “Chúc mừng đồng chí Thủy Lang, Trạng Nguyên cao trung!”

Ngay sau tiệc học lên liền lên đón năm mới.

 

Hơn nửa năm này, gần như Thủy Lang chưa từng được nghỉ ngơi hoàn chỉnh hết một ngày, đầu óc mỗi ngày không phải tập trung và công việc thì chính là tập trung vào việc ôn tập, chưa bao giờ thả lỏng hết một ngày mà chơi từ sáng đến tối.

 

Thừa dịp nghỉ Tết, Thủy Lang không nghĩ ngợi gì nữa, liền mang theo ba cô nhóc lên phố mua mua mua.

 

Cả nhà mỗi người làm một bộ quần áo mới, ba cô nhóc đã không còn chấp nhất với màu đỏ rực, nhưng lựa chọn vẫn lựa chọn áo bông quần bông có màu sắc rực rỡ tươi sáng như cũ.

 

Ba cô nhóc lấy ra tiền riêng, mua ba chiếc khăn quàng cổ, làm quà tặng cho ba vị trưởng bối trong nhà.

 

Ngoại trừ quần áo, đồ ăn vặt ngày Tết, bánh rán vừng, bánh con bướm, du quả, bánh nhỏ, đậu phộng, hạch đào, hạt dưa, dưa hấu, hạt dẻ ngào đường, kẹo trái cây, kẹo sữa, chocolate, nước có ga, sữa bò, sữa mạch nha, táo chuối quýt... Tất cả đều có ở trong nhà.

 

Thủy Lang thường xuyên ôm một cái rổ nhỏ, trong rổ chứa đầy đồ ăn vặt, không phải ngồi ở giếng trời phơi nắng, nghe radio, thì chính là ôm rổ ngồi ở mép giường chị cả xem TV, nếu không thì chính là bò đến tầng trên, ở cùng Đại Nha Nhị Nha, ghé vào mép giường tiếp tục xem TV.

 

Nằm yên hai ba ngày, Thủy Lang lại bắt đầu mang theo ba cô nhóc mua mua mua, chạy chạy chạy.

 

Mua đủ loại điểm tâm, trước đưa đến nhà cục trưởng Chu ở khu vực nhà ở cán bộ, gặp được bác gái cả chưa từng gặp qua.

 

Vừa nhìn liền thấy bác gái cả “Cao không với tới”, lúc mới vừa mở cửa, vừa thấy đến Thủy Lang mang theo ba đứa nhỏ, mặc dù trên tay xách theo quà tặng có thể diện như là rượu Mao Đài và sữa mạch nha, nhưng sắc mặt cũng khó coi, còn tưởng rằng các cô lại đây để tìm quan hệ tặng quà, giọng điệu cũng rất lãnh đạm.

 

Mãi đến khi cục trưởng Chu đi ra khỏi thư phòng, thấy các cô liền sửng sốt: “Sao giờ này lại tới đây lúc tới cũng không nói trước một tiếng!”

 

Bác gái cả cũng sửng sốt theo, nghe qua giới thiệu, sau khi biết cô là Thủy Lang, sắc mặt lập tức từ “Cao không thể với tới” biến thành “Hòa ái dễ gần”: “Thì ra cháu chính là Thủy Lang! Ai nha đứa nhỏ này, sao cháu không nói sớm, mau tiến vào mau tiến vào!”

 

Con của cục trưởng Chu đều không ở nhà, hai vợ chồng già mới vừa ăn xong cơm trưa.

 

“Muốn tới Thì cũng phải canh thời gian cơm rồi tới chứ sao lại đợi qua thời gian cơm trưa mới đến.”

 

“Chỉ có bốn người chúng ta ở nhà, đã ăn quà bánh gạo xương sườn, bác cả, bác gái cả, đây là đồ vật hiếu kính cho các bác.”

 

“Bác đã sớm muốn đi gặp cháu, chỉ là đầu năm nay có chút chuyện, không thể đi gần quá, cháu cũng biết đó, đầu năm cuộc sống của cán bộ không tốt, không lui tới cũng là bảo vệ các cháu.”

 

Bác gái cả nhận đồ đặt qua một bên, không phải tùy ý, càng giống như là nhìn quen những thứ được xem là đồ tốt trong mắt người thường, đã trở nên tầm thường hóa: “Hơn nữa Phục Hưng bọn họ đều không hiểu rõ, đầu năm không nói chuyện quỷ thần, cấm mai táng hay tổ chức tiệc mừng, lúc thím nhỏ qua đời, bọn họ còn tổ chức lớn, chúng ta không đi không được, đi cũng không được, bác cả của cháu không có biện pháp, đành phải đi một chuyến, trở về không đến nửa ngày, đã bị sung quân đi đến nông trường, vậy mà Phục Hưng ngược lại đi ghi hận chúng ta.”

 

Thủy Lang kinh ngạc nhìn cục trưởng Chu, chỉ nghe nói lúc bà nội Chu qua đời, bác cả có tới xem một cái, không quá hai phút đã đi rồi, hoàn toàn không biết chuyện này còn có nội tình. Cô vào cục quản lý bất động sản lâu như vậy, mà cục trưởng Chu chưa từng giải thích qua.

 

“Trách không được, sau đó bác cả lại không thích dính dáng với  thân thích.”

 

“Đúng vậy!” Bác gái cả lập tức thân thiết cầm tay Thủy Lang: “May mắn, bị điều đi hơn một năm, đã được triệu về tới, việc này không đề cập tới, Thủy Lang, bác còn phải cảm ơn cháu kịp thời nhắc nhở Giản Di, sớm một chút thoát ra khỏi cục diện rối rắm của nhà họ Trâu, nếu không hiện tại bên phía nhà mẹ đẹp của bác cũng không biết sẽ như thế nào, bác biết, đây đều là do cháu nể mặt bác cả cho nên mới đề cập đến chuyện này, bác thật sự cảm ơn cháu.”

 

Lúc ấy xác thật là sau khi đã biết được tầng quan hệ này, Thủy Lang mới có thể khuyên hai câu với Giản Di: “Bác gái cả, không cần khách khí, cháu biết, nếu lấy xuất thân vào lúc đó của mình, thì chuyện có thể tiến vào cục Quản lý bất động sản đều là nhờ bác cả ở phía sau gật đầu thúc đẩy, mới có thể đi vào, đây đều là việc nên làm.”

 

“Đứa nhỏ này, trách không được bác cả của cháu lại thích cháu như vậy, mỗi ngày ở nhà đều lải nhải, lúc nhắc tới cháu, trên mặt đều là cười, còn vui hơn lúc nhắc tới con của mình nữa.”

 

Bác gái cả đứng dậy, kêu bảo mẫu bưng trà và điểm tâm: “Cháu cùng với mấy cô nhóc ăn trước đi, bác đi một chút là ra tới liền.”

 

“Nói nhiều.”

 

Cục trưởng Chu lắc đầu, nhìn về phía ba cô nhóc với vẻ mặt tươi cười: “Thành tích học tập thế nào rồi?”

 

Thủy Lang: “...”

 

Hương vị ăn tết đi thăm người thân lúc này liền đậm đà hơn.

 

Ba con nhóc từng người nói và thành tích của chính mình.

 

Vừa nghe, hai đứa là nhất khối, đôi mắt của cục trưởng Chu lập tức sáng lên, liên tục gật đầu: “Tốt, rất tốt, phải học tập theo mợ nhỏ của các cháu, tranh thủ mỗi người lấy một cái Trạng Nguyên!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.