Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 452: Chương 452




Phòng tiệc hướng về phía cửa chính ở bên này, phòng bếp ở chính giữa, bên trái cửa phòng bếp là một cánh cửa ngăn cách, đẩy cửa ra chính là tiệm cơm Tây, nơi này cũng là phòng họp, cửa sổ sát đất cũng đối diện với mặt cỏ sân tennis, nhưng phía bên phải của mặt cỏ này là một bể bơi lộ thiên.

 

“Sau khi trùng tu bể bơi này, chị cả có thể tự do huấn luyện ở đây.”

 

Thủy Lang nói xong, Chu Quang Hách cười: “Con rể được đưa tới cửa như anh còn có thể dìu già dắt trẻ đến đây hưởng thụ sao?”

 

Thủy Lang cũng cười theo, quay lại hành lang, góc nghiêng phía đối diện bàn tiệc là phòng vệ sinh ở lầu một, phía trên phòng vệ sinh là cầu thang xoắn ốc tràn đầy khí phái, không phải được làm từ gỗ đặc, mà là đá cẩm thạch màu xám trắng được nhập khẩu từ nước ngoài.

 

Phong cách được trang trí lúc ban đầu thiên về văn hóa Phục Hưng châu Âu xa hoa, những chi tiết nhỏ bên trong phòng đều được nghiên cứu chi tiết đến mức cực hạn, tất cả chất liệu đều được sử dụng tốt nhất, bởi vậy nhìn vào tổng thể, mặc dù đã từng là “Đại tạp viện”, nhưng sau khi dọn sạch thì vẫn hoa lệ tinh xảo đến mức chấn động lòng người.

 

“Ngoại trừ mặt cỏ bên ngoài vườn hoa và gạch có chút mài mòn, có một vài đèn trần trong nhà đã hỏng, nhưng chỉ cần kéo dây điện tạm thời thì vẫn khá tốt.” Chu Quang Hách theo Thủy Lang cùng nhau đi lên lầu hai, chủ yếu là tốn công sửa chữa ở phía bên ngoài, còn bên trong thì được bảo tồn cũng không tệ lắm”

 

“Có thể là bởi vì cên trong đều là khu vực mà các cán bộ ở, điều kiện kinh tế cũng khá hơn một chút, chỉ là phòng vệ sinh ban công ở hành lang cũng cần phải sửa chữa lại.” Thủy Lang chỉ vào dấu vết dầu mỡ: “Lầu hai ngoại trừ phòng xép có phòng bếp, thì những phòng khác đều không thể nấu cơm, có người không muốn chạy đến lầu một nên trực tiếp là, một cái phòng bếp ở ban công hoặc là phòng vệ sinh để dùng. còn có.”

 

Thủy Lang đẩy ra phòng ngủ chính của phòng xép: “Cả nhà Ổ Thiện Bình và Thân Tú Vân ở nơi này lâu như vậy, cũng cần phải sửa mới lại.”

 

Chu Quang Hách gật đầu, đánh giá một vòng: “Vậy thì trong khoảng thời gian ngắn Hẳn là không thể ở được rồi.”

 

“Như thế nào? Anh không muốn cho em ở nhà của anh cho nên muốn đuổi em đi sao?”

 

“... Em đừng có chụp mũ cho anh như vậy.”

 

Thủy Lang cười khẽ, tiếp tục đi dạo đến phòng khác: “Phòng ở lầu một cũng không nhiều lắm, đều là sảnh, nhà ăn Trung Quốc, tiệm cơm Tây, sảnh tiệc, ngoại trừ thư phòng thì chỉ còn có ba cái phòng nữa, lầu hai ngoại trừ phòng ngủ chính của phòng sếp thì còn có sáu phòng, lầu ba có bốn phòng một sảnh cộng thêm một cái sân phơi, tổng cộng là mười mấy phòng, nếu chị cả muốn đến đây ở thì anh cũng đừng ngăn cản.”

 

Chu Quang Hách hơi khựng lại: “Anh cũng chưa nói gì.”

 

“Không phải là em lo lắng chuyện anh sợ bị người ta nói là ăn cơm mềm nên không cho bọn họ tới hay sao.” Thủy Lang quay đầu khoác tay anh, đi tới lầu 3: “Có hai tầng hầm ngầm, tầng ở dưới cùng rất ẩm ướt có thể dùng làm kho hàng, còn tầng phía trên là phòng thể chất, sảnh xem phim, phòng bida. Có phải anh thường xuyên huấn luyện đúng không? Nếu đã vào đây ở thì mỗi ngày cũng không cần phải dậy sớm chạy bộ đến đơn vị để huấn luyện nữa, chỉ cần dành ra một gian phòng dùng để làm phòng huấn luyện cho anh là được, ngoài ra chị cả cũng có thể dùng được.”

 

Chu Quang Hách cười nói: “Sao nghe như thế nào cũng cảm thấy em đang lo lắng anh sẽ không tới đây ở vậy?”

 

Không đợi Thủy Lang nói chuyện, liền nói tiếp: “Ăn cơm mềm, không phải ai cũng có bản lĩnh ăn, ăn cơm mềm cũng phải có thứ tự, cơm mềm này của anh là chén cơm mà tên đàn ông nào cũng cầu để ăn được. Nếu như có người nói linh tinh, vậy thì đó là do họ ghen ghét với anh, anh chẳng những không chịu ảnh hưởng, mà ngược lại rất hưởng thụ sự ghen tị của bọn họ đối với mình.”

 

Thủy Lang cười ra tiếng, nhón chân, chủ động hôn một cái lên bờ môi của anh: “Tư tưởng giác ngộ cũng rất cao đó.”

 

Thân mật ở bên ngoài như vậy làm cho cả khuôn mặt của Chu Quang Hách, đều đỏ nhìn xung quanh một chút, sau đó lại ôm Thủy Lang vào trong lồng ngực, cúi đầu hôn xuống.

 

Môi lưỡi giao nhau, cảm giác được độ ấm thân thể của đối phương không ngừng tăng cao.

 

Chu Quang Hách tách ra, vùi vào cổ cô, điều chỉnh hô hấp.

 

Thủy Lang ỷ ở trong lòng n.g.ự.c anh, nhìn cầu thang xoắn ốc từ trên xuống dưới, nghĩ tới một ngày trước xuyên qua, cũng là đứng ở vị trí này, góc độ này, nhìn lại tác phẩm đoạt giải do cô tự mình thiết kế và sửa chữa.

 

Cảm giác thỏa mãn và lúc đó khác hẳn với cảm giác thỏa mãn lúc hiện giờ.

 

Lại thoả mãn trước đây, phía sau nó có chút trống rỗng.

 

Nhưng lại thỏa mãn hiện tại là cực kỳ nặng trĩu, bởi vì không chỉ có phòng ở mà còn có người thân mật làm bạn.

 

“Thực ra em cũng không có cảm giác an toàn.”

 

Chu Quang Hách ôm cô chặt hơn, ngẩng đầu lên: “Anh biết.”

 

Thủy Lang kinh ngạc: “Làm sao anh biết?”

 

“Lúc vừa mới kết hôn, phát hiện trong lúc em ngủ,.” Chu Quang Hách kéo tay cô, đi tới sân phơi bên ngoài: “Mỗi ngày đều chui vào trong lồng n.g.ự.c anh.”

 

“Mỗi ngày?”

 

Thủy Lang trợn tròn mắt, ngày nào em cũng chiếm tiện nghi của anh sao?”

 

Chu Quang Hách buồn cười một tiếng:  “Quả nhiên con rể tự tới cửa, ngay cả suy nghĩ cũng khác với người ta, chẳng lẽ không phải là em bị anh chiếm tiện nghi của em sao?”

Thủy Lang giữ c.h.ặ.t t.a.y anh: “Em có làm gì anh không?”

 

“Không làm gì cả chỉ sợ một chút hôn một chút....”

 

“Hôn?!” Thủy Lang càng giật mình: “Vậy tại sao từ trước đến nay anh chưa từng đề cập qua?”

 

Chu Quang Hách cúi đầu cười: “Em nói xem?”

 

Thủy Lang nhìn chằm chằm anh một hồi lâu, chậm rãi cười: “Lúc anh bị em chiếm tiện nghi cũng rất hưởng thụ phải không?”

 

Chu Quang Hách càng cười tươi hơn: “Đáng tiếc, sau đó em lại cho anh ngủ dưới đất.”

 

Thủy Lang cười khẽ ra tiếng, “Nói lên chuyện này, đồng chí Quang Hách, anh rất đáng khen ngợi.”

 

Chu Quang Hách kéo tay cô, đi đến sân phơi lớn hình cung ở lầu 3: “Sao lại nói vậy?”

 

“Ở dưới tình huống không biết chúng ta nhận sai người kết hôn mà còn có thể tôn trọng quyết định của phụ nữ, không bao giờ vượt rào, chỉ cần điểm này đã đủ để em biết được những phẩm của anh.”

 

Thủy Lang ôm chặt eo thon của anh: “Anh có bệnh à! Trời lạnh như vậy, mà lại chạy lên mái nhà uống gió Tây Bắc!”

 

Chu Quang Hách mới vừa được khen đến nỗi khóe miệng mở rộng vậy mà một giây sau đã bị mắng, liền rộng mở áo gió màu đen bọc chặt người lại: “Cơ thể em không đủ khí huyết, vẫn cần phải bồi bổ, lúc trở về anh sẽ hầm canh gà đen táo đỏ cẩu kỷ cho em uống.”

 

Thủy Lang chôn ở trong lòng n.g.ự.c anh cười: “Đi không nổi.”

 

Giây tiếp theo, đã bị chặn ngang bế lên.

 

Chu Quang Hách ôm cực kỳ nhẹ nhàng: “Giữ chặt, xuống thang lầu.”

 

Thủy Lang giang hai tay ôm chặt cổ anh: “Đồ vật đặt ở phòng trong đồn công an đều có thể dọn vào trước, chủ yếu chính là mặt cỏ ở phía trước và phía sau cần phải được sửa chữa lại, một chốc một lát không thể xong ngay được, chỉ là, phòng ở bên kia cũng phải giữ lại, chúng ta ở cả hai bên.”

 

“Được, nghe theo em.”

 

-

 

Sau khi lấy được nhà Tây thì tiệc học lên cũng phải mời rất nhiều người, cuối cùng Thủy Lang quyết định trực tiếp tổ chức tiệc học lên ở nhà Tây, phòng bếp Trung ương ở bên này có sảnh lớn, không cần phải chen chúc ở ngõ nhỏ.

 

Dù sao cũng phải ăn tết Thượng Hải cũng đã vào mùa lạnh nhất trong năm, tháng Chạp trời lạnh, nhóm hàng xóm phải giúp đỡ ở ngoài trời, thực sự rất vất vả.

 

“Đi nhà Tây ăn cơm?!”

 

Lão Du Điều vừa nghe, kinh ngạc hỏng rồi, cũng hưng phấn hỏng rồi.

 

Không đợi Thủy Lang đáp lời, liền cầm chìa khóa chuẩn bị đi, hét lên với nhóm hàng xóm kéo xe đẩy tay kéo nồi chén gạo bồn, đồ ăn đã mua được đi đến đường Phục Nam.

 

Đường Phục Mậu và đường Phục Nam vốn dĩ giao nhau, nên  cho dù có đi chậm thì cũng chỉ cần có mười phút là tới.

 

Người dân ở Ngô Đồng, tuy nói từ nhỏ đến lớn đều nhìn nhà Tây ở đường Phục Nam mà lớn lên, trong 10 năm này cũng có rất nhiều người dọn vào đại tạp viện ở nhà Tây,, bọn họ cũng không phải chưa từng đi qua, nhưng dáng vẻ kia của nhà Tây cùng với dáng vẻ nhà Tây chỉ thuộc về một hộ gia đình là hoàn toàn khác nhau nên lập tức mọi người đều rất kích động.

 

Ban đầu mọi người chỉ là tới giúp chuẩn bị tiệc chúc mừng Trạng Nguyên cũng đã rất vui mừng, nhưng hiện tại thì lại thêm phần vội vàng, người sau giúp đỡ người trước cầm đồ vui vẻ chạy tới nhà Tây.

 

Mấy đứa nhỏ vây quanh bên người Thủy Lang cùng nhau đi đến nhà Tây.

 

“Nhị Nha, nghe Tam Nha nói, mợ nhỏ cho mỗi người một phòng để ở, chuyện này là thật sao?”

 

Nhị Nha nhìn thoáng qua Tiểu Bá Vương: “Đoán xem.”

 

Tiểu Bá Vương: “...”

 

“Đương nhiên là thật!” Tam Nha dùng nắm lấy tay Thủy Lang: “Mợ nhỏ đâu, mình liền ở đó, mình muốn vĩnh viễn đi theo mợ nhỏ!”

 

“Thật hâm mộ bạn có mợ nhỏ.” Cô nhóc nhỏ còn tròn hơn Tam Nha, trên mặt tràn ngập hâm mộ: “Mình đã lớn như vậy rồi mà còn chưa bao giờ ngủ một mình trên một chiếc giường vậy mà cậu đã có hẳn một gian phòng riêng rồi.”

 

“Mình cũng nhất hâm mộ Nhị Nha có mợ nhỏ!” Bạn tốt của Nhị Nha là Lâm Tiếu Tiếu cười nói: “Mợ nhỏ mới vừa thiết kế phòng tốt như vậy cho mọi người mà bây giờ lại sắp mang mọi người đến ở phòng lớn, mẹ mình nói, đó là căn phòng lớn xinh đẹp thật sự, mà chỉ có mỗi gia đình của mọi người ở thôi!”

 

Có rất nhiều bạn nhỏ còn chưa biết chuyện này, nên mới vừa nghe xong liền đi tới cửa nhà Tây nhìn vào 3 căn phòng lớn, trong nháy mắt liền: “Oa ——”

 

Nhìn một đám nhóc đang há hốc mồm, Thủy Lang cười khẽ ra tiếng: “Chúng ta đều ở cả hai bên, sảnh ở bên này thì lớn hơn nên các bạn nhỏ đều có thể đến đây ngồi xem TV cùng nhau.”

 

“Oa.”

 

Miệng của mấy đứa nhỏ còn há to hơn nữa, phát ra âm thanh kinh ngạc non nớt.

 

“Mợ nhỏ, mợ là tốt nhất! Mợ là người tốt nhất!”

 

“Mợ nhỏ, chỉ có mợ là cho bọn cháu xem TV, mẹ của cháu cũng nói mợ là người tốt!”

 

“Cháu thích mợ nhỏ nhất, mợ nhỏ, đợi đến khi cháu lớn cháu sẽ mua kẹo cho mợ ăn!”

 

“Tam Nha nói mợ nhỏ thích uống cà phê, chờ đến khi cháu có thể kiếm tiền, cháu muốn mua cà phê cho mợ nhỏ uống!”

 

“Cháu cũng muốn, cháu sẽ để dành phiếu thịt, để mua thịt cho mợ nhỏ ăn!”

 

“Mấy cái miệng nhỏ này lâu bao nhiêu mật vậy? Sao mà nói chuyện ngọt thế.”

 

Mặc dù là lời nói của mấy đứa nhỏ, nhưng khi nghe được Thủy Lang cũng không nhịn được mà vui vẻ, mang theo một đám nhóc vào cửa: “Đi chơi đi, nhớ cẩn thận thang lấu, cũng phải để ý đến con sông bên ngoài.”

 

Một đám nhóc thấy phòng ở lớn như vậy và cái sân lớn như thế, quả thực còn muốn lớn hơn cả sân thể dục trường học của bọn nhỏ, nên lập tức vui vẻ chạy lên chạy xuống.

 

Mấy người lớn cũng giống như điên rồi, đặc biệt là khi nhìn thấy phòng bếp trung ương lớn như thế, trực tiếp vén tay áo lên bắt đầu hưởng thụ quá trình làm việc.

 

“Ai nha, này quá thoải mái nha, cán bộ Thủy, sau này để tôi tới nhà cô bảo mẫu đi!”

 

“Không biết nói vậy có đúng không, nơi này quá xa hoa!”

 

“Không phải xa hoa như bình thường, tôi không phải nói là có tiền, mà là có làn điệu, cô nhìn xem hoa bản này, tường này, mấy hoa văn tinh xảo đến mức nào, thật là có cách trang trí có nội hàm.”

 

“Cửa sổ hoa nhỏ này, còn đẹp hơn cửa sổ thủy tinh ở chung cư nhiều, nghe nói là nhập khẩu trở về?”

 

“Lúc ấy Xảo Chi còn nói cán bộ Thủy là đồ quê mùa...”

 

“Ai nói! Bà không cần ở chỗ này bịa đặt!” Kim Xảo Chi vội muốn chết: “Tôi nói em dâu là đồ em mùa lúc nào, khí chất này của cô ấy vừa nhìn liền biết là không đơn giản, toàn thân không có chỗ nào giống với đồ quê mùa cả, mấy người không cần nói bậy, đừng có châm ngòi quan hệ của người nhà bọn tôi!”

 

Mợ bĩu môi, cười lấy lòng với Thủy Lang: “Thủy Lang à, đặt bàn ở chỗ nào trong sảnh đây?”

 

“Hỏi Lão Du Điều.”

 

“Ai! Đồ ăn đã chuẩn bị tốt, có thể lập tức khai tiệc!”

 

Chu Quang Hách ở cửa Ngô Đồng chờ, nhìn thấy lãnh đạo và lòng đồng nghiệp trong đơn vị đến, liền lặp lại lời dẫn số 2 Phục Nam.

 

Mời lúc 6 giờ, những khoảng 5 giờ 40, những người được mời đều lục tục tới.

 

Hôm nay vẫn là thời gian làm việc, nhóm lãnh đạo của cục quản lý bất động sản là người đầu tiên đến.

 

Thứ mà cục trưởng Chu đưa không phải phong thư, mà là một túi tài liệu: “Đây là phần thưởng mà thành phố và khu phố gửi cho cô.”

 

Thủy Lang nhận lấy, không có mở ra xem: “Vào bên trong ngồi trước rồi nói sau.”

 

“Đây là phần thưởng mà trong cục gửi cho cô.” Cục trưởng Chu lại đưa cho Thủy Lang một túi tài liệu khác, sau đó lại móc ra một phong thư từ trong túi áo khoác: “Đây là quà mà tôi tặng cho cô.”

 

Thủy Lang cười tiếp nhận tới: “Cảm ơn bác cả.”

 

Cục trưởng Chu rất vừa lòng với cái xưng hô này, dẫn đầu ngồi vào vị trí phía trên của bàn cơm Tây.

 

Phó cục trưởng Hứa lấy ra một cái phong thư thật dày, đi tới lén nói: “Lần trước cô vội vã lấy chìa khóa nhà Tây, cũng chưa tới kịp cho cô, nhạ, không chỉ có tiền mặt, còn có phiếu gia cụ.”

 

“Cảm ơn phó cục trưởng Hứa.” Thủy Lang nhận lấy phong thư: “Sắp đến Tết rồi, tôi còn nghĩ sẽ đến nhà ông chào hỏi.”

 

Phó cục trưởng Hứa ngẩn ra, tiếp theo liền cười thành một đóa hoa: “Hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh, Khi nào thì cô tới để tôi kêu vợ tôi làm nóng sẵn đồ ăn chờ cô, chờ cô.”

 

“Các ông đến sớm vậy!”

 

Bên ngoài vang lên tiếng của cục trưởng Bạch, ông ấy lái một chiếc máy kéo “Rầm rầm ù ù” tới rồi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.