Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 448: Chương 448




Thủy Lang ngây ngẩn cả người.

 

Lời cô gái này nói đã vượt khỏi suy nghĩ của cô.

 

Trước nay cũng không nghĩ tới, chuyện bước lên báo chí, thế nhưng còn có thể tiếp sức mạnh cho người khác.

 

Mà người khác này không phải ai khác, mà là ngàn ngàn vạn vạn người ở nông trường.

 

Không chỉ Thủy Lang ngây ngẩn cả người, đám người Chu Quang Hách nghe xong cũng sửng sốt, sau đó nhìn gương mặt tươi cười của cô gái nhỏ, trầm mặc.

 

“Phanh!”

 

 Ngưu Đại Đán mới vừa bị công an xách đứng lên lại bị đá một cái.

 

Không thấy rõ là ai đá.

 

Chỉ nghe thấy Ngưu Đại Đán nằm trên mặt đất kêu rên.

 

“Bang! Bang!”

 

Chú công an Hồ Sấm lại lần nữa đi lên trước, cho Ngưu Đại Đán hai bạt tay, tát đến mức người cũng thành thật, không dám kêu tiếp.

 

“Chủ nhiệm Tần, hôm nay mời mọi người lại đây, là còn có một việc, Ngưu Đại Đán lén cưỡng ép người khác nộp cống vật phẩm lương thực, sau lưng cầm lấy đồ đã cướp được, đi buôn đi bán lại, còn chứng cứ thì phải nhờ mọi người hỗ trợ điều tra.”

 

Thủy Lang nói xong lại nói: “Mặt khác, hiện giờ uỷ ban Cách mạng đang ở trong giai đoạn điều tra, tôi biết hiện tại trong huyện đã điều vài vị cán bộ ở hợp tác xã cung-tiêu tạm thời qua hỗ trợ cho các công xã, hy vọng sau khi điều tra rõ ràng chuyện buôn đi bán lại, sẽ trả lại lương thực vật phẩm xứng đáng cho các học sinh, nếu mà đã bán, xin chủ nhiệm Tần hãy trả tiền cho học sinh sau khi điều tra những tang vật này.”

 

Chủ nhiệm Tần đã bị chuyện đêm nay làm cho sợ tới mức ngốc luôn, nhưng vẫn có thể nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Thủy Lang, vội gật đầu: “Nhất định, nhất định, hiện giờ tôi liền trở về điều tra rõ ràng bộ phận thu hồi.”

 

Thủy Lang nhìn về phía Chu Quang Hách, Chu Quang Hách gật gật đầu: “Mang đi điều tra.”

 

Đám người lại sôi nổi tránh ra hai bên, nhìn thấy Ngưu Đại Đán miệng đầy m.á.u tươi, đi không nổi bị công an kéo đi ra ngoài, ngay cả tình nhân của ông ta, cũng bị kéo mang đi.

 

Chờ đến khi Ngưu Đại Đán sắp bị kéo lên xe, chính là xe tải được lái từ Thượng Hải đến đây, trong đám người mới có người nhịn không được, đuổi theo phun ra một ngụm nước miếng.

 

Tiếp theo, một người tiếp một người, dường như dự cảm được hy vọng, nhìn ra lần này có thể Ngưu Đại Đán sẽ không dễ dàng bị thả lại tới như lúc trước, tất cả đều chạy tới nhổ nước miếng.

 

“Phi!”

 

“Phi! Phi!”

 

“Xứng đáng! Trời cao có mắt, lần này ông xong đời rồi!”

 

“Làm bậy đa đoan! Phong thuỷ thay phiên chuyển, hiện giờ đến phiên ông!”

 

“Ông phải đền mạng cho cha tôi!”

 

“Ông chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, ông nhất định sẽ gặp báo ứng!”

 

“Phi!!”

 

Những thí sinh lúc đầu đứng tụm lại một chỗ ở trong nông trường, cũng đều chạy tới phun nước miếng, dùng hết sức lực toàn thân để phun, dường như là đang phun tất cả những ấm ức đã chịu trong mấy năm nay ra bên ngoài.

 

Phàm là người đã từng phun qua, giây tiếp theo, trên mặt đều sẽ lộ ra tươi cười.

 

Là nụ cười hả giận.

 

Nhóm công an cũng không ngăn cản, vẫn luôn chờ đến khi mọi người phát tiết tất cả những bất mãn lên kẻ đầu sỏ gây tội xong thì mới áp giải Ngưu Đại Đán bị nước miếng phun ướt từ đầu đến chân lên xe.

 

Nhìn mọi người được thở ra một ngụm ác khí, Thủy Lang cũng đã sớm lộ ra tươi cười: “Sau khi Ngưu Đại Đán bị mang về Thượng Hải điều tra, tôi sẽ dốc sức đăng những hành vi ác độc của ông ta lên báo, để răn đe những kẻ ác, nếu như mọi người có vấn đề gì thì có thể đi tìm chủ nhiệm Tần, cũng có thể gửi điện báo giống như trước, những người thi đậu đại học hãy chuẩn bị tốt tư liệu thẩm tra chính trị, chờ đến khi báo chí vừa ra, mọi người liền nộp lên cho cán bộ mới, sau đó, liền chờ nhận giấy báo trúng tuyển.”

 

Bọn học sinh tức khắc kích động mà không kềm chế được.

 

Dương sảng chân tay luống cuống đưa cây kim ngân phơi khô tới trước mặt Thủy Lang: “Đồng chí, chúng tôi không có đồ vật gì để cảm ơn cô, đây là cây kim ngân mà tôi tự ngắt lấy phơi khô, cô cứ lấy về pha trà uống, có thể thanh nhiệt hàng hỏa, công hiệu rất nhiều, rất tốt.

 

Nhìn một nhúm cây kim ngân, không hiểu sao Thủy Lang lại vui vẻ: “Không cần, mọi người không cần tặng, chờ đến khi anh vào đại học thì hãy uống cùng các bạn học đi.”

 

Cô gái nhỏ mặc chiếc áo đầy mụn vá, sắc mặt cũng kích động không kiềm chế được, trong mắt tràn ngập hy vọng: “Đồng chí Thủy Lang, cảm ơn cô, cô chính là tấm gương để tôi noi theo!”

 

Thủy Lang cười, đưa cho cô ấy một cái khăn tay, để cô ấy lau khô mặt.

 

Lại có một người phụ nữ khóc lóc nắm lấy tay Thủy Lang: “Đồng chí Thủy Lang, thật sự không biết nên cảm ơn cô như thế nào mới được, Dao Dao nói đúng, chính là khi nhìn thấy cô xuất hiện ở trên báo chí, chúng tôi mới kiên định với quyết định tham gia thi đại học, cô ở trung tâm Thượng Hải, nhận được sự tán thành của quốc gia và đảng, mẹ của cô cũng được rửa oan, điều này thuyết minh quốc gia thực sự cần người, chúng tôi có cơ hội, chúng tôi đều có cơ hội...”

 

Người phụ nữ nói xong lời cuối cùng thì khóc không thành tiếng, nói không được một câu hoàn chỉnh.

 

“Đúng!” Dương Sảng dùng tay áo lau nước mắt: “Đồng chí Thủy Lang, cô chính là ngọn hải đăng do quốc gia dựng thẳng lên, vào lúc chúng tôi nản lòng thoái chí, liền lấy ra báo chí có tin của cô, tự mình động viên, quốc gia không phân biệt đối xử với chúng tôi, chỉ là trước mắt có tiểu nhân quấy phá, chúng tôi tin rằng, chúng tôi nhất định có thể chờ đến ngày mặt trời chiếu lên đỉnh đầu của mình, mà ngày này tới, vẫn là do cô tự mình mang đến!”

Nhìn từng trương mặt tràn ngập tình cảm mãnh liệt, nhìn từng đôi mắt chuyển từ c.h.ế.t lặng đến sáng ngời, cổ họng Thủy Lang nghẹn lại: “Không sai, quốc gia sẽ không phân biệt đối xử với bất cứ người nào, cho dù xuất thân là gì, tuổi tác ra sao, đã kết hôn hay chưa, chỉ quan tâm đến năng lực của mỗi cá nhân chọn ưu tú trúng tuyển, mọi người nhất định sẽ đi vào đại học, trở thành một sinh viên, sau khi học xong sẽ trở thành trụ cột nước nhà!”

 

Thủy Lang lặp lại một câu, lại lần nữa đập mạnh vào trong lòng của mỗi một người thí sinh, tiếp thêm động lực mạnh mẽ cho bọn họ.

 

Hiện trường phát ra tiếng hoan hô, tiếng hoan hô thắng lợi!

 

-

 

“Không dưới ba hành vi phạm tội đủ để phán tội ở tù chung thân, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.”

 

Sáng sớm tinh mơ Thủy Lang đã đến văn phòng của hội trưởng Tống: “Thế nào, không tính là khác người, cũng sẽ không làm ông khó xử đúng không?”

 

Hội trưởng Tống đặt mạnh tư liệu ở trên bàn, sắc mặt tức giận đến xanh mét: “Thật là to gan! Phía trên đã cảnh cáo uỷ ban Cách mạng ở khắp nơi, thế nhưng còn có người dám ngược gió gây án!”

 

Đối với phản ứng của hội trưởng, Tống Thủy Lang cũng không ngoài ý muốn, tuy rằng tác phong hành sự của người này dong dài, nhưng ông ấy đều đứng ở lập trường quốc gia, trong lòng thật sự đều nghĩ tới tới đất nước và nhân dân.

 

Thủy Lang ngồi lên sô pha, chỉ vào ảnh chụp: “Tôi đã rửa ảnh ra, cũng mượn riêng đến đây, đều chuẩn bị đầy đủ hết, mới đến tìm ông, ông đừng tiếp tục vòng vo nữa, cũng không cần đánh giọng quan, thời gian không đợi người, ông chỉ cần nói có phát hay không là được.”

 

“Tôi đâu có dong dài, hiện giờ tôi liền cho báo Thượng... Không, tôi muốn liên hệ Nhân Dân Nhật Báo, báo cả nước, làm lớn chuyện, đưa sự việc của Ngưu Đại Đán lên đầu đề, nhanh chóng phát hành đến khắp nơi trên cả nước, gõ mạnh một hồi chuông cảnh cáo cho những phần tử được thả ra đó tự cho là không có việc gì, vẫn còn hoành hành ngang ngược giống như trước!”

 

Hội trưởng Tống cầm ảnh chụp, tay không kiềm được mà run rẩy, thật sự tức điên: “Thật là buồn cười! Chúng ta ở chỗ này lao lực để làm tốt công tác công tác phụ đạo tâm lý, mượn sức nhân tài, bồi dưỡng nhân tài, những người này thế nhưng ở sau lưng như thế tùy ý làm bậy, nghiêm trị, cần phải nghiêm trị!”

 

“Cái gì tùy ý làm bậy, đây chính là làm chuyện mất nhân tính, muốn làm cái gì liền làm cái đó, làm vô số việc ác, đây chính là hành vi của súc sinh.”

 

Thủy Lang nghe được đáp án mà mình muốn nghe, trái tim đang treo lơ lửng cũng buông xuống.

 

Thành tích thi đại học, thẩm tra chính trị, đều cần có thời gian, thời gian này rất ngắn ngủi, cô không có khả năng chạy tới chạy lui khắp cả nước giống như huyện Long Tân, nếu thật sự làm như vậy, rau kim châm đều lạnh thì vẫn còn nhẹ, có khi nhóm người thứ nhất tốt nghiệp rồi mà vẫn chưa giải quyết xong.

 

Lấy chuyện của Ngưu Đại Đán để răn đe những kẻ khác, đưa lên báo chí, nhanh chóng phát hành đến các nơi, cảnh cáo những hạng người giống như Ngưu Đại Đán ở các nơi khác, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

Đây là biện pháp nhanh nhất, cũng là phát huy ra hiệu ứng lớn nhất của một người, là biện pháp toàn diện.

 

“Cô nói đúng! Đây là hành vi súc sinh!”

 

Hội trưởng Tống mắng xong thì nhìn thấy Thủy Lang đứng lên chuẩn bị rời đi: “Cô đợi một chút, thành tích thi đại học của cô có rồi, cô không biết ao?”

 

Thủy Lang cau mày lại: “Tôi còn chưa biết mà sao ông biết được vậy.”

 

“Trạng Nguyên ban xã hội của Thượng Hải, làm sao mà tôi không biết được!”

 

Hội trưởng Tống buông tư liệu, vẻ mặt phẫn nộ chuyển sang mỉm cười: “Được đó, rất tốt, không nghĩ tới, cô chỉ mới tốt nghiệp cấp hau, vậy mà có thể lấy được Trạng Nguyên ban xã hội! Công việc của cô thiên và cải tạo phòng ở và kiến trúc, tôi còn tưởng rằng cô thi khoa học tự nhiên, nhưng lại không nghĩ tới cô lại thi được Trạng Nguyên ban xã hội!”

 

“Trạng Nguyên?”

 

Thủy Lang như suy tư gì đó, biểu tình cũng không quá ngoài ý muốn: “Trực tiếp xác định sao?”

 

“Đương nhiên.”

 

Tống hội trưởng đánh giá Thủy Lang, sắc mặt chậm rãi lộ ra một tia kinh ngạc: “Cô, cô, cô, cô cô...”

 

“Cô cái gì mà cô.” Thủy Lang nhìn tư liệu trên bàn trà: “Con cháu của tư bản là tôi đây thi được Trạng Nguyên đại học, hẳn là sẽ lên báo nhân dân đúng không? Cái này, có thể tiếp thêm động lực cho những học sinh cắn răng kiên trì đi học đó, cũng coi như là tòa hải đăng thứ hai.”

 

Hội trưởng Tống chợt nghiêm túc, sau lại kinh ngạc cảm thán: “Mưu tính sâu xa, cô đúng là mưu tính sâu xa! Cô nói không sai, cô trở thành Trạng Nguyên ban xã của Thượng Hải, chính là chứng minh, quốc gia thật sự không quan tâm đến xuất thân hay là đã kết hôn hay chưa, chọn ưu tú trúng tuyển, cô chính là tấm gương mở ra việc cải cách!

 

Thủy Lang xua tay: “Tôi đi trước, thành tích ở các nơi đều có rồi, cần phải mau chóng phát hành báo chí, xét duyệt tự liệu thẩm tra chính trị, còn cần phải có thời gian.”

 

“Yên tâm, tôi lập tức mang những tài liệu này lên uỷ ban thành phố.”

 

Hội trưởng Tống cười nói: “Nói nhiều như vậy, cũng phải khen cô một câu, thật đúng là một nhân tài hiếm có, cô có thể trở thành tấm gương sống, cũng là vì cô tự thân tranh đua, cô thật là quá tranh đua, nếu con gái của tôi bằng một phần mười cô, thì tôi nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.