“Đồng chí Thủy Lang, mời tiến vào.”
Thủy Lang bước vào văn phòng của hội trưởng Tống: “Hội trưởng Tống, không cần nói nhiều lời vô nghĩa, phe phản động vẫn còn làm loạn ở khắp nơi, hôm nay tôi tới đây là muốn hỏi một chút, ông có cao kiến gì hay không.”
“Chuyện này tôi cũng đã nghe nói, cô ngồi xuống trước đi.” Hội trưởng Tống đổ một chén nước đưa cho Thủy Lang: “Quốc gia quyết không cho phép có bất luận kẻ nào phá hư...”
“Đừng nói giọng quan với mấy lời nghi thức này nữa, đây cũng là vô nghĩa.”
Thủy Lang không khách khí cắt ngang: “Đã bị phá hủy, hiện tại nên nghĩ cách làm cách nào để giải quyết, ngày nào cục Công Thương cũng tìm tôi khuyên bảo nhân tài, kêu tôi làm người trung gian, hiện giờ đã đến thời điểm mấu chốt nhất, đối với chuyện này, các người có biện pháp xử lý nào không?”
Hội trưởng Tống không hề tức giận chút nào, nhìn Thủy Lang rõ ràng đang sốt ruột, ngược lại còn lộ ra ý cười khẳng định: “Tôi biết mà, cô chính là người đáng giá tin tưởng nhất của quốc gia.”
Thủy Lang: “...”
“Được rồi, trước tiên cô đừng có gấp.” Hội trưởng Tống ngồi ở đối diện Thủy Lang: “Nếu nghiêm túc tính lên, phe phản động ở khắp nơi cộng lại cũng ít hơn thanh niên trí thức xuống nông thôn là bao, hơn nữa, chuyện này không chỉ là thành viên của công xã, mà ngay cả công nông binh đều bị liên lụy đến...”
Thủy Lang cau mày lại: “Nói trọng điểm.”
“... Trọng điểm chính là, quốc gia tuyệt đối không nuông chiều những kẻ cầm đầu phản động này!”
Hội trưởng Tống đi trở về bàn làm việc, lấy ra mấy túi văn kiện: “Này đó đều là đối tượng điều tra quan trong, một khi điều tra xác định là thật, lập tức bắt lại xử phạt, ít thì mười năm, nhiều thì chung thân, thậm chí là tử hình, chỉ cần bắt lấy kẻ cầm đầu kích động tập thể phản động, thì người phía dưới tự nhiên sẽ không còn to gan như vậy.”
Thủy Lang mở văn kiện nhìn kỹ tư liệu rõ ràng trên đó: “Mặc dù bắt được Diêm Vương, nhưng tiểu quỷ làm nhiều việc ác, cũng rất khó chơi, bọn họ quấy rầy mấy ngày, làm chậm trễ cả đời của thí sinh.”
“Tôi biết chứ, cho nên lúc này đây, phía trên đã hạ quyết tâm, muốn một lưới bắt hết bọn tạo phản.” Hội trưởng Tống ngồi ở trước mặt Thủy Lang: “Phía trên đã có cách làm của họ, cô sẽ không bao giờ làm việc gì mà chưa có chuẩn bị, trước khi tới đây có phải cô đã có ý tưởng gì rồi phải không, nói ra nghe một chút.”
Thủy Lang đưa tư liệu mà mình mang theo cho hội trưởng Tống: “Đây là căn cứ vào điện báo mà ông Chiêm nhận được, sàng chọn ra địa phương có nhiều học sinh bị chặn lại nhất, muốn nói đến nhân số của tư bản nhân, vùng Giang Nam Thượng Hải là xếp hàng đầu của cả nước, nông trường Hà Giao, trực thuộc huyện Long Tân của thành phố Thượng Hải, Thượng Hải là mảnh đất trung tâm của Giang Nam, nếu truy nã toàn bộ phe phản động ngăn trở học sinh vào đại học rồi bắt về quy án, hơn nữa nháo lên báo, g.i.ế.c gà dọa khỉ, không biết có thể được không?”
“Chứng cứ này không dễ tìm, còn nháo lên báo...” Hội trưởng Tống nhìn tư liệu của phó chủ nhiệm của uỷ ban Cách mạng huyện Long Tân: “Mũ của chế độ tư bản còn chưa có cởi ra, hành động này của cô quá mạo hiểm.”
Thủy Lang đột nhiên rút tài liệu về.
Hội trưởng Tống ngẩn ra, lại nhìn thấy, Thủy Lang chuẩn bị rời đi, tức khắc nóng nảy: “Làm sao vậy đây là?”
“Hội trưởng Tống, chẳng lẽ ông cho rằng tôi là thánh mẫu sao?” Thủy Lang kéo cặp da trâu đựng tài liệu ra trước người: “Nếu chuyện trợ giúp phố Bình An, trợ giúp đám người ông Chiêm trở về thành, đã làm cho ông cảm thấy tôi là người có trái tim thánh mẫu... Khả năng ông cũng không hiểu thánh mẫu là gì, ông xem Tây Du Ký rồi phải không, biết Quan Âm Bồ Tát chứ, tôi cũng không có lòng từ bi, hay là lý tưởng đi phổ độ chúng sinh, tôi luôn luôn làm việc bằng niềm yêu thích của chính mình, sẽ không chủ động đi ôm đồm mọi việc, chuyện nhúng tay vào Hội liên hiệp công thương nghiệp, là do ông chủ động tìm tôi đi làm đặc phái viên, tôi cũng tận tâm tận lực đi làm, kết quả chỗ dựa là ông đây lại bị lung lay, nếu nói khó nghe thêm một chút, thì chính là ông chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, tốt nhất là không cần phải ra sức làm gì, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy!”
“Cô, cô, cô hiểu lầm...”
Hội trưởng Tống vừa mới sốt ruột mở miệng, lại bị Thủy Lang đánh gãy: “Tên đầu đủ lúc trước của Hội liên hiệp công thương nghiệp của ông Chiêm không phải là hội liên hiệp công thương nghiệp khu Phục Mậu, mà là hội liên hiệp công thương nghiệp Thượng Hải, thương hội Hoa Kiều cũng không phải là thương hội Phục Mậu Hoa Kiều, mà là thương hội quốc tế Hoa Kiều, vốn dĩ ban đầu tôi đã nghĩ, nếu như không có ông, thì cũng sẽ có người khác tìm tới tôi.”
Hội trưởng Tống vừa nghe vậy thì sắc mặt hơi đổi, tiếp theo, càng sốt ruột, ngăn cản ở trước mắt Thủy Lang: “Đồng chí Thủy Lang, tôi thật sự không phải nghĩ giống như lời cô nói, cô cứ ngồi xuống trước đi, haiz, chúng ta đều là vì quốc gia và nhân dân, không thể đối chọi gay gắt như vậy.”
“Không có gì phải ngồi, dù sao hiện giờ tôi là đảng viên, ở trong ngành của tôi, cấp trên rất vừa ý, mũ của tôi và mẹ tôi đều tháo xuống, tôi chỉ cần sống tốt cuộc sống của mình là được, những chuyện khác tôi cũng không muốn quản nữa, gặp lại sau.”
“Đồng chí Thủy Lang!”
Thủy Lang đi tới cửa, bước chân chợt khựng lại: “À, gặp lại không đúng, phải là không hề gặp lại.”
“Đồng chí Thủy Lang! Đồng chí Thủy Lang à!”
Trên hành lang còn hẹp hơn cục quản lý bất động sản, hội trưởng Tống với vẻ mặt lo lắng lo âu đuổi theo Thủy Lang, không ngừng ăn nói khép nép, khiến cho đồng nghiệp đi ngang qua đều sôi nổi kinh ngạc ghé mắt.
Lại là một màn giống như đã từng quen biết.
Hội trưởng Tống vội vàng tiến lên chặn người lại: “Đồng chí Thủy Lang, chuyện xảy ra đột ngột, việc này lại đang ở thời kỳ mấu chốt, chúng ta đều ở trên cương vị phục vụ vì nhân dân, phải nghe theo chính sách của cấp trên, lại nói tiếp, tôi cũng chưa nói là không được, tôi chỉ mới nói một câu như vậy, sao cô lại không có một chút kiên nhẫn nào hết vậy!”
“Ông có kiên nhẫn thì ông cứ chậm rãi chờ.” Thủy Lang cau mày lại: “Tránh ra!”
“Ô ô! Tức giận thật sao?” Hội trưởng Tống đẩy ra cửa phòng họp ở phía sau: “Cô càng tức giận, càng chứng minh rõ lòng cô hướng về đất nước, chúng ta đều là người có chung chí hướng, chỉ là phương pháp giải quyết vấn đề có chút bất đồng, đồng chí Thủy Lang, cô trước… Được rồi! Tôi đồng ý, cô nói cái gì tôi cũng đồng ý hết, cô tiến vào ngồi rồi nghe tôi nói thêm hai câu nữa được không?”
Thủy Lang liếc mắt nhìn ông ấy một cái.
“Thật sự!” Hội trưởng Tống nhấc tay bắt đầu thề: “Cô nói cái gì tôi cũng đều phối hợp, cô nói cái gì tôi cũng đáp ứng, vừa rồi là do tôi không đúng, là do tôi vòng vo giở giọng quan, được chưa?”
“Mấy người lãnh đạo như ông, trong ruột đều có tới mười tám cái cong nói mãi không ngừng.”
Thủy Lang đi vào phòng họp ngồi xuống.
Là do cô không phù hợp với quan trường.
Quan trường của chúng tôi đều như vậy.
Hội trưởng Tống chửi thầm ở trong lòng: “Cô xem, chúng ta đều là người quen cũ, sao cô có thể nói bỏ gánh không làm là không làm đây.”
Thủy Lang kéo ghế ra ngồi xuống.
“Tôi biết cô là người mạnh miệng mềm lòng, tôi cũng biết cô thật sự sốt ruột vì những thí sinh đó, vì nhân tài tương lai của cục Công Thương chúng ta, nhưng cho dù có nóng vội cũng không giải quyết triệt để được vấn đề, chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn.”
Hội trưởng Tống thấy Thủy Lang cau mày thì lập tức ngừng lại: “Cô nói đi, cần tôi giúp cô việc gì?”
“Hợp tác xã cung - tiêu của huyện Long Tân thuộc sự quản lý của ông phải không?”
“Hợp tác xã cung-tiêu thuộc sự quản lý của tổng cục hợp tác xã cung - tiêu, đương nhiên, tổng cục hợp tác xã cung - tiêu cũng là do cục Công Thương phụ trách quản lý.”
“Cho dù tôi có làm cái gì, đều là vì chuẩn bị cho việc tích luỹ nhân tài của cục Công Thương, cũng là chuẩn bị cho công cuộc hiện đại hoá của đất nước, không thể để người xấu làm chậm trễ sự phát triển cho tương lai của đất nước, đúng không?”
“Đúng, đương nhiên là đúng.”
“Tóm lại, ông chỉ cần chống lưng cho tôi là được.” Thủy Lang thả lỏng tựa lưng vào ghế ngồi: “Nếu không thì chuyện tốn công vô ích này chỉ cần không cẩn thận một chút sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp mà tôi đã tốn công xây dựng, nói không chừng sẽ bị trở thành lỗi lầm, gạch tên khỏi danh sách đảng viên, huỷ bỏ thành tích thi đại học, thậm chí có khả năng sẽ bị cục quản lý bất động sản đuổi việc, tôi làm nó thì có ích gì?”
Hội trưởng Tống lập tức giật mình: “Cô muốn làm chuyện lớn gì?”
“Không phải là chuyện lớn, đối phó với tiểu quỷ, thì phải dùng biện pháp mà tiểu quỷ đối phó với người khác đị trị chúng, tiểu quỷ mới sợ được, ông thấy tôi nói có đúng không?” Thủy Lang nói xong ngay sau đó lại nói: “Thôi, ông cũng đừng nói nữa, tương lai sự nghiệp của tôi đều ở nơi này, nếu như xảy ra chuyện lớn gì, ông chỉ cần giúp tôi đăng lên báo, chỉ một câu thôi, được chưa?”
“... Được.”
Sau khi hội trưởng Tống suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy Thủy Lang nói có đạo lý, hoàn cảnh của cô, tương lai của cô, có thể còn khó khăn hơn ông ấy nhiều, hẳn là sẽ không làm ra chuyện khác người quá mức, nhưng nên dặn dò thì vẫn phải dặn dò:
“Trước mắt thì phe phản động đang ở thời kỳ mấu chốt, phía trên còn chưa có kết quả chính xác, cô phải nhớ kỹ, đừng bao giờ đi ngược lại với mệnh lệnh của cấp trên!”
“Đương nhiên, tôi chính là lương dân mà.”
-
Rạng sáng 12 giờ, đội ngũ công an và đội ngũ hợp tác xã cung-tiêu đi tới giao lộ ở phía sau uỷ ban Cách mạng của huyện Long Tân.
Chu Quang Hách mở cửa xe, đỡ Thủy Lang từ trên xe jeep xuống dưới, đại đội trị an Phục Mậu cùng đại đội công an huyện long Tân, đồng loạt đi tới khu vực người nhà uỷ ban Cách mạng.
“Chủ nhiệm Ngưu, đây là toàn bộ lương thực của chúng tôi, tháng trước đã nộp lên hết cho ông...”
“Nói chuyện kiểu gì vậy!”
“Không không, là hiếu kính...”
“Ném cái tên nói năng xằng bậy này ra ngoài!”
“Chủ nhiệm Ngưu, chủ nhiệm Ngưu, không phải, là tôi nói sai rồi!”
Bên trong ngôi nhà hẻo lánh ở chỗ ngoặt, truyền đến giọng nói đã cố tình đè thấp, Thủy Lang cùng Chu Quang Hách dừng chân, đứng ở ven tường nghe.
“Chủ nhiệm Ngưu, nó còn nhỏ không biết nói chuyện, xin ông bớt giận, đây là cây kim ngân phơi khô mà tôi chuẩn bị cho ông, có lợi cho thân thể, hiện giờ tôi liền pha một ly cho ông uống thử.”