“Sau khi trải qua huấn luyện đặc biệt, cho dù không có hai chân hai tay, cũng có thể tự do bơi lội ở trong nước.”
Hà Đa Bào dẫn bọn họ đến một gian phòng huấn luyện khác, vừa vào cửa liền nhìn thấy vài người vận động viên không có đầy đủ tứ chi, mặc áo màu trắng đang luyện tập, cho dù cánh tay và đùi đã héo rút lại chỉ lớn bài tứ chi của một đứa trẻ, nhưng lại không hề ảnh hưởng đến việc huấn luyện của bọn họ.
Thủy Lang phát hiện từ lúc vào cửa đến giờ, đôi mắt của Chu Hủy chưa từng dời đi, cũng chậm rãi bắt đầu lộ ra ánh sáng.
Cô với Chu Quang Hách liếc nhìn nhau, tạm thời không lên tiếng,.
“Thật là lợi hại.” Tam Nha nhìn thấy một người chú cũng mất đi hai chân giống như mẹ mình, hai tay hành tẩu tự nhiên trên mặt đất, thậm chí không phải là hành tẩu, mà là đang chạy nhanh, thì nhịn không được mà phát ra tiếng kinh hô.
Nghe được tiếng động tràn đầy chân thành kính nể, vận động viên quay đầu, lộ ra nụ cười xán lạn.
Cùng lúc đó, hai vai Chu Hủy cũng khẽ run lên, ánh sáng trong ánh mắt càng lộng lẫy, ngay lập tức hạ quyết tâm, nhìn về phía Thủy Lang: “Chị muốn đến đây.”
Thủy Lang cũng không ngoài ý muốn, sờ sờ đầu nhỏ của Tam Nha: “Chị cả, chị chọn môn gì?”
“Chị cũng không biết chính mình sẽ phù hợp với cái gì.” Chu Hủy di chuyển xe lăn, nhìn về phía bể bơi rộng lớn xanh thẳm ở bên ngoài, chỉ cần vừa nhìn đến đó, liền cảm giác được sự tự do: “Nếu như có thể, chị muốn học bơi.”
“Có thể.” Hà Ba Đào vỗ vỗ dụng cụ huấn luyện: “Chỉ là, nếu muốn làm một vận động viên bơi lội, thì việc huấn luyện hằng ngày là không thể thiếu được, nhìn thấy mồ hôi của bọn họ không? Cô phải trải qua quá trình luyện tập gian khổ, mới có thể trở thành một vận động viên, muốn có được thành tích, còn phải trả giá sự nỗ lực gấp trăm ngàn lần, hơn nữa, rất có khả năng cho dù cô có nỗ lực cố gắng, nhưng lại không lấy được thành tích, cô đã chuẩn bị tốt chưa?”
Chu Hủy kiên định gật đầu: “Tôi đã chuẩn bị tốt, tôi muốn trở thành một vận động viên bơi lội, làm rạng danh đất nước!”
Trong mắt Thủy Lang đột nhiên bịt kín một tầng sương mù, lập tức chớp chớp mắt, làm cho sương mù tiêu tán: “Chị cả, Đại học Công Nông Binh vẫn còn một năm, có thể chuyển chương trình học lao động sang chương trình học huấn luyện ở bên này, như vậy, cho dù chị không đi thi đại học, thì cũng là một người sinh viên.”
Chu Hủy cười gật đầu: “Mặc kệ bên này có thể thành công hay không, chị cũng muốn nỗ lực tới cuối.”
Thủy Lang cười: “Vừa rồi ở nhà còn rối rắm, không nghĩ tới, bây giờ lại kiên định quyết tâm như vậy.”
Nghe được lời này, huấn luyện viên Hà cũng cười: “Mọi người yên tâm, trước đây Chu Hủy từng học múa, đối với việc huấn luyện, cũng có cơ sở nhất định, sẽ luyện tập nhanh hơn người bình thường, chỉ cần Chu Hủy có thể nỗ lực luyện tập, tôi tin cô ấy rất nhanh là có thể trở thành một vận động viên đủ tư cách.”
Chu Quang Hách tiến lên bắt tay với Hà Đa Bào: “Huấn luyện viên, sau này nhờ vả anh rồi.”
“Khách khí rồi, tìm được nhân tài như vậy, là chuyện mà tôi cầu còn không được.”
Chu Hủy trực tiếp ở lại sân vận động, cùng huấn luyện viên bàn về nội dung huấn luyện kế tiếp.
Chu Quang Hách và Thủy Lang ba cô nhóc rời đi.
“Mợ nhỏ, sau này có phải mẹ cháu sẽ giống như vận động viên ở trên báo đúng không?”
Đại Nha mới vừa hỏi xong thì cũng vừa lúc đi ngang qua sân trượt băng, nhìn thấy người lớn lẫn con nít đang mang giày trượt băng ở bên trong thì ngạc nhiên đứng lại.
Thủy Lang còn chưa có trả lời, liền phát hiện động tĩnh của cô bé, quay đầu nhìn nhìn sân trượt băng: “Muốn trượt sao?”
Nếu là trước kia, Đại Nha sẽ lắc đầu, nhưng hiện tại, Đại Nha lại trực tiếp gật gật đầu: “Các bạn học đều nói cuối tuần này sẽ đến sân trượt băng để trượt băng, nhưng cháu chưa từng học qua, không biết trượt như thế nào.”
“Mợ từng học qua, có thể dạy cho cháu.” Thủy Lang quay đầu lại nhìn về phía hai cô nhóc ở đằng sau: “Các cháu có muốn trượt không?”
“Không muốn.”
“Muốn!”
Thủy Lang nhìn về phía Nhị Nha “Không muốn”: “Tại sao vậy? Là không có hứng thú, hay vẫn là bận việc khác?”
“Có chuyện khác phải làm, cháu có rất nhiều chuyện phải làm!” Nhị Nha bẻ ngón tay đếm “Giáo viên môn cờ vây của Cung Thiếu Niên kêu cháu đi học, còn phải học môn tiếng Anh, phải học môn mô hình, còn phải đi làm lao động ở viện dưỡng lão, cháu còn hẹn với Lâm Tiếu Tiếu đi viện bảo tàng...”
Thủy Lang nghe được thì cười: “Lịch trình sắp xếp kín thật, nhưng tại sao phần lớn đều có liên quan đến học tập vậy, tại sao không có một chút yêu thích nào về phương diện nghệ thuật hết vậy? Ca hát, nhảy khiêu vũ, hoặc là học nhạc cụ gì đó?”
Nhị Nha nghiêng đầu: “Học những cái đó, có thể kiếm tiền được sao?”
Chu Quang Hách: “...”
“Khi nào mà cháu biến thành cô nhóc tham tiền rồi?”
Nói xong, liếc mắt nhìn Thủy Lang một cái.
“Nhìn em làm gì?” Thủy Lang khẽ cười một tiếng: “Có thể kiếm tiền, đoàn văn công đi ra ngoài biểu diễn không phải đều có tiền lương và tiền trợ cấp hay sao? Lần trước các cháu biểu diễn vào ngày Quốc Tế Lao Động, không phải khu nhà văn hoá còn khen thưởng mỗi đứa một cây bút chì hay sao?”
Vẻ mặt của Nhị Nha rất bình tĩnh: “Cháu được giải nhất cuộc thi tiếng Anh, Cung Thiếu Niên khen thưởng cho cháu một bộ văn phòng phẩm đầy đủ.”
“... Cháu lợi hại.”
Thủy Lang ôm bả vai hơi gầy của Đại Nha: “Được rồi, lịch trình của tiểu đồng chí Nhị Nha bận rộn, con bé đi học, hiện tại chúng ta đi mua giày trượt băng tới chơi.”
“Còn cháu nữa!” Tam Nha ôm lấy cánh tay còn lại của Thủy Lang: “Mợ nhỏ, cháu thích nhất là ca hát khiêu vũ, cháu còn muốn học nhạc cụ, giáo viên nói cháu có khả năng cảm âm rất tốt, cháu muốn học dương cầm!”
“Làm gì có tiền.” Nhị Nha nghiêm túc nhấn mạnh: “Chị đã nói với em, không có chỗ để đặt dương cầm.”
Tam Nha nép vào người Thủy Lang: “Giáo viên nói lúc đầu có thể không mua dương cầm, chỉ cần luyện tập ở phòng học nhạc là được.”
“Không có việc gì, chờ mợ lấy được nhà, phân phòng ở, sẽ chia cho cháu một gian để đặt dương cầm, đúng rồi, cũng có thể đặt dương cầm ở trong nhà của cậu nhỏ, sau khi cháu tan học sẽ qua đó luyện tập.”
Thủy Lang nhéo khuôn mặt nhỏ bắt đầu có thịt của Nhị Nha: “Cô nhóc cũ kỹ, đi một chút, mua giày trượt băng đi, cháu có chắc là không muốn chơi sao?”
Tay nhỏ của Nhị Nha chắp ra phía sau, cái cằm nhỏ tròn tròn khẽ nâng: “Nếu mọi người đã cảm thấy không thể không có cháu, thì cháu cũng không phải là không thể chia một chút thời gian cho mọi người.”
“Cô nhóc cũ kỹ kiêu ngạo.”
Thủy Lang cười ra tiếng, kéo Nhị Nha vào trong lòng ngực, cùng nhau đi đến cửa hàng bách hoá.
-
Cho dù biết đề thi đại học ở thời kỳ này rất đơn giản, chỉ tương đương với trình độ trung học ở đời sau, nhưng nếu đã quyết định thi, Thủy Lang liền bỏ xuống lòng tự phụ, nghiêm túc nghiên đọc ôn tập tài liệu, cục trưởng Bạch biết cô muốn thi đại học, đã đến báo với cục quản lý bất động sản, để cô yên tâm giao công trình phố Bình An cho ông ta, an tâm thi cử.
Thời gian rảnh rỗi còn lại, Thủy Lang liền mang giày trượt băng, cùng ba cô nhóc đi sân vận động chơi trượt băng, kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi.
Thu đi đông tới, thi đại học chính thức bắt đầu rồi.
Chu Quang Hách một gặp được chính sự, liền theo thói quen mà ra cửa trước hai giờ, để tránh phát sinh những chuyện ngoài ý muốn.
Bởi vậy, lúc ánh trăng còn treo trên cao, sương mù dày đặc, liền mở đèn ở giếng trời ra, màn cũng kéo lên, để Thủy Lang đang chôn trong ổ chăn thích ứng.
Sau đó còn đột nhiên không yên tâm.
Bữa sáng ở bên ngoài, cũng không yên tâm với đồ ăn đã mua vào đêm hôm qua, còn rời nhà chờ ở cửa chợ rau, nhìn xe cá hoa vàng tới, mua hai con cá tươi mới, về đến nhà làm gỏi cuốn cá hoa vàng và gói hoành thánh cá hoa vàng mà Thủy Lang yêu thích.
Sau khi gói xong hoành thánh, còn lấy bột cà phê, dùng một cái nồi nhỏ nấu cà phê, bưng đến phòng, đặt lên tủ đầu giường trong phòng Thủy Lang.
Mùi thơm của cà phê trực tiếp kéo Thủy Lang ra khỏi ổ chăn.
Thủy Lang xoa hai mắt mệt rã rời, nhắm mắt lại ngáp: “Anh không buồn ngủ sao?”
“Không buồn ngủ, tối hôm qua ngủ ngủ sớm mà.” Chu Quang Hách dùng tay quạt cà phê: “Tỉnh chưa?”
“Tỉnh tỉnh.”
Thủy Lang chậm rãi mở hai mắt, nhìn một nồi cà phê ở đầu giường, nhịn không được cười: “Anh nấu cà phê đúng là không giống nhau, cà phê trong tiệm cơm Tây còn không bằng một phần mười của anh.”
Chu Quang Hách cúi người duỗi tay luồn qua nách Thủy Lang, trực tiếp nhấc người lên, sau đó thuận theo quán tính mà dựa cô vào đầu giường, dùng chăn bọc lấy bả vai cô, rồi ngồi ôm như vậy: “Thức dậy khá sớm, buổi sáng thi Ngữ Văn, có muốn ôn tập lại một lần nữa không?”
Thủy Lang dựa vào vai anh, lại ngáp một cái: “Ôn cái gì mà ôn, lâm thời ôm chân Phật thì có ích lợi gì, tuy rằng em là học sinh trung học, nhưng anh cũng không cần lo lắng thành như vậy, chờ đó, em sẽ lấy chức Trạng Nguyên trở về!”
Chu Quang Hách cười nhẹ ra tiếng.
“Haiz, tiếng cười này của anh.” Thủy Lang ngồi thẳng dậy nhìn anh: “Không tin đúng không, nghĩ em khoác lác đúng không, chờ thành tích ra tới, xem em có làm anh kinh ngạc rớt tròng mắt không!”
Chu Quang Hách nghiêng tới phía trước áp sát mặt cô: “Hiện tại liền cho em.”
“Ngứa! Đừng chớp, ha ha ha, đừng chớp!”
Thủy Lang đẩy cái đầu ngay cô ra, xốc chăn lên rồi xuống giường, tìm kiếm dép lê.
Chu Quang Hách khom lưng lấy một đôi dép bồng màu đỏ rực lông xù xù tròng lên chân cô: “Phủ thêm quần áo, bên ngoài lạnh.”
Thủy Lang cúi đầu nhìn dép lê trên chân, vẫn là vẻ mặt ghét bỏ, than nhẹ một tiếng, nhanh thôi, lập tức liền tiến vào giai đoạn đầu tiên của thời đại mà trang phục bùng nổ, sắc thái sặc sỡ, vải dệt sặc sỡ, kiểu dáng sặc sỡ!
Cùng không cần phải mặc màu đỏ rực mà Chu Quang Hách cho là đẹp nhất!
Ba cô nhóc biết hôm nay mợ nhỏ sẽ đi thi đại học, thi đại học chính là thi đại học, rất quan trọng, cho nên còn dậy sớm hơn một giờ so với ngày thường.
Đại Nha cầm theo phích nước nóng, pha nước ấm đổ vào chậu rửa mặt, để sẵn khăn lông.
Nhị Nha giúp đỡ bưng bữa sáng lên trên bàn, phát hiện hoành thánh quá nóng, nên đã dùng muỗng không ngừng múc, chậm rãi thổi nguội bớt, nhưng cũng biết không nên thổi quá nguội, vừa miệng là tốt nhất.
Tam Nha giúp đỡ nặn sẵn kem đánh răng, nước trong ly đánh răng cũng là nước ấm, bưng đến cho Thủy Lang.