Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 436: Chương 436




Hai người đều cho rằng chính mình đang bước trên con đường hành quyết, sắc mặt đều tái nhợt.

 

Giây tiếp theo, là một làn sóng chửi rủa áp đảo tràn vào:

 

“Đả đảo Trâu Hiền Thực! Trâu Hiền Thực thật không c.h.ế.t được tử tế!”

 

“Lòng lang dạ sói Trâu Hiền Thực! Trâu Hiền Thực không c.h.ế.t được tử tế!”

 

“Lòng lang dạ sói Lý Lan Quỳnh! Đôi vợ chồng này tất cả đều không c.h.ế.t được tử tế!”

 

“Hẳn là trực tiếp đưa bọn họ đến pháp trường b.ắ.n chết!”

 

“Yêu tinh hại người! Cắn c.h.ế.t hai tên yêu tinh ác độc hại người này! Vì dân trừ hại!”

Lá cải thối, đá, vỏ trứng gà được ném đầy trời như lông vũ hướng bay tới giữa đường cái trung ương, sắc mặt của Trâu Hiền Thực mất hết màu, bị kéo đi về phía trước đi.

 

Từng viên đá không ngừng đập trên mặt ông ta, trên đầu, trên đôi mắt, trên mũi, trên cơ thể, chẳng bao lâu đã thịt của ông ta bị bong tróc …

 

Cơ thể đau đớn, nhưng số với nỗi tuyệt vọng trong lòng chẳng là gì,Trâuu Hiền Thực không nghĩ tới bản thân mình sẽ có một ngày như thế này, so trường hợp của những cán bộ phần tử tri thức bị trỉ trích mấy năm trước thì còn bi thảm hơn, ông ta thật sự trở thành một con chuột chạy qua đường, bị mọi người là hét đòi đánh, so án tử hình thì còn đáng sợ hơn!

 

Nguyên nhân là vì án tử hình chỉ cần trải qua một lần, liền ăn súng, còn đây ông ta chỉ là mới vừa chuyển dời đến một sở giam giữ khác, kế tiếp còn có phiên toà đầu tiên, phiên toà thứ hai thậm chí là phiên tòa thứ 3, mỗi một lần đi toà án, trên đường đến tòa án, đều sẽ phải đối mặt với những loại người như hôm nay, cảnh tượng mọi người la hét đánh đập đáng sợ!

 

Ông ta thậm chí không dám nghĩ, liệu mình sẽ trở thành người khét tiếng nhất Thượng Hải kể từ khi Cộng hào Nhân dân Trung Hoa thành lập hay không.

 

Lại là một viên đá đập vào đôi mắt, Trâu Hiền Thực khóc, tuyệt vọng khóc lóc, rồi nằm liệt trên mặt đất và bị kéo đi.

 

Lý Lan Qquỳnh sớm bị dọa sợ tới mức nói không nên lời, vốn tưởng rằng ngày đó ở phòng thẩm vấn sau khi thẩm vấn xong là đã kết thúc, kế tiếp chỉ chờ ngồi tù rồi lao động cải tạo.

 

Mấy ngày này trong lòng bà ta thực sự rất bình an, thậm chí còn suy nghĩ, nếu suốt quãng đời còn lại có thể ở trong ngục giam hoặc là nông trường sống đến hết đời, cũng coi như là có thể đền bù tội lỗi, kiên định sống quãng đời còn lại.

 

Trăm triệu lần không nghĩ tới, đường như toàn thành phố đều đã biết việc bà đã làm, từng câu “Vong ân phụ nghĩa” “Lấy oán trả ơn” “Lòng lang dạ sói” “Xà hiết tâm địa” “Không được c.h.ế.t tử tế” đều truyền vào tai bà ta, từng ánh mắt khinh bỉ đều ở trên người bà ta, không đếm được có bao nhiêu cục đá cùng lá cải thối ném  trên mặt bà ta…

 

Chất lỏng trứng không biết lúc nào đã che phủ những giọt nước mắt vì sợ hãi của bà ta, Lý Lan Quỳnh sợ tới mức trốn sau lưng cảnh sát, vùi đầu xuống không dám nhìn lại đi xem ánh mắt của mọi người.

 

Vốn tưởng rằng ngồi tù sẽ là hình phạt lớn nhất, nhưng không ngờ mình lại trở thành loại người xấu muôn đời trên đài radio chuyện xưa, gặp phải thảm cảnh như thế này, Lý Lan Quỳnh bật khóc trong lòng!

 

Còn có một đồng phạm khác cũng khóc lóc thảm thiết, Ô Thiện Bình ngồi co ro ở cổng đồn cảnh sát không chịu đi  ra ngoài: “Tôi không đi! Tôi không có tội lớn như vậy!”

 

Ông ta đã sống nửa đời người, chưa bao giờ nghĩ đến, bản thân mình sẽ có một ngày gặp phải đối mặt với cảnh tượng bị vạn người chửi bới như vậy!!

 

“Con trai…”

 

Trong đám người đột nhiên vang âm thanh than khóc của một bà lão.

 

Thủy Lang nhìn sang, phát hiện bà Khương cũng từ thôn Hồng Hà tới, Ô Thiện Thành đứng ở một bên đỡ bà ta.

 

Lão phu nhân như thế mà kêu lên,  thu hút được sự chú ý của đám đông, nghe được lão phu nhân gục xuống và hét lên: “Thiện Bình!”

 

Lửa đạn của đám người ấy và lá cải thối được ném đầy trời, đều hướng về phía gia đình này.

 

“Ở đây! Ông ta là Ổ Thiện Bình, là giúp đỡ Trâu Hiền Thực hại c.h.ế.t các nhà tư bản quốc gia!”

 

“Những người này đều là đồng lõa của Trâu Hiền Thực! Là tay sai củaTrâu Hiền Thực!”

 

“Bọn họ và Trâu Hiền Thực đều giống nhau lòng lang dạ sói! Đánh c.h.ế.t bọn họ!”

 

Ổ Thiện Bình sợ tới mức sắc mặt thay đổi rõ rệt, ôm đầu muốn chạy về trồn váo đồn công an, lại bị kéo ra ngoài, tiếp nhận lễ rửa tội như lửa đạn.

 

Bà Khương vừa kêu xong hai câu, liền có đá ném vào người bà ta, môi đều bị dập đến chảy máu, cảm thấy những người này đều bị điên rồi, bà ta đã lớn tuổi như vậy, cư nhiên lại không buông tha cho bà ta!

 

Chửi vài câu, lại càng chọc giận thêm nhiều người, đất đá và lá cải thối được đầy trời ném vào người bà ta, không thèm quan tâm đến tình cảm mẹ con sâu đậm nữa, không còn khóc lóc thảm thiết đến tê liệt tâm can, lôi kéo đứa con trai khác mà ôm đầu bỏ chạy.

 

Bà ta sẽ không bao giờ đến thành phố này nữa!

 

Trâu Hiền Thực, Lý Lan Quỳnh, Ổ Thiện Bình được xe tải chở đi rồi, đàn đông vẫn còn đuổi theo suốt một quãng đường dài và chửi bới, nếu xe không tăng tốc thì có thể đã đuổi họ đến tận nhà khách.

 

Đám đông dần dần giải tán đi, Thủy Lang đi vào đồn công an, trước tiên nhìn thoáng qua nhà khách, phát hiện Tôn Trừng và Thiết Đản , còn có một người phụ nữ chưa từng thấy quan, chắc hẳn là chính là mẹ của Thiết Đản, đứng ở trước cửa sổ nhìn chiếc xe tải rời đi.

 

“Cảm ơn cô, Thủy Lang.”

Trữ húc bị còng tay, được Chu Quang Hách đặc biệt sắp xếp đi đến cửa sổ lầu hai, nhìn thấy cũng như nghe được cảnh tượng ở bên ngoài,có thể nhìn thấy được con gái cùng cháu ngoại ở ngoài nhà khách từ xa, tuy rằng không thấy rõ diện mạo của bọn họ, nhưng chỉ cần nhìn thấy con gái vẫn còn sống, thì ông ta đã cảm thấy hài lòng: “Tôi thật sự vô cùng cảm kích với cô, nếu cô không đến Châu Nam, cho tôi chủ động hối lỗi, hiện tại tôi cũng sẽ giống với bọn họ, hắn sẽ bị thiên hạ sỉ nhục, để tiếng xấu muôn đời.”

 

Có chút cảm xúc muốn biểu đạt, Thủy Lang không ngăn cản ông ta biểu đạt, gật đầu: “Lãnh đạo Cục Công Thương có tới tìm tôi, hẳn là đã biết chuyện của ông, trước tiên ông cứ ở đây chờ, Sau khi tôi xác định xong sẽ sắp xếp giúp ông có thể cùng con gái gặp mặt.”

 

Cơ thể Trữ húc run lên, cuối người gật đầu: “Người của Cục Công Thương đã tôi rồi, đang ở chờ cô.”

 

Thủy Lang nhướng mày, xem ra không chỉ có Chiêm Hồng Đống mới có thể làm cho Cục Công Thương kích động đến vậy, mà nhân tài giống như Trữ Húc vô cùng khan hiếm, hiển nhiên sẽ liền chủ động chạy đến đồn công an, trước đây mọi người đều thấy qua.

 

“Bọn họ tìm ông nói về cái gì?”

 

“Chưa nói cái gì, chỉ là chào hỏi, chủ yếu vẫn là muốn tìm cô.”

 

Thủy Lang đi theo Chu Quang Hách vào phòng họp.

 

“Đồng chí Thủy Lang, cuối cùng cũng được gặp cô.”

 

Hôm nay chỉ có Hội trưởng Tống cùng một số cán bộ nam khác, nhìn thấy Thủy Lang có chút kích động: “Trong tất cả đặc phái viên, chỉ có cô là đạt hiệu suất tối đa, đầu tiên là hỗ trợ giúp đỡ cựu Hội Trưởng Công Thương, bây giờ còn giúp chúng tôi tìm nhân tài công nghiệp cho chúng tôi, hơn nữa còn là cam tâm tình nguyện thật tình hối lỗi, Kỹ sư Trữ Húc nguyện ý truyền dạy lại mọi kỹ, đồng chí Thủy Lang, cô phải làm người khác thay đổi ánh nhìn!”

 

Thủy Lang nhướng mày: “Hội trưởng Tống, kiến thức của ông rộng rãi, việc nhỏ như này, sẽ không vì vậy mà kích động đến mức như thế?”

 

“Sao có thể gọi việc này là chuyện nhỏ được, ngành dệt may nền tảng của là Thượng Hải, không không, không thể dùng từ nền tảng hình dung, là trụ cột của Thượng Hải, mấy năm nay số lượng nhân tài bị thiếu hút, mặc dù có đưa trở về, nhưng không ao có thể trụ được từ ba năm đến năm năm, cũng sẽ không thật lòng cởi mở và gánh vác gánh nặng, cô không biết, tuy rằng năm nay có một số lượng lớn cán bộ tri thức đã trở lại thành phố, nhưng trên thật tế từ ba năm trước, chúng tôi cũng đã bắt đầu điều động nhân tài trở về thành phố, liên hệ với rất nhiều người, quá trình này thật sự khó khăn hơn so với suy nghĩ của cô.”

 

Hội trưởng Tống Thanh Tùng nhìn qua thật sự rất phấn khích: “Tôi đã sắp xếp tốt, đưa Trữ Húc sắp xếp ở xưởng cái cách lao động xưởng in nhuộm Mậu Hoa, khải động một số máy móc nhập khẩu, đem những danh sách mà cô nói ghi lại toàn bô giao cho tôi, ngày mai, không, hôm nay tôi liền bắt đầu thu xếp, nhanh chóng thành lập huấn luyện lao động cải tạo này, Nhật Bản đã sớm cung cấp cho đất nước số lượng lớn nhân tài kỹ thuật công nghệ.”

 

Thủy Lang tạm thời vẫn bình tĩnh, gật đầu: “Tôi chờ đợi ở Bình An, nhớ cán bộ của ngõ Bình An hỗ trợ xác định danh sách, sau khi xác định sẽ liền giao cho ông.”

 

Hội trưởng Tống trông càng hưng phấn hơn nữa: “Được!”

 

Tiếp theo, đột nhiên dừng lại.

 

Không khí dần trở nên ngượng nghịu.

 

Thủy Lang không chủ động nói chuyện, nhìn Hội trưởng Tống.

 

Hội trưởng Tống ho nhẹ một tiếng, ngồi xuống: “Cái này, còn chưa chúc mừng cô, đồng chí Thủy Mộ Hàm thật sự oan uổng, cô thật sự tìm được các chứng cứ và nhân chứng, trầm oan giải tội, rửa sạch ô danh.”

 

“Cảm ơn rất nhiều.”

 

Thủy Lang nói xong, tiếp tục không lên tiếng.

 

Hội trưởng Tống nhìn hai bên, cuối cùng vẫn là tự mình mở miệng: “Đồng chí Thủy Lang, cấp trên rất coi trọng việc trả lại tài sản, trước mắt việc thi đại học cũng như vậy, vẫn còn ở giai đoạn thương thảo, bất quá những thứ như là nhà Tây và cửa hàng, đại khái là dời sang thời gian này năm sau, là có thể được trả về tay cô.”

 

Thủy Lang bình tỉnh: “Không vội, sau khi đăng chuyện trên báo đã cho thấy đất nước và đảng tìm kiếm sự thật, đúng sai rõ ràng, tuyệt đối sẽ không gây oan uổng cho người tốt, tôi tin tưởng quốc gia bất luận như thế nào cũng sẽ có thể xử lý.”

 

Trên mặt Hội trưởng Tống trong tức khắc liền xuất hiện sự ngưỡng mộ: “Đồng chí Thủy Lang, tôi luôn biết cô là người có ý thức cao, quả nhiên là như vậy, nếu như vậy, tôi cũng có thể yên tâm giao chuyện cải tạo lao động giao cho cô,  ngoài ra còn có……”

 

“Giao nó cho tôi?”

 

Thủy Lang kinh ngạc: “Tôi không biết gì về dệt may, tiếp theo tôi còn phải hợp tác thi công cải tạo cho Bình An, Cục quản lý bất động sản không biết còn có nhiệm vụ gì khác nữa, hơn nữa về việc này vốn dĩ ngay từ đầu ông không nên nói với tôi việc này.”

 

“Cái này.” Hội trưởng Tống do dự một chút, tiếp tục nói: “Ban cải tạo lao động, không chỉ là vì dành cho Trữ Húc,quốc gia chúng ta có rất nhiều ngành sản xuất thiếu nhân tài, phương diện này đương nhiên là càng nhiều càng tốt.”

 

Thủy Lang ngập ngừng: “Ông là đang nói Ông Chiêm? Nhà máy gạo cũng có kỹ thuật sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.