Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 435: Chương 435




“Thật tốt.”

 

Thủy Lang ngồi ở yên sau xe đạp, độ cong của khóe miệng nhếch lên rất cao: “Cư dân Bình an, từ tận đáy lòng sẽ cảm nhận được quốc gia thật tốt.”

 

“Có đói bụng không?” Chu Quang Hách nhìn quán ăn ở phía trước: “Hiện tại có ít người, có muốn đi ăn trước một chút gì hay không?”

 

Thủy Lang còn tưởng rằng hôm nay ba cô gái muốn đến Cung Thiếu Niên, bản thân mình sẽ ăn ở căn tin trường trường hoặc ăn ở quán ăn, Chị cả cũng sẽ ăn ở căn tin trường học rồi quay trở về: “Muốn ăn mì lạnh.”

 

Chu Quang Hách dừng xe ở trước cửa tiệm, hai người cùng nhau bước vào, kêu một phần mì lạnh, một phần hoành thánh lạnh, hai bát súp đậu xanh lạnh.

 

Mùa hè nóng nực, mì nước và bánh bao hấp áp chảo, đều không tốt bằng một mì lạnh và hoành thánh lạnh.

 

Hầu hết mọi người trong tiệm trước mặt dường như đều có súp đậu xanh và rau trộn, rất ít đồ ăn nóng.

 

Mì lạnh đã được hấp trước nấu chín sau đó dùng nước lạnh rửa lại, phủ nước sốt vừng, sốt tương ớt, dưa leo thái sợ, giá đỗ xé nhỏ, khi ăn có vị thanh mát dai dai rất ngon, hoành thánh lạnh cũng như vậy, sau khi được nấu chín dùng nước lạnh tráng qua, lớp vỏ của bột cũng trở nên dai hơn so với hoành thánh nóng, chỉ trong mấy phút sau, hai người đã hết ăn sạch.

 

Thủy Lang bưng bát súp đậu xanh lên nhấp một ngụm, trong tức khắc liền loại bỏ được vị béo ngậy của nước sốt mè: “No rồi.”

 

“Mì lạnh tiêu hóa rất nhanh, có muốn mang thêm gì về ăn không?” Chu Quang Hách lấy hộp cơm ra: “Muốn ăn cái gì?”

 

“Vậy kêu thêm hai phần hoành thánh lạnh, hai phần mì lạnh, một phần bánh bao hấp, chờ chỉ cả và những người khác về rồi ăn nhẹ vào đêm khuya, dù sao là lạnh, cũng sẽ không bị dính.”

 

Xách theo đồ ăn đã được đóng gói, hai người trở về Ngô Đồng, mấy tháng này đều bận rộn, rất hiếm khi có thể về sớm như thế này, lúc hai người trở về cùng nhau yên tĩnh và nhàn nhã.

 

Nghĩ đến sau này còn có rất nhiều việc cần phải giải quyết, Thủy Lang nằm ở trên sô pha, quyết định nghỉ ngơi cho tốt trước một đêm, đầu óc trống rỗng, bất luận chuyện gì thì đều chờ ngày mai tỉnh lại hẵn nói.

 

“Đi tắm sao?”

 

Chu Quang Hách thu dọn quần áo đang phơi khô bên ngoài đặt lên giường rồi gấp gọn lại một cách chỉnh tề: “Anh đi giúp em nấu nước tắm, để đổ vào bồn tắm nhé?”

 

Thủy Lang giật giật đầu, không biết tâm trạng hôm nay của bản thân mình có tồi tệ không, có ảo giác, hoặc căn bản là không có ảo giác nào cả, luôn cảm thấy lời nói của Chu Quang Hách truyền đến lỗ tai, có chút khác thường: “Anh tắm trước hay em tắm trước?”

 

Chu Quang Hách mở cửa tủ ra một lát, chậm rãi quay đầu lại, nhìn cô bé đang mỉm người nằm một mình trên sô pha, đôi mắt đột nhiên tối sầm đi rất nhiều, thậm chí còn quên định nói gì.

 

Không khí dần dần trở nên không thích hợp, trong không khí phảng phất mùi kẹo, ngọt vừa phải, béo ngậy vừa phải…

Thủy Lang nằm trong bồn tắm, tóc mái hơi ướt, hơi nước nghi ngút, khuôn mặt biến thành một viên kẹo dẻo màu hồng ngọt ngào, tròn trịa và đầy đặn, chỉ nhìn thôi cũng khiến người khác muốn ăn.

 

Yết hầu Chu Quang Hách lăn lộn, không ngừng phát ra những âm thanh dường như thèm muốn đến cực điểm.

 

Thủy Lang khẻ mở hai mắt, nhìn thấy chiếc ao sơ mi của anh dính nước trở nên trong suốt, dính vào cơ n.g.ự.c căng phồng, Cơ bắp cuồn cuộn của anh không giống như những cơ bắp cuồn cuộn được phát triển nhờ uống bột protein và ngâm mình trong phòng gym luyện ra bề ngoài cơ bắp, mà là cơ bắp thật sự đã được rèn luyện nhiều năm, cơ bụng săn chắc như gạch khối cũng lúc ẩn lúc hiện, kết hợp khung xương ưu việt, so buổi sáng thoạt nhìn lại càng cấm dục.

 

Thời gian trôi qua, sự nhẫn nại của anh, rõ ràng là rất muốn, hai mắt đỏ hoe, tuy bề ngoài luôn duy trì được sự bình tình, phần khí chất cấm dục này được đưa lên tới đỉnh điểm.

 

Thủy Lang nâng tay lên, khoảnh khắc nước b.ắ.n tung tóe, anh tóm lấy cổ kéo người lại gần, cơ hồ là lông mi gần như chạm lông mi: “Không phải em giúp anh tắm rửa sao? Tại sao lại chỉ nhìn mà không làm?”

 

Sự mát lạnh trong kem đánh răng bạc hà, chẳng những không thể làm dịu được nhiệt độ trong mắt Chu Quang Hách, ngược lại giống như là đổ thêm một lớp khí vào ngọn lửa, và nhiệt độ tiếp tục tăng.

 

Ngực anh bị áp vào nước,  trong lòng nóng bừng: “Anh…”

 

Còn chưa nói dứt lời, cảm giác mềm mại trên môi,  hoàn toàn thiêu rụi lý trí của Chu Quảng Hách.

 

Cảm giác ẩm ướt cố gắng xuyên qua khe hở giữa môi anh, đôi bàn tay to lớn lập tức thò vào trong nước,  nhấc cô ra khỏi bồn tắm, siếc chặt cô trong lòng ngực.

 

Sau đó quét sạch hương thơm và vị ngọt ngào trên môi cô.

 

Đầu óc Thủy Lang nóng bừng đến choáng váng, lần đầu tiên cảm nhận được không thể khống chế được cơ thể, nắm lấy một khoảng trống, bằng lý trí cuối cùng nói: “Đừng ở chỗ này.”

 

“Anh sẽ tắm.”

 

Chu Quang Hách ừa liều lĩnh vừa tỉ mỉ, thậm chí còn tinh tế hơn cô tưởng tượng.

 

Khoảng tám giờ, Thủy Lang nằm xuống giường.

 

Không có chút sức lực nào, áo ngủ đều là Chu Quang Hách giúp cô mặc.

 

Sau đó là tiếng nước sạch đang cọ rửa gạch bồn tắm trong phòng tắm

 

Thủy Lang không biết là mình quá buồn ngủ, choáng váng một lát, mở hai mắt ra, liền nhìn thấy anh bước vào, bởi vì đang nằm ngửa khi ngủ, vừa lúc nhìn thấy cơ bụng của anh, cơ đùi săn chắc, Nhớ đến những gì đã nghĩ vào sáng nay.

 

Quả nhiên, không phải ảo giác

Không phải giống nhau trông được, càng không phải giống nhau có ích.

 

Việc này vẫn còn bị hạn chế.

 

Nhìn qua Chu Quang Hách tinh thần phấn chấn, so buổi sáng mới vừa ngủ dậy thì bây giờ càng sung sức, đem cửa đóng lại, then cài cửa khóa chốt, quay đầu lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Thủy Lang, ngồi ở mép giường, vuốt ve gương mặt cô: “Có đói bụng không?”

 

Thủy Lang yếu ớt nói: “Không đói.”

 

Chu Quang Hách cười khẽ, đột nhiên cúi đầu hôn lấy môi cô, ban đầu vuốt ve cô một cách chậm rãi và cẩn thận, chỉ trong vài giây, hơi thở đã thay đổi, thâm nhập và l.i.ế.m mút mạnh bạo.

 

Thủy Lang vốn dĩ rất thoải mái khi được hôn, nhưng bỗng nhiên thay đổi, còn chưa kịp phản ứng, chăn đã bị xốc lên, cơ bắp rắn chắc của anh tỏa ra hơi nhiệt nóng bỏng, bị ép đến mức không thể cử động.

 

“Không phải vừa rồi……”

 

Tiếng hôn mạnh vang lên khiến cô quên phản đối. theo sau đó đèn bàn bị tắt đi, căn phòng chìm vào bóng tối, xúc cảm trong nháy mắt bị phóng đại lên gấp mấy lần, kèm theo cảm giác chóng mặt và nóng bừng quét qua cô..

 

Có người bước vào sân, nhưng họ không nghe thấy

 

Bởi vì lúc đó, bất luận là âm thanh gì thì căn bản bên ngoài đều không nghe thấy.

 

Thẳng đến tiếng đập cửa vang lên, cơ thể Thủy Lang cứng đờ, môi vẫn bị chặn, không thể nào mà đáp lại.

 

“Mợ nhỏ chắc là đã ngủ rồi.”

 

“Cậu nhỏ cũng đã ngủ rồi sao? Xe đạp ở trong sân, chắc là đã về rồi.”

 

Thủy Lang căng cứng cơ thể, hơi thở của cô trở nên nặng nề, đan xe nhau, hơi ấm trong chăn sôi sục.

 

“Mau đun nước tắm, đến giờ đi ngủ rồi.”

 

“Chú nhỏ ngủ rồi, chúng ta tách ra ở trong bồn tắm, tắm sẽ nhanh hơn.”

 

Thủy Lang quay mặt đi, cắn lỗ tai anh, Chu Quang Hách kêu lên một tiếng, cánh tay càng siết chặt hơn, hôn lung tung môi cô.

 

Mãi cho đến khi động tĩnh bên ngoài biến mất, trong phòng phía đông vang lên tiếng đóng cửa, ánh sáng trong khe cửa dần tối đi, người đàn ông sắp nổ tung mới xốc chăn lên, trở nên ngạo mạn.

 

 

Xuyên qua đây lâu như thế này, mặc dù là ở trong nhà lấy vẽ làm công, Thủy Lang đã phát triển đồng hồ sinh học vào sáng sớm bảy giờ sẽ tự nhiên thức giấc, nhưng hôm nay, lại trực tiếp ngủ tới rồi tám giờ rưỡi mới tỉnh dậy.

 

Sắc mặt nàng như hoa đào, nhưng vẻ mặt lại có chút mơ hồ, nhìn trần nhà, nhìn chằm chằm lên trần nhà, thật lâu không thể ngừng.

 

Chỉ có một cảm giác, cô có nhu cầu cần gấp bổ sung lượng m.á.u và năng lượng thiếu hụt.

 

Cái gì mà tổ yến, táo tàu, a giao, kỷ tử, đậu đen sữa đậu nành, hải sâm, rau hẹ… Đều cầm phải mua nhiều một chút.

 

Rõ ràng cô trẻ hơn Chu Quang Hà, nhưng lại có ảo tưởng nuôi một con ch.ó sói nhỏ hoạt bát!

 

“Dậy rồi?”

 

Chu Quang Hách xoay người ôm cô vào lòng ngực, nhìn cô với hai mắt sáng lên đến phát ngốc, đáng yêu mê người, nhịn không được mà cúi đầu cắn một cái vào cái má hồng hào.

 

Thật đúng là chó!

 

Dù rất nhẹ nhàng nhưng lại rất thân mật.

 

Thủy Lang cuối cùng cũng phục hồi tinh thần lại, vươn dài vai ra, thì thấy đã là chín giờ: “Tại sao em vẫn chưa dậy?”

 

“Anh đã đi tới đơn vị rồi.”

 

Chu Quang Hách ôm Thủy Lang đứng dậy: “Lãnh đạo Công Thương Cục đã đến cục quản lý bất động sản nhưng không tìm được em, Đại bá gọi điện thoại cho anh, nhờ anh thông báo rằng cuộc bỏ phiếu cho cúp Ngọc Lan đã kết thúc, Lễ trao giải đã được lên lịch vào chín giờ sáng mai, ngoài ra, hôm nay quận Phục Mậu quyết định chuyển Trâu Hiền Thực đến trại giam và đợi nửa tháng sau toà án sẽ tuyên án, con đường từ đồn công an đến trại gian, đã bị người dân bao vây chặn đường, chờ Trâu Hiền Thực xuất hiện.”

 

Thủy Lang phát hiện đệm hình người dựa vào thoải mái hơn do với đầu giường rất nhiều, trực tiếp dựa vào trong lòng n.g.ự.c anh, ngáp một cái: “Vậy các anh quyết định ông ta như thế nào cứ đưa đi qua sao?”

 

“Làm thế nào để gửi một tù nhân bị kết án, làm thế nào để gửi anh ta đến đó.”

 

-

 

Thủy Lang rời giường ăn cơm xong,việc đầu tiên cô làm là đi đến đồn công an, hai bên con đường là biển người tấp nập.

 

Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm xảy ra một vụ án lớn như vậy, gần tỷ lời nói đã kích động sự phẫn nộ của mỗi người dân.

 

Ở đây, đặc biệt là những cư dân của Bình An phải chịu khổ, quả thực là trong cơn giận dữ.

 

Ngoại trừ việc Trâu Hiền Thực gây hại bọn họ, mà còn bởi vì đã biết hai vợ chồng Trâu Hiền Thực lấy oán báo ân với mẹ của Thủy Lang, làm bà c.h.ế.t oan ở ngục tù.

 

Trước kia cảnh tưởng này chủ xảy ra khi hành quyết từ tù, mới có thể xuất hiện như vậy, hôm nay chỉ là chuyển đi một tử tù, mà đám đông đã vây xem chén chút liền khiến cho con đường thành như vậy, ai nấy đều tràn đầy phẩn nộ, Trâu Hiền Thực xem như là người đầu tiên làm được điều đó.

 

Thủy Lang tưởng sẽ dùng một chiếc xe tải kéo ra ngoài, không nghĩ rằng, là hai vị cảnh sát trực tiếp dẫn Trâu Hiền Thực đi ra, đi theo sau còn đồng phạm Lý Lan Quỳnh cũng được chuyển đi.

 

Trâu Hiền Thực và Lý Lan Quỳnh đã bị nhốt hai ngày, tinh thần đã trở nên có chút uể oải, khi vừa mới bước ra ngoài, bọn họ vẫn có chút không phản ứng, vừa đi ra khỏi cửa, liền phải đối mặt với một biển người tấp nập, liếc mắt nhìn thoáng qua, trên mặt của mỗi người đều mang theo phẫn nộ, trong tay còn cầm một cục đá, vác chứa đầy rau cải thối, vỏ trứng gà, hai chân trong tức khắc bổng trở nên mềm nhũn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.