Cục trưởng Chu: “…”
Cục trưởng Bạch: “…”
Hai người họ đều không cười nổi nữa.
Thủy Lang nghi hoặc ngẩng đầu lên: “Các ông đi thành phố mở họp, đi thủ đô mở họp, chẳng lẽ không nhắc đến sao?”
Cục trưởng Chu: “…”
Cục trưởng Bạch: “…”
Đã đề ra.
Nhưng nó sẽ được cải thiện, đã sớm bị “Người cũ sửa đổi” ném đi thật xa.
Bọn họ đã đi trước ở các thành phố, thậm chí cả nước, những chính sách cải cách cũ này vẫn chưa được thực hiện đầy đủ, bọn họ cũng mới vui mừng được được ba ngày, giải thưởng cúp Ngọc Lan lyđầu tiên còn chưa được trao, việc xây dựng Bình An còn chưa được thi công…
Lại nghĩ đến bước kế tiếp?
Đây là tư duy của người trẻ tuổi sao?
Là bọn họ đã già rồi sao??
Cục trưởng Chu cùng Cục trưởng Bạch liếc nhau.
Không!
Đây không phải tư duy người trẻ tuổi, đây chỉ là tư duy của Thủy Lang!
Không phải bọn họ già rồi!
“Cái này.” Cục trưởng Chu sắp xếp lời nói, suy nghĩ hết nửa ngày,theo tiết tấu của Thủy Lang đầu óc trở nên trống rỗng, cuối cùng hỏi lại: “Cô có ý tưởng gì sao?”
Hai vị cục trưởng, bốn con mắt, có hơi giống nỗi “Sợ hãi” như khi bị giáo viên kiểm tra bài tập về nhà.
Thủy Lang đóng tài liệu lại: “Tôi hiểu rồi, vậy tôi đi làm nhà mẫu cho Bình An trước.”
Cục trưởng Chu: ?
Cục trưởng Bạch: ?
“Lão Chu, ông bị ghét rồi!”
“Ông cho rằng còn ông thì không à?” Cục trưởng Chu gần như trợn trắng mắt thiếu chút nữa liền trợn trắng mắt, và vẫy tay với Thủy Lang: “Không vội, những tháng này cô đã bận rộn ngày đêm, trước tiên cứ ngơi trước, chờ đến khi được trao giải, trao giải thưởng xong tôi sẽ chuẩn bị cho cô một tuần nghỉ ngơi, giúp cô có thể tỉnh dưỡng thật tốt, nhưng bây giờ khoan đề cập tới, trước tiên cô hãy nói cho tôi nói ý tưởng mới về việc cải cách cũ trước đó?”
Thủy Lang suy nghĩ một chút rồi ghi thông tin xuống: “Bây giờ mà nói, quả thật là có hơi sớm, dù sao thì mọi chính sách đều chưa được ban hành, ít nhất còn phải chờ thêm một thời gian nữa, cải cách mới thật sự được mở ra.”
“Sẽ mất thời gian gần một năm, nhưng sẽ sớm thôi.”
Không đợi Cục trưởng Chu nói, Cục trưởng Bạch liền giành trả lời trước, nói rằng cái cách đã cho ông ta nếm thử lợi ích, hiện tại chỉ mới nếm thử một chút, vị ngọt này theo thời gian càng lâu lại càng ngọt, nếu đặt điều này ở thời cổ đại thì sẽ thành vấn đề “Kiến công lập nghiệp”.
Rõ ràng Thủy Lang vẫn còn có chủ ý, nhưng lại nuốt trở vào, hôm nay nếu ông ta không hỏi rõ ràng, khi trở về chắc cũng sẽ ngủ không được ngon giấc: “Bất luận là chuyện gì, thì cũng phải lên kế hoạch trước, trước tiên cần phải nói chuyện, nếu cô có ý tưởng, cô hãy nói trước, cho dù là không có khả thi, thì cũng không thành vấn đề gì cả, chúng ta sẽ cùng thảo luận lại.”
Cục trưởng Chu nhận được ánh mắt của Cục trưởng Bạch: “Đúng vậy, cô có thể thoải mái nói chuyện.”
“Cũng không có gì.” Thủy Lang suy nghĩ một chút rồi nói: “Việc này cũng không phải là mới mẻ gì , tôi còn cho rằng sau khi đại hội cúp Ngọc Lan nói ra, các ông sẽ không phản đối, khi nói ra ý tưởng này xem ra là không có.”
“Cô đừng vòng vo nữa, mau nói nhanh đi…”
“Phá bỏ và di dời.”
Hai vị cục trưởng nhất thời sửng sốt.
“Tôi vừa nói, phá bỏ và di dời.” Thủy Lang nhìn hai người: “Toàn thành phố đều là hộ gia đình đặc biệt khó khăn, bình quân đầu người đã giảm xuống dưới hai rồi, khái niệm của 2 là gì, bãi đất rộng không dưới chín mươi xăng ti mét khoan giường đơn, nói cách khác, một người chỉ có thể đứng, nếu muốn ngủ chỉ có thể cuộn tròn ngủ, điều này vẫn khiến hàng chục triệu người từ nông thôn đến Thượng Hải, kỳ thi tuyển sinh đại học sắp bắt đầu, Thượng Hải có rất nhiều trường đại học,mười năm tới sẽ có thêm hàng vạn, thậm chí hàng trăm nghìn sinh viên đại học, sinh viên lại kết hôn và sinh con… Hơn nữa , đây chỉ là sinh viên đại học thôi, còn chưa nhắc tới sau khi mở cơ sở kinh doanh sẽ ra như thế nào, cho dù đinh ốc có sữa đi sữa lại nhiều lần, cũng sẽ có một ngày không chịu nổi.”
“Phần mà cô nói chính là một trong những nguyên nhân khiến kỳ thi tuyển sinh đại học vẫn chưa được công bố.” Cục trưởng Chu đứng dậy, bước đến tủ thông tin cẩn thận tìm kiếm, lấy ra một tập văn kiện: “Ngoài việc sửa chữa cải cách cũ, tương lai còn phải có nhiều cải cách hơn, phá bỏ cái gốc ban đầu và xây dựng mới lại cái gốc.”
Thủy Lang mở ra bước đầu thảo luận nguyên hủy đi nguyên kiến hội nghị điểm chính: “Liệu nhà nước có chịu toàn bộ số tiền phá dỡ và xây dựng lại ban đầu hay không??”
Cục trưởng Chu gật đầu: “Đương nhiên.”
“Vậy thì cải cách mở ra, khôi phục thương nghiệp, có ý nghĩa gì đối với cục quản lý bất động sản?”
Sau khi Thủy Lang nói xong một lúc lâu, ngước mặt nhìn hai vị cuc trưởng đang trầm mặt: “Cách đây một thời gian, Cục Công thương đã đến tìm tôi, đầu tiên là hỏi tôi người thân ở làm việc ở nước ngoài hay không, tiếp theo là khuyên tôi nên thuyết phục họ mang tiền về và kinh doanh ở Trung Quốc để phát triển, cục trưởng, các ông không phải là chưa nghĩ tới, mà là suy nghĩ nhưng không dám nói?”
“Không phải, ta thật sự không hiểu.” Cục trưởng Chu ngồi ở đối diện Thủy Lang, nhíu mày nói: “Ý của cô là, Hoa Kiều? Hoa Kiều về nước phát triển, sau đó thì sao?”
Vẻ mặt Cục trưởng Bạch có chút do dự, nhìn về hướng cửa số trước, sau đó đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, ngồi lại xuống, hạ giọng nói: “Nếu cô là đang nói đến chuyện mua bán nhà cửa, tôi khuyên cô nên nhanh chóng từ só cái suy nghỉ nà đi, cải cách mở ra, tạm thời chưa đề cập tới biệc mua bán nhà cửa trên thị trường, cho dù sẽ sử dụng thẻ phòng thống nhất như hiện tại, giống như việc trao đổi nhà ở hiện nay, cái này cô là quen thuộc với việc này, công việc của cô chính là đi trao đổi mua bán phòng ốc như vậy, không thể quay trở lại thời đại địa chủ được, tuy rằng hôm nay mẹ của cô đã được đăng lên báo chí về việc sữa lại án xử sai, nhưng khí thế của bạn hiện ại đang rất mạnh mẽ, từ lâu đã có một đám người luôn quan sát từng nhất cử nhất động của cô, khi bước ra khỏi văn phòng này, cô tuyệt đối không được đề cập đến bất cứ điều gì liên quan đến mua bán nhà, nếu không, trên đầu cô sẽ có một cái mũ là người phục hồi chủ nghĩa tư bản, thế là đủ cho cô!”
“Cho nên vừa rồi tôi mới không nói nữa.” Thủy Lang đóng tư liệu lại: “Là vì các ông không cho tôi đi, nên tôi đành phải nói.”
Cục trưởng Chu: “…”
Cục trưởng Bạch: “…”
“Cái này, cho nên, Cục trưởng Bạch cũng là vì thấy cô tín nhiệm chúng ta, nên ông ấy mới dân dò nhiều như vậy với cô.” Cục trưởng Chu ho khan một tiếng: “Bây giờ nói điều này quả thật là còn quá sớm, nhưng cô có tầm nhìn xa, tư tưởng rộng lớn, chúng ta đều thật sự công nhận cô.”
“Đúng vậy, tán thành, rất tán thành.” Cục trưởng Bạch sợ làm cho một cây non đang phát triển mạnh dọa cho sợ hãi nên động viên: “Tư tưởng của cô quả thật dài hạn, sẵn sàng đương đầu với nguy hiểm trong thời bình, không từ chối sự vất vả, thật là ngàn dặm mới chọn được một nhân tài hiếm có, tuy nhiên với tư cách là tiền bối nên vẫn muốn nhắc nhở cô rằng nếu có chút nguy cơ còn chưa tới lúc cần phải giải quyết, thì lòng dũng cảm đi đầu của cô rất có giá trị, rất có khả năng liền sẽ bị coi là g.i.ế.c gà dọa khỉ, hiện giờ trước chính sách được ban xuống, giống như thời tiết tháng sáu, mỗi ngày đều thay đổi, không được thực thi, không được đưa tin trên các tờ báo Nhân Dân Nhật Báo, với lý lịch của cô, tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ.”
Thủy Lang nhìn bộ dạng đổ mồ hôi lạnh của hai vị cục trưởng, nghĩ lại lời mình vừa nói có lẽ có chút tiên phong, gật đầu: “Nhưng ngay cả khi chúng tôi tiếp tục bán nhà ở bình thường, chúng ta sẽ không quay lại thời đại địa chủ cũ, chúng ta cũng đâu làm lớn đâu, thương phẩm phòng chung cư giống như ở Hong Kong và nước ngoài.”
Cục trưởng Bạch và Cục trưởng Chu thực sự là đã động tâm, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, chủ yếu là vì không dám lại tiếp tục trò chuyện.
“Ta hỏi một câu, nói xong câu này, chúng ta lập tức dừng lại, không cần phải chút nữa rồi nói.” Cục trưởng Bạch lại kiểm tra rồi mọi thứ xung quanh, đè nén âm thanh, hạ giọng hỏi: “Cô tính làm nhà tư bản mua đất và xây loại nhà này phòng ở, hay là tính toán thuyết phục Thương hồi người Hoa Kiều về nước mua đất và xây loại nhà này?”
Cục trưởng Chu cảnh giác nhìn xung quanh, lạnh cả sống lưng, ông ta cảm thấy bên cạnh Thủy Lang lâu ngày, lá gan của ông ta và lão Bạch đều lớn hơn, cư nhiên lại dám nói đến chủ đề cấm kỵ như vậy ở trong văn phòng.
Trong lòng hai vị cục trưởng run sợ, đồng thời đôi mắt lần lượt nhìn sang Thủy Lang.
Thủy Lang không mở miệng.
Hai vị cục trưởng sốt ruột, dùng ánh mắt thúc giục.
Thủy Lang vẫn không mở miệng.
Cục trưởng Bạch không nhịn được phát ra tiếng: “Hả?”
“Suỵt!”
Thủy Lang đưa ngón trỏ lên giữa môi: “Như thỏa thuận sau khi ông nói xong câu này, chúng ta liền giải tán, không cần chút nữa nói tiếp nữa.”
Cục trưởng Bạch: “…”
Cục trưởng Chu: “…”
Hai người đều sửng sốt.
Kìm lại.
Thủy Lang ôm tư liệu lên rồi đi, để lại hai vị cục trưởng muốn nghe đến mức ruột gan cồn cào.
-
Trước khi tan sở, đã nhìn Chu Quang Hách đang đợi ở dưới lầu, người đang ngồi trên yên xe đạp, đôi chân dài chống vào lề đường, đặc biệt bắt mắt thu hút người đi đường, tất cả đầu phải nhìn sang.
Thủy Lang xách túi đi xuống, đáp lại sự chào đón nồng nhiệt của các đồng nghiệp dọc đường, đi đến ngoài cửa, liền thấy một số đồng nghiệp cũng bắt đầu nồng nhiệt chào hỏi Chu Quảng Hà, không nhịn được mà cười lên một tiếng: “Anh đều thành người quen của Cục quản lý bất động sản.”
“Không thân, Gần đây có rất nhiều người lạ chủ động chào hỏi cho anh.” Chu Quang Hách hai tay cầm lấy tay lái, chờ Thủy Lang ngồi lên, đi về hướng đường nhựa: “Điều này chứng tỏ anh ngày càng được coi trọng hơn trong đơn vị.”
“Chỉ có em là thông minh.”
Mùa hè, gió đêm thổi, không nóng cũng không lạnh, người thực sự rất thoải mái, Thủy Lang ngồi trên xe đạp tán gẫu: “Một nửa số vàng là Trâu Hiền Thực và Lý lan quỳnh lấy từ Tôn gia, đó là thuộc tội trộm cướp rồi, nên là nó thuộc về Tôn Trừng, liệu nó có được trả lại Tôn Trừng không?”
“Chắc là sẽ có, hiện tại không giống như trước kia.” Chu Quang Hách nhận thấy được tâm trạng nhàn nhã hơn của Thủy Lang nên cho xe giảm tốc độ: “Đã có thể xác định chắc chắn là, quốc gia quyết định đem một trăm triệu hai ngàn vạn nhân dân tệ đời thứ nhất, dựa theo giấy cam kết lúc trước Trâu Hiền Thực viết, sẽ được đổi thành tỷ lệ tương đương của Nhân dân tệ hiện tại và bồi thường cho cư dân Bình An.”