Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 433: Chương 433




Chu Quang Hách nhìn ba cô gái vào nhà thu dọn cặp sách, chị cả cũng đi rồi, trên bàn cơm chỉ còn lại hai người bọn họ, thấp giọng nói: “Anh là ai?”

 

Thủy Lang cắn một nữa cái trứng gà rồi dừng lại, nhìn thẳng vào anh: “Chồng em.”

 

Khóe miệng của Chu Quang Hách chậm rãi cong lên, trong mắt xuất hiện một ngôi sao sáng: “Hôm nay mấy giờ  tan sở?”

 

Thủy Lang không lên tiếng, ánh mắt mangtheo ý cười, nhìn anh từ trên xuống dưới, nhìn bờ vai rộng của anh, sơ mi trắng dường như không thể che được cơ bắp rắn chắc, bên dưới vòng eo thon gọn là chiếc quần đen và đôi chân dài, vì anh anh đang ngồi, nên quần đen càng căng chặt bó sát phần đùi phía trên… Rất cấm dục.

 

Trong lòng Thủy Lang đột nhiên nhảy dựng, nhớ tới thời đại ngày xưa, dưới phần bình luận của các video cực phẩm mỹ nam, có một số ít bình luận coi khu vực bình luận như vùng đất không có đàn ông khiến cho người khác đỏ mặt. 

 

“Suy nghĩ cái gì vậy?”

 

Âm thanh trầm thấp bên lỗ tai, tiếp theo, những ngón tay ấm áp ngón tay cong lên sờ vào tai cô. Tong nháy mắt, chưa kịp sờ vào, Thủy Lang đã biết đằng sau tai cho đến bên cổ, lông tơ đều trở nên dựng đứng, bỗng nhiên đứng dậy: “Làm việc đi!”

 

Chu Quang Hách sửng sốt một chút, nhìn đôi tai đỏ bừng của Thủy Lang, đảo mắt, đột nhiên chậm rãi nở nụ cười.

 

 

Văn phòng cục trưởng cục quản lý bất động sản quận An Định.

 

Bùi Lập Phong đọc xong tờ báo, lắc đầu tán thán ngạc nhiên: “Thật là một nhân tài, nghe nói cư dân Huyện Bằng Bắc đêm qua đều đang nháo nhào đòi sửa phiếu trả vé, nêu toàn bộ cư dân Huyện Bằng Bắc đều bầu phiếu cho Thủy Lang, cô ấy chắc chắn sẽ giành được huy chương vàng.”

 

“Thật là thiên thời địa lợi nhân hoà.” Cục trưởng Phương cũng ngạng nhiên khen ngợi: “Ông nói xem, vận khí của quận Phục mậu tại sao lại có thể tốt như vậy, có thể có được một nhân tài như thế, vì sao quận An Định của chúng ta lại không có một nhân tài như vậy.”

 

“Chuyện này còn tùy thuộc vào duyên phận, cứ thong thả, không cần phải nóng vội.” Cục trưởng Bùi gấp tờ bái lại, cười nói: “Lần này nói không chừng chúng ta có thể mắc sai lầm, không ai bỏ phiếu cho Huyện Bằng Bắc, phong sách kiểu Phán của quận An Định chúng ta, rất được người dân trong thành phố ưu chuộng, tôi cũng đã xem tỷ lệ bỏ phiếu cho quận này, rất cao.”

 

Ánh mắt cục trưởng Phương sáng lên: “Ông là đang nói, chúng ta có thể giành được vị trí thứ ba?”

 

“Giải ba?” Bùi lập phong lấy tư liệu ra: “Quận của chúng ta có dân số đông thứ hai trong thành phố, có rất nhiều cư dân trong quận đều đã bỏ cả hai phiếu cho chúng ta, nói không chừng có thể đuổi kịp và vượt qua Đông Phổ, lấy giải nhì!”

 

Đôi mắt Cục trưởng Phương rực sáng: “Thật…”

 

“Sửa phiếu! Sửa phiếu!”

 

Phía bên ngoài cửa sổ đột nhiên truyền đến tiếng kêu.

 

Cục trưởng Bùi và Cục trưởng Phương đồng thời cứng đờ, nhìn nhau, bất động không nói lời nào.

 

Vừa rồi nhất định là ảo giác!

 

“Chúng tôi muốn sửa phiếu! Sửa phiếu!”

 

“Chúng tôi muốn bầu cho Thủy Lang!”

 

“Bầu phiếu là tự nguyện! Chúng tôi muốn sửa phiếu!”

 

Khi lượng người ngày càng đông, hai vị cục trưởng trở nên phấn khích mức nhảy dựng ra khỏi ghế, vội chạy tới cửa sổ phía trước, mở rèm che rồi nhìn xuống , ôi!

 

Biển người tấp nập!!!

 

“Các người làm sao hiểu được náo nhiệt này!” cục trưởng Bùi hét lên một câu: “Đang làm cái gì ở Huyện Bằng Bắc? Tự nguyện bầu xong giờ không thể sửa lại được!”

 

“Ngày hôm trước bị các người lừa bầu cho quận của chính mình! Bây giờ chúng tôi muốn tự nguyện bầu cho Thủy Lang quận Phục Mậu!”

 

“Sửa phiếu sửa phiếu! Trả vé trả vé!”

 

“Từ chối bỏ phiếu bắt buộc và bỏ phiếu cho cả hai phiếu Bình An!”

 

“Toàn bộ thành phố và quận đều thay đổi phiếu bầu của họ, chúng ta cũng muốn dành hai phiếu bầu cho Thủy Lang!”

 

Cục trưởng Bùi và Cục trưởng Phương lại một lần nữa giật mình, đôi mắt lập tức mở lớn, toàn bộ các quận trong thành phố đều thay đổi phiếu bầu?

 

Còn chiếc cúp Ngọc Lan này thì như thế nào!

 

Là muốn trao đoàn bộ vàng, bạc, đồng cho Thủy Lang sao???

“Ha ha ha ha ha…”

 

Thủy Lang đi theo Bí thư Lưu đến cửa văn phòng cục trưởng, đã nghe thấy được tiếng cười quen thuộc ở bên trong truyền đến.

 

Cục trưởng Chu đang đặt điện thoại lên máy bàn, Cục trưởng Bạch đang ngồi trên sô pha cười đến mức mặt đều hồng lên cả.

 

“Lại xảy ra chuyện tốt gì?”

 

Cục trưởng Bạch nhìn thấy Thủy Lang, liền lập tức đứng dậy và cười to hơn: “Cô cô, thật là ghê gớm,sự xuất hiện của côđã khiến Liên đoàn cũ Cải cách, ôi không,toàn bộ Liên đoàn Xây dựng bây giờ đều có đầu to, từ trong ra ngoài, những sự kiện trọng đại cứ lần lượt diễn ra không dứt, ha ha ha ha ha …”

 

Thủy Lang: “…”

 

Nói có nghĩa là không nói.

 

Ánh mắt nhìn về hướng Cục trưởng Chu.

 

Vẫn là cục trưởng bọn họ đáng tin cậy hơn.

 

Trên mặt Cục trưởng Chu cũng mở nụ cười, chỉ vào điện thoại nói: “Vừa rồi Liên đoàn xây dựng gọi điện đến nói rằng bây giờ đã xảy ra chuyện, Người dân các quận trong thành phố đều đang kêu gọi thay đổi quy tắc, chẳng những muốn thay đổi các phiếu bầu đã thông qua phải được bỏ phiếu lại cho cô một lần nữa mà còn muốn yêu cầu bỏ cho quận này cũng phải bỏ cho cô,điều này thật sự gây khó chịu cho tất cả các quận.”

 

Thủy Lang nhìn hai vị cục trưởng: “Tôi ở trên mặt các ông đều không nhìn ra được một chút bộ dáng phiền não.”

 

“Ha ha ha ha ha …”

 

Cục trưởng Bạch lại cười rồi ngồi trở lại trên sô pha: “Cô nói không sai, không phải tất cả các quận là ngoại trừ quận của chúng ta, thống kê sơ bộ hiện tại, cho thấy cô đã có không dưới năm trăm vạn phiếu bầu, ha ha ha ha ha ha …”

 

“Chuyện này không phải tối qua xảy ra sao?” Thủy Lang cũng đi theo ngồi lên ghế sô pha, lại lập tức đứng dậy khi nhìn thấy Bí thư Lưu bưng trà bước vào..

 

Nhìn thấy hành vi trong tiềm thức của Thủy Lang, trong mắt Bí thư Lưu xuất hiện ý cười: “Không cần phải quay lại lấy cốc, tôi đặc biệt làm nó cho cô.”

 

Không ai có thể tưởng tượng được, lúc trước khi mới vừa bước vào trong cục, thực tập sinh muốn dựa vào anh ta để thể hiện quyền lực, giờ đây lại trở thành mục tiêu lấy lòng của mọi người trong văn phòng, kể cả anh ta cũng không ngoại lệ.

 

“Cảm ơn bí thư Lưu.”

 

Thủy Lang không cự tuyệt, tiếp nhận sự lấy lòng của Bí thư Lưu.

 

Nhìn thấy Thủy Lang cầm lấy chiếc cốc, ý cười Bí thư Lưu trong mắt càng sâu hơn, không có chuyện gì xảy ra trong tổng cục có thể qua mắt của anh ta được, bao gồm có rất nhiều người tranh việc giúp Thủy Lang pha trà đều không có được cơ hội này.

 

Việc tặng quà cũng như vậy.

 

Không phải ai Thủy Lang lấy lòng cũng đều nhận lấy.

 

Mà anh ta, lúc trước bất quá chỉ là cùng phối hợp một chút liền hình thành được mối quan hệ tốt đẹp này.

 

Hai vị cục trưởng nhìn như đang cười to rất vui vẻ, thật chất đều đang quan sát hành vi của Bí thư Lưu.

 

“Hiện tại cô là người được hoan nghênh nhất.” Cục trưởng Bạch dừng lại mỉm cười, cầm tách trà lên nhấp một ngụm: “Đừng nói là cục quản lý bất động sản, cho dù bây giờ cô có tới cục xây dựng của chúng tôi thì cô vẫn luôn là người được hoan nghênh nhất.”

 

Cục trưởng Chu mỉm cười ngồi xuống, không nói gì.

 

“Đừng nói thô tục như vậy.” Thủy Lang vừa nhìn thấy Bí thư Lưu pha trà lạnh,  trời nóng ai có thể uống trà nóng, cho nên Lâm Hậu Bân nhất quyết đòi uống trà nóng vào ngày nóng hơn, "Chúng ta là một tập thể vinh dự, giúp đỡ lần nhau."

 

Cục trưởng Bạch mỉm cười đặt chén trà xuống, vẻ mặt thoải mái: “Cô có biết bây giờ bên ngoài đều đang nói tôi như thế nào không?”

 

Ánh mắt Thủy Lang tò mò nhìn sang.

 

“Nói tôi có khứu giác rất tốt.” Cục trưởng Bạch chỉ vào cái mũi của mình: “Nói một miếng mỡ to như vậy, mọi người đều không ai nhận ra, đã bị ta ngửi ra mùi thịt! Ha ha ha ha ha ha …”

 

Cục trưởng Chu đột nhiên cười nói: “Ông lúc ấy chính là mang theo một đám người canh giữ ở cửa văn phòng, chờ tìm Thủy Lang.”

 

Tiếng cười Cục trưởng Bạch đột nhiên im bặt.

 

“Ông như thế nào cũng không nói cái hay, nói cái dở, may mắn tôi tới, nếu tôi không dẫn theo nhiều người tới như vậy, làm sao tôi có thể phát hiện ra sự tài giỏi của đồng chí Thủy Lang giữa rất nhiều người như thế này, nếu tôi không đồng ý, làm thế nào mà chúng ta có được ngày hôm nay, Liên đoàn xây dựng đang thảo luận về việc thay đổi các quy tắc cho chúng ta! Ha ha ha ha ha …”

 

Cục trưởng Chu cười theo, nhìn qua cũng thấy rõ ràng đang rất vui vẻ.

 

Thủy Lang đem chén trà đặt ở trên bàn: “Hai vị Cục trưởng, bước tiếp theo trong cuộc cải cách cũ là gì?”

 

Cục trưởng Bạch cùng Cục trưởng Chu đồng thời ngẩn ra.

 

Hai người liếc nhau.

 

Cục trưởng Bạch: “Bước tiếp theo? Việc xây nhà Bình An khi nào được bắt đầu.”

 

“Một quỹ đặc biệt để cải tạo đô thị đã được thành lập, bước tiếp theo, các cơ quan của cục quản lý bất động sản của thành phố sẽ bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình.” Cục trưởng Chu nói: “Giống như lời ngày đó cô đã nói vào hội nghị Ngọc Lan, một người làm trong môi trường khắc nghiệt là người có người giỏi trong môi trường cứng và người kia giỏi về quyền lực mềm.”

 

“Mọi chuyện vẫn luôn như thế này sao?” Thủy Lang mở tài liệu ra: “Bắt đầu từ năm 1954, Thượng Hải cũng đã vận động di dời một nhóm người, chủ yếu đều sống trong lều tranh những hộ gia đình đặc biệt nghèo đến khu ký túc xá của công nhân viên chức của xưởng nhà máy, nó thuộc về việc di dời công xưởng, cải cách quốc gia mở ra, văn phòng cải cách phát triển được thành lập bởi cục quản lý bất động sản và cục xây dựng, chủ yếu là vì hạng mục này?”

   

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.