Hóa ra Tiểu Mao Mao và những người khác bọn họ lại sống vất vả như vậy, không phải do những người ở thế hệ trước gieo gió gặt bão mà là bởi vì Bí thư Trâu Hiền Thực trước lừa sau tham!
Sau khi biết được việc này, lại đem báo chiều của Hối Nam vừa ra, chỉ đọc một lần, lửa giận liền lập tức bùng lên, chỉ muốn móc hết tất cả chữ trên báo ném thằng váo mặt của Trâu Hiền Thực!
Trâu Hiền Thực bị giam giữ, tạm thời không thể tìm thấy người, những người từng giúp đỡ cho ông ta, một người cũng không thể tha.
Kẻ đầu tiên gánh chịu điều này đương nhiên là báo chiều Hối Nam, nhà báo này hết lần này đến lần khác đều tiếp tay cho giặc!
Lối ra vào tòa nhà báo chiều Hối Nam ở Bằng Bắc nhanh chóng bị bao vây, đúng lúc tổng biên tập và một số lượng lớn nhân viên chuẩn bị tan sở vào buổi tối cũng vị chặn lại.
Từ từ, không chỉ là cư dân Bằng Bắc mà còn có cả những cư dân của các quận lân cận cũng đạp xe tới, trực tiếp giơ biểu ngữ trong tay, yêu cầu báo chiều của Hối Nam đăng lời xin lỗi ở tiêu đề ít nhất một năm, ít nhất liền đăng một năm xin lỗi đầu đề, không thì sẽ chặn tòa nhà lại chật như nêm cối!
Tổng biên vừa định đứng ra nói chuyện, thì một cục phân chó bốc hôi hám đã ném trên mặt hắn ta.
“Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!”
“Viết cái thứ c.h.ế.t tiệt gì vậy! Báo chiều Hối nam chính là tay sai của Trâu Hiền Thực!”
“Xin lỗi với Thủy Lang quận Phục Mậu! Xin lỗi với Thủy Lang quận Phục Mậu!”
“Quay lại và viết lời xin lỗi đi! Không được phép rời đi trừ khi đã nói! Chúng tôi phải vì Huyện Bằng Bắc mà trừ hại!”
Tổng biên tập của tờ báo chiều Hối Nam, tức giận đến mức sắc mặt tái mét, nhưng lại không còn cách nào nửa bước cũng không thể bước ra.
Bình An cũng bị người dân bao quanh cả trong lẫn ngoài chật như nêm cối, nhưng bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược với những nơi khác, ở nơi này mọi người đều là hỏi han ân cần dùng mọi cách để an ủi:
“Mọi người đã phải chịu đựng rất nhiều rồi, một chịu đựng suốt cả 20 năm, thật là khủng khiếp!”
“Không chỉ ở nơi ở bị trì hoãn, công việc của thế hệ trước đều bị trì hoãn, khiến công việc của thế hệ này cũng bị trì hoãn theo.”
“Trước kia còn nghĩ rằng thanh niên này đầu là những tên côn đồ đường phố, mọi người thật sự là bị che mắt, các bạn thật sự đã phải chịu đựng quá nhiều.”
“Cán bộ Lý, tôi là giám đốc của nhà máy sắt thép thứ hai, chúng ta muốn tuyển công nhân, đến đây để báo với các bạn rằng, tất cả những thanh niên Bình An đều có thể tới đăng ký.”
“Chúng ta là giám đốc xưởng khăn trải giường thứ hai, ở xưởng của chúng ta cũng tuyển công nhân, không cần phải ra đường, các cô gái khi đủ 18 tuổi đều có thể tới tham gia tuyển chọn công nhân ở nhà xưởng, nếu đậu thì có thể trở công nhân chính thức.”
…
Cư dân Bình An cư dân dân vốn dĩ rất tự hào, khi nghe thấy những người này chủ động sắp xếp công việc giúp bọn họ, thậm chí còn có bà mối tới làm mai, trong tức khắc vừa kích động lại vừa bối rối, hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào.
Lý Đại Đầu đứng dậy lớn tiếng nói: “Thủy cán bộ đã giúp chúng ta sắp xếp các sư phụ ở cục quản lý bất động sản thu nhận chúng ta học việc!”
Chủ đề câu chuyện trong tức khắc lại chuyển sang Thủy Lang, người hiện tại không có mặt.
“Cục phó Cục quản lý bất động sản? Đó chính là công nhân viên chức bậc tám!”
“Cục quản lý bất động sản Phục Mậu có tầm nhìn xa hơn so với Cục quản lý bất động sản Bằng Bắc của chúng ta, đáng lẽ phải có nhiều cán bộ như đồng chí Thủy Lang”
“Cán bộ Thủy mới là cán bộ tốt, thật lòng suy nghĩ cho mọi người về mọi mặt, đứng trên cao, nhìn xa, là toàn tâm toàn ý vì nhân dân mà suy nghĩ!”
“Chúng ta cải cách cái cũ, nếu cán bộ Thủy cũng có thể phụ trách thì tốt rồi!”
“Đả đảo Trâu Hiền Thực! Đả đảo yêu tinh hại người Trâu Hiền Thực! Bỏ phiếu cho đồng chí Thủy Lang!”
“Đả đảo Trâu Hiền Thực, bỏ phiếu cho đồng chí Thủy Lang!”
Các quận của Thượng Hải đều hoạt động nhộn nhịp, phố Ngô Đồng, sân vườn của Chu gia cũng không ngoại lệ, không chỉ có cư dân của phố Ngô Đồng đều kéo đến mà còn có cả những người dân từ con hẻm khác cũng chạy tới kể ra những phẫn nộ, tưởng lại nghe được sự việc tỉ mỉ hơn được một chút.
Tuy rằng sân vườn của Chu gia thường đông đúc người qua lại, nhưng hôm nay vẫn là lần đầu tiên người ta chen chút bao phủ đầy cả sân chật kín người.
Trước đây, ngay cả khi bầu cán bộ, tổng vệ sinh ăn tết, cũng chưa từng chứng kiến được cảnh tượng náo nhiệt như thế này.
Thủy Lang vừa trở về, liền có hết món này đến món khác được bưng lên bàn ăn của Chu gia, ở tầng hai là bánh bao nếp được làm bằng rượu gạo, tầng 3 thịt kho tàu do bà nội Lưu làm, cậu mợ vội vàng giúp bà ngoại mang mì lạnh hoành thánh, tới cây tể thái lãnh hoành thánh, trước phải sau trái sau đưa tới mặt lạnh, đậu tương hầm rượu, trứng cút, tôm hùm đất kho, Tứ Hỉ món gân hầm, gà luộc, cá hấp, gỏi cuốn cá đù vàng, bò kho, sườn non kho mận, tôm bóc pha lê, gỏi sứa, vịt sốt, thịt viên…
Bàn và tủ đều có ngập tràn món ăn, so ngày kết hôn, Chu Quang Hách làm đồ ăn trong tiệc cưới gấp nhiều lần!
Ba nha đầu tay đều bận rộn tới nỗi đẫm của mồ hôi cả người!
“Thủy cán bộ, cô ăn đi, mau ăn đi.”
“Đúng vậy, cô đã vất vả rồi,lãng phí trí óc và sức lực, ăn nhanh đi, đừng lo lắng chuyện của chúng tôi, cô hãy ăn đi.”
“Không đủ, tôi đi nấu lại giúp cho cô, cô muốn cái ăn gì?”
“Cái gì Thủy cán bộ cũng đều thích ăn, nhà của chúng ta còn nuôi một con cá đen, lúc trước tôi bị giam, Quang Hách đã cho mượn để bồi bổ, lần này, tôi tặng cho cô! Hiện tại có thể g.i.ế.c đi cho cô bồi bổ thân thể!”
“Không cần không cần! Chị Chương cứ ngồi đi!”
Thủy Lang vội ngăn phụ nữ đang định chạy về nhà g.i.ế.c cá: “Mọi người thật là nhiệt tình quá, quá khách khí, khiến cho một người mặt dày như tôi phải ngượng ngùng, Cô xem, nếu đặt lại món ăn này sẽ đặt xuống sàn, còn chúng ta sẽ nằm xuống sàn để ăn, tôi cảm ơn cô, thật sự không cần tặng lại!”
“Cái này mà có gì phải ngượng ngùng, cô đã vất vả rồi.” Uông Tú cầm tờ báo trong tay: “Chúng ta đều rất tức giận, bây giờ chỉ có nhìn cô ăn ngon, ăn no, mới có thể bớt giận.”
“Chuyện vớ vẩn gì thế này.”
Thủy Lang mỉm cười ngồi xuống, chào hỏi Chỉ cả ngồi trên xe lăn,và ba cô gái rõ ràng là nổi tiếng hơn.
Chu Quang Hách bận rộn với một số văn kiện ở trong sở, anh là người phụ trách chính cho án kiện, nên không có thời gian trở về ăn cơm.
“Chúng ta đã có ăn trước rồi, mặc kệ các ngươi.”
“Ăn, cô nhanh ăn đi, ăn nhiều một chút để bổ sung năng lượng cho thân thể, để đả đảo quan nhũng!”
Kỳ thật đứng trong sân nhà Chu cũng không có gì để nói nhiều, nguyên nhân chủ yếu là thời đại này coi trọng tập thể, quan trọng cái tình, có sự kiện lớn nào cũng thích tụ họp cùng nhau thảo luận.
Khi sự việc lớn như vậy thì có một nhân vật trung tâm, cũng là một nhân vật giống như "anh hùng" xuất hiện, người được mọi người ưu ái nhất trong vụ việc này, lại sống trong ngõ nên mọi người tự nhiên sẽ tụ tập về đây .
Thủy Lang căn bản không cần tiếp đón mọi người,mọi người chỉ bắt đầu trò chuyện theo vòng tròn, hai vòng tròn hoặc ba vòng tròn.
Bên này phẫn nộ, bên kia lau nước mắt, bên này giảy thích lại cười… Chu Phúc Hưng, Kim Xảo Chi cùng chú và dì của anh ta, những người có quan hệ họ hàng với Thủy Lang, trở thành những nhân vật mới được yêu thích, mặt mày hớn hở nói chuyện với đám đông, đám người trung gian nói được mặt mày hớn hở không thể dừng lại được.
Tối nay, sự hưng phấn của Thủy Lang lên đến đỉnh điểm, kết quả là cho đến ngày hôm sau một chút đều không hề giảm bớt.
Bởi vì đầu tiêu đề báo đăng Trâu Hiền Thực hãm hại Thủy Mộ Hàm trộm cướp tài sản quốc gia, khiến cho xưởng Mậu Hoa phải đóng cửa, làm mất đi một số lượng lớn công nhân có kỹ thuật lành nghề, khiến nền kinh tế quốc gia thiệt hại tới 100 triệu nhân dân tệ!
Bài viết này mô tả chi tiết những đóng góp to lớn của Thủy Mộ Hàm quyên góp máy bay và pháo binh trong chiến tranh, đóng góp lớn trong mối quan hệ đối tác công tư quốc gia, cùng với hy sinh quên mình vì lợi ích chung trong thời kì sở hữu toàn dân, lại bị hảm hại c.h.ế.t oan trong ngục tù, chỉ trích Trâu Hiền Thực đáng hận.
Nhìn thấy Thủy Lang vô cùng kinh ngạc.
Không ngờ rằng bài đưa tin này có thể viết ra được như vậy.
Dù sao những năm gần đây, các quốc gia được liệt kê trong danh sách thành phần đã bị loại bỏ., nhưng quan niệm của mọi người vẫn chưa thay đổi.
Đặc biệt là khi nhóm quân tạo phản vẫn chưa sụp đỗ hoàn toàn, hai năm sau khi kỳ thi tuyển sinh đại học được công bố lại, những người này sẽ còn bí mật lạm dụng quyền lợi cùa mình sau lưng đất nước, lấy thành phần chặn người.
Khi cô nói điều này vào lúc đó đã cho rằng nhiều lắm cũng chỉ là sơ lược, chủ yếu là nêu bật tội ác của Trâu Hiền Thực.
Ngày hôm qua không thấy được đăng lên báo, đã cho rằng không có khả năng được đăng, nhưng cho dù như thế nào cũng không ngờ rằng hôm nay chẳng những được xuất bản, mà còn là tiêu đề tin tức báo Thượng Hải!
Chu Quang Hách cầm tờ báo nói: “Quốc gia và đảng luôn tìm kiếm sự thật, phân rõ đúng sai, hơn nữa, đúng là thiên thời địa lợi nhân hoà, vấn đề này cũng không chỉ là chuyện riêng của quận Phục Mậu, trải qua nhiều tầng tầng lớp lớp kiểm tra, đằng sau còn có rất nhiều yếu tố chính trị, kèm theo nhiều hệ lụy.”
Thủy Lang gật đầu: “Tôi chỉ là một công nhân viên chức nhỏ bé, nên không nghĩ nhiều về việc đó.”
“Không nghĩ tới là đúng.” Chu Quang Hách đem tờ báo đặt trên bàn: “Dù sao thì danh tiếng lần này của Trâu Hiền Thực sẽ trở nên xấu đi, đồng chí Thủy Mộ Hàm đã được trầm oan giải tội, quốc gia sẽ khôi phục lại danh hiệu nhà tư bản đỏ của em, nhân dân cả nước đều biết, em là bị oan uổng, quốc gia cũng sẽ không quên công lao của em.”
Đôi mắt Thủy Lang dần nóng lên, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
“Hôm nay là ngày cuối cùng mà toàn dân bỏ phiếu cho cúp Ngọc Lan, lần này chắc là…” Chu Quang Hách nói một nửa rồi dừng lại, lột vỏ trứng gà đặt ở trước mặt Thủy Lang: “Sau khi cúp Ngọc lan kết thúc, em cứ nghỉ ngơi cho tốt vài ngày, ngủ ngon, thả lỏng tinh thần, không cần căng thẳng nữa.”
Thủy Lang cong môi: “Người khác đều nói em tự tin, làm cái gì cũng đều có thể kiểm soát được mọi chuyện, sẽ không gây ra sai sót, nhìn qua rất tài giỏi, chỉ có anh là nói tinh thần của em căng chặt, yêu cầu nghỉ ngơi và ngủ.”