“Đi, trước tiên đi tìm đội đặc nhiệm đã.”
Thủy Lang và Chu Quang Hách trở lại phòng thẩm vấn, Trâu Hiền Thực đã bị đưa vào phòng tạm giam, Trữ Húc, Tôn Trừng, Chiêm Hồng Đống đang phối hợp điều tra.
“Đội trưởng Cung, Cục trưởng Ngụy.”
Thủy Lang vào vị trí cũ, lấy ra một phần tư liệu đưa ra: “Đây là bức thư tình tôi viết cho Trữ Húc, mặc dù ông ta cũng giống Trâu Hiền Thực, có nhiều vụ án liên quan đến, nhưng ông ta được coi là đồng phạm bị cưỡng ép. Sau vụ phá hoại toàn thể kinh tế ở thôn Nam Sách ở Châu Nam, ông ta đã chủ động thừa nhận hành vi phạm tội, cung cấp chứng cứ quan trọng, thành thật ăn năn, tích cực trả lại đồ đã lấy, còn đề nghị xử lý ông ta một cách thích đáng.”
Cục trưởng Ngụy nhận lấy tư liệu, mở ra nhìn một hồi, rồi đặt trên bàn: “Với tư cách là nguyên đơn một bên, việc cô viết lời khai này là mấu chốt quan trọng, chúng ta sẽ đệ đơn trình lên tòa và xin Tòa án nhân dân giảm nhẹ hình phạt.”
“Cục trưởng Ngụy, tôi có một ý tưởng.”
“Mời cô nói.”
“Trữ Húc có khuynh hướng chủ động tự thú, theo luật pháp của nước ta đối với những phạm nhân trong tình huống giống ông ta, đều sẽ không bị xử tử, hình phạt cao nhất của ông ta phải chịu là tù chung thân.”
Thủy Lang nhìn Cục trưởng Ngụy gật đầu, tiếp tục nói: “Quả thật ông ta có bệnh tim, đã làm giải phẫu bốn lần, không rõ có thể còn sống được bao lâu, tư liệu của ông ta mọi người cũng đã xem qua, ông ta quả thật là một nhân tài khan hiếm, nếu ông ta nguyện ý đem những gì mà bản thân mình đã học suốt đời giảng dạy lại cho công nhân viên chức quốc gia, và chịu án tù chung thân lao động khổ sai, không có cách nào có thể nhìn ra ông ta có thật tâm ăn năn hối lõi hay không, chi bằng sắp xếp đến đó tiến hành lao động cải tạo?”
Lần đầu nghe được yêu cầu như vậy, Cục trưởng Ngụy và Đội trưởng Cung nhìn nhau.
“Ông ta là phạm nhân, cho dù có tài giỏi đến đâu, thì cũng đã phá hủy toàn thể kinh tế quốc gia…” Cục trưởng Ngụy nói được một nửa, rồi nhìn về hướng của Trữ Húc.
Trữ Húc đứng sững sờ ở một bên, không ngờ tới Thủy Lang sẽ nói như vậy.
“Trữ Húc quả thật là một nhân tài, giành vinh quang cho đất nước tại cuộc thi dệt may được tổ chức ở Anh quốc cách đây 20 năm trước, danh tiếng rất vang dội.” Đội trưởng Cung đột nhiên nói: “Tôi đã đọc kĩ các tư liệu mà Châu Nam đưa tới, kết hợp với biểu hiện hôm nay của ông, thật sự đã thành tâm sám hối, nếu có biểu hiện tốt, bản án có thể sẽ được giảm nhẹ, mấu chốt là, ộng thật có thể cam tâm tình nguyện dạy cho công nhân của quốc gia?”
“Dạy cho con gái của ông ta.”
Thủy Lang vừa nói xong lời này, liền cảm nhận được cơ thể Trữ Húc ở bên phải đang run lên: “Năm đó Trữ Húc lần đầu tiên đem vinh quang về cho quốc gia, đơn vị của ông ta là xưởng dệt bông của Triệu gia, trong lòng ông ta áy náy với Triệu gia, có một số cư dân ở Bình An là con cháu của công nhân xưởng triệu gia, ngoài ra còn có một nhóm con cháu của công nhân nhà máy Mậu Hoa, chị của mẹ tiểu Mao Mao đã từng là một kỹ thuật viên thêu vải cao cấp ở ở xưởng dệt Mậu Hoa, sắp xếp cho Trữ Húc dạy cho những công nhân này, ông ta chắc hẳn sẽ dốc hết sức để truyền lại những gì mình có.”
Cục trưởng Ngụy cùng Đội trưởng Cung cùng với những thành viên của tiểu đội đặc nhiệm đều im lặng sau khi nghe Thủy Lang nói.
Sau đó tất cả đều nhìn về hướng Trữ Húc.
Trước mắt, thái độ của Trữ Húc thái độ có tích cực hay không mới là mấu chốt.
Trữ Húc nhìn Thủy Lang rồi nhìn cán bộ quốc gia, cho rằng bản thân mình đã lạnh lùng tuyệt vọng rồi, lại không ngờ rằng một ánh sáng chiếu vào, chiếu vào khiến lòng ông ta nóng dần lên, nước mắt đã lưng tròng: “Nếu có cơ hội được phục vụ quốc gia, phục vụ nhân dân, đây là vinh dự mà tôi cầu mà không được, tôi biết tội lỗi của mình rất nặng nghiệp, tội c.h.ế.t có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, tôi thỉnh cầu quốc gia xét xử nghiêm khắc, nhưng nếu tôi có thể được dạy cho các công nhân về những điều tôi đã học được trước khi tôi chết, tôi sẽ vô cùng cảm kích và chắc chắn sẽ toàn tâm toàn lực, không hề giữ lại.”
Thủy Lang tiếp tục nói: “Cải cách sắp mở ra, có hàng trăm ngành nghề đang chờ phát triển, Trữ Húc là người có nhiều kỹ năng, mạng sống của ông ta không đáng tiền, nhưng nếu có thể truyền lại bảo vật dân tộc cho nhóm công nhân trong tương lai, đặc biệt là cốt lõi sản xuất, kỹ thuật in nhuộm vãi cao cấp, điều này đối nền công nghiệp quốc gia là quan trọng nhất, còn có thể nhờ đội đặc nhiệm suy xét.”
Sai khi Cục trưởng Ngụy và Đội trưởng Cung thảo luận, tạm thời tiếp tục tạm thời giam giữ Trữ Húc, thể bàn bạc lại vấn đề này.
Đôi mắt Trữ Húc lưng tròng nước mắt nhìn Thủy Lang nói: “Cô, tôi biết cô không phải là vì tôi… Có lẽ chỉ một chút thôi… Tôi cũng biết cô không cần tôi phải cảm ơn, nhưng tôi vẫn muốn nói là những hành động của cô làm tôi cảm thấy hổ thẹn, cảm ơn cô đã chính trực và khoan dung, tôi thật sự không mặt mũi nào đối mặt với cô.”
Thủy Lang nhìn về phía Tôn Trừng và Chiêm Hồng Đống.
Ông Chiêm thở dài một hơi, lắc đầu, những điều cần nói đều không nói.
Sắc mặt Tôn Trừng phức tạp, ánh mắt cũng phức tạp, dài tay vuốt vết sẹo ở khóe mắt, môi mấp máy, dường như có ngàn vạn chữ muốn nói trên miệng, nhưng lại không thể nói nên lời, cuối cùng ánh mắt lại lần nữa xuất hiện vẻ căm hận đến tận xương tủy: “Đáng c.h.ế.t Trâu Hiền Thực! Ông ta nên bị chặt thành từng đoạn!”
Trữ Húc đột nhiên khóc thành tiếng, quỳ xuống trước mặt Thủy Lang và Tôn Trừng.
Thủy Lang không có né tránh, Tôn Trừng cũng không né tránh.
“Bây giờ ông có muốn gặp lại con gái và cháy ngoại của mình hay không?”
“Không, không cần… Tôi…” Sau khi Trữ Húc được Chu Quang Hách đỡ dậy, nhìn về phía ngoài cửa sổ: “Tôi… Đừng nói nữa, đừng nói nữa, nếu trước đó đã đồng ý với việc lấy cải tạo lao động của tôi… Đây đã là lòng thương xót lớn nhất mà ông trời đã ban cho tôi rồi.”
Thủy Lang hiểu ý của ông ta, nhìn ông ta bị cảnh sát bắt đi và giam giữ.
“Cảm ơn cô.”
Sai khi đi ra Cục Công An, Thủy Lang nhìn Tôn Trừng: “Thật ra mà nói, lúc ấy khi nhận được điện báo, tôi đã lo lắng rất lâu.”
Tôn Trừng nhìn nhà khách cách đó không xa: “Hai người bọn họ vốn đã khố quá nhiều rồi, quay đi quay lại, ai mới là người bị hại, ai là tên đầu sỏ gây tội, đến cuối cùng là bọn họ hại tôi hay là tôi hại bọn họ, đều không nói rõ, tôi chỉ có một suy nghĩ, chính là Trâu Hiền Thực c.h.ế.t đi, làm ông ta c.h.ế.t trong đau khổ, ông ta làm nhiều chuyện ác như vậy, hại nhiều người như vậy, không thể cứ cho ông ta một viên đạn dứt khoát, như vậy là rất có lợi cho ông ta!”
Thủy Lang cười: “Ngày mai hãy đọc báo.”
Không chờ đến ngày mai, vào ban đêm, đầu tiêu đề của báo chiều của Phục Mậu: “Tham nhũng trộm cướp vượt quá chín trăm tám mươi triệu nhân dân tệ, Bí thư Trâu Hiền Thực huyện Bằng Bắc sắp bị kết án sơ thẩm!”
Tiêu đề bắt mắt giống như một viên ngư lôi nặng ngàn cân, trong nháy mắt nổ tung toàn thành phố Thượng Hải!
Tờ báo trình bày chi tiết kỹ càng về tội ác của Trâu Hiền Thực, đầu tiên là nhắc tới Bình An, đại khái trọng điểm là:
Lúc trước khi đất nước đang xây dựng những ngôi nhà mới, cư dân Bình An đột nhiên tuyên bố rằng họ sẽ tư tưởng chỉ đạo của đồng chí Trâu Hiền Thực, vì để giảm bớt cơn khủng hoảng tài chính quốc gia, ông ta đã tự bỏ tiền túi ra xây nhà.
Câu chuyện có thật bắt đầu từ lúc Trâu Hiền Thực giấu giếm việc mình đã có vợ con, tiếp cận thiên kim của chủ tịch Triệu gia, thuyết phục chủ tịch Triệu gia quyên góp tiền xây dựng Bình An.
Tiếp theo lấy giấy cam kết để lừa Bình An lấy tiền xây nhà.
Trên giấy cam kết viết rõ sau khi hoàn thành ngôi nhà, toàn bộ số tiền mồ hôi nước mắt của cư dân bỏ ra sẽ được trả lại, một trong những yêu cầu chính là phải tuyên bố với bên ngoài rằng bọn họ sẽ chấp nhận tư tưởng chỉ đạo của ông ta.
Giấy cam kết này cũng đã được chụp trên báo.
Sau khi Bình An được xây dựng, Trâu Hiền Thực lại đem một trăm triệu hai mươi ngàn vạn do chủ tịch Triệu gia quyên tặng cho Bình An, tiêu hủy chứng cứ trong tay cư dân Bình An, và từ chối thừa nhận về chuyện giấy cam kết.
Trong vấn đề này, lừa đảo trước rồi tham lam sau, khiến cho Bình An khổ không nói nên lời.
Sau đó, viết kỹ càng chi tiết về việc Bình An càng trở nên khốn khổ như thế nào trong mười mấy năm đấu tranh chống lại chính chuyền huyện Bằng Bắc, quá trình từ một nạn nhân lại trở thành vô lại tiếng xấu đồn xa.
Cuối cùng khi đề cập tới việc cho đến ngày nay huyện Bằng Bắc vẫn đang bôi nhọ cư dân Bình An.
Hơn phân nữa trọng tâm của tờ báo đều nói về việc Bình An khổ như thế nào.
Tiêu đề bài viết kèm theo ba bức tranh do chính Thủy Lang vẽ, trong đó có bức tranh xếp hàng đi vệ sinh ở Bình An, người dân cầm ô khi nấu ăn, bức tranh tiểu Mao Mao ngã xuống cống vừa khóc lớn vừa ôm chiếc khăn của mẹ, trọng điểm còn có một bức tranh tờ tiền vàng, đã khơi dậy sự tức giận của người dân lên đến đỉnh điểm.
Vào đêm đó, các đường phố của Tổ Dân Phố của Huyện Bằng Bắc, đều bị người dân thành thị vây quanh chật như nêm cối!
“Trả vé! Thay đổi phiếu bầu!”
“Chúng tôi muốn thay đổi phiếu bầu!”
“Cái gì mà không được phép thay đổi, chúng tôi chẳng những muốn đem những phiếu bầu cho những quận khác, bỏ lại phiếu cho Bình An, còn muốn đem tất cả những phiếu bầu đã bầu cho quận của mình, toàn bộ đều sửa lại cho Bình An!”
“Đúng! Cả hai phiếu bầu đều phải bỏ cho Bình An!”
“Sửa phiếu! Không thể sửa liền sẽ trả vé! Chúng tôi muốn bỏ phiếu cho tác phẩm của Thủy Lang ở Phục Mậu!”
“Thủy Lang quận Phục Mậu mới là người thật sự suy nghĩ cho những người bình thường như chúng tôi! Các người xin lỗi!”
“Xin lỗi! Xin lỗi!”
Vào cuối ngày, những người dân ở thành phố Thượng Hải sẽ không biết đã đọc bao nhiêu lần sách sách nhỏ không biết lật xem bao nhiêu lần cuốn sách cho trẻ em “Một ngày của Tiểu Mao Mao”.
Mỗi lần xem đều là một lần rơi nước mắt vì Tiểu Mao Mao, mỗi lần xem thêm một lần thì cảm tình sẽ gia tăng một lần.
Ngay khi báo chiều của Hối Nam ra, mặc dù không ít người bị kích động khi nghĩ rằng chính cư dân ngõ cư dân Bình An tự gieo gió gặt bão, mới có thể có cuộc sống khốn khổ đến vậy, nhưng vẫn có một bộ phận người đồng tình Tiểu Mao Mao đáng thương, nhiều nhất cũng chỉ có thể mắng người lớn.
Ngay khi báo chiều Phục Mậu vừa ra, mỗi lần xem lại Tiểu Mao Mao, lại một lần nữa lửa giận lại thêm một tầng, càng xem, lửa giận ngày càng mạnh mẽ!