Cục trưởng Chu đứng dậy khỏi ghế, nhìn Tổ Kiểm Tra Kỷ Luật cùng Chu Quang Hách đi vào, “Văn phòng của chúng ta có chuyện gì vậy?”
Đồng chí Sơn Bình, giám đốc Cục quản lý bất động sản, bị nghi ngờ làm giả bằng chứng vào năm 1966 để buộc tội đồng chí Thủy Mô Hàm về tội ăn cắp tài sản nhà nước và không khai báo khi biết về vụ tham nhũng của Trâu Hiền Thực. Chúng tôi yêu cầu đưa ông ta trở lại cuộc điều tra." Chu Quảng Hà nói xong, nhìn thoáng qua Thủy Lang.
Đám người Cục trưởng Chu và Cục trưởng Bạch đều nhìn về phía Thủy Lang.
Suy cho cùng thì những người có liên quan đến vụ án đầu là cha mẹ ruột của cô.
Thủy Lang đứng dậy, “Cục trưởng Chu, ta đến Cục Công An một chuyến, buổi tối các ngài chờ xem tin tức, xem huyện có đem chuyện này mà đăng lên báo hay không.”
Cục trưởng Chu gật đầu rồi cùng nhau đi theo ra ngoài.
Ô Thiện Bình đang miệt mài nghiêm túc làm việc thì đột nhiên bị hai viên cảnh sát bắt đi, người còn chưa kịp hét lên đã bị gương mặt lạnh lùng của Tổ kiểm tra kỷ luật dọa cho sợ hãi, sau khi bị lôi ra ngoài thì phát ra một giọng nói đầy yếu ớt, “Tôi là bị oan… Tôi bị oan...”
Chu Quang Hách: “...”
-
Toà án nhân dân vừa hoạt động làm việc trở lại được hai tháng, việc điều tra thuộc trách nhiệm của Cục Công An và tổ kiểm tra kỷ luật.
Đêm qua Thủy Lang cung cấp chứng cứ do Tôn Trừng đưa cho, tố cáo việc Trâu Hiền Thực đem số tiền Triệu Gia tặng cho Bình An đều bị lấy mất, đồng thời còn bị nghi ngờ có liên quan tham nhũng.
Cùng lúc đó các bằng chứng trong tay Trữ Húc được đưa ra buộc tội Trâu Hiền Thực giả mạo chứng cứ hãm hại nhà tư bản đỏ ăn cắp tài sản quốc gia.
Trâu Hiền Thực hiện đang bị điều tra vụ án đầu tiên nên trong lúc thẩm vấn cự tuyệt không chịu thừa nhận, lời lẽ nghiêm túc tỏ vẻ chính mình tuyệt đối sẽ không làm qua cho đến khi Thủy Lang đến.
“Lang Lang!”
Lý Lan Quỳnh vừa thấy đến Thủy Lang liền khóc lóc nhào tới, “Cô vì cái gì mà làm như vậy, cô vì cái gì muốn hãm hại ông ấy! Chúng tôi đối với cô không tệ mà!”
Thủy Lang nhìn người phụ nữ có mái tóc trắng xóa trước mặt, “Sống như vậy, bà không thấy mệt sao?”
Lý Lan Quỳnh ngừng khóc, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Thủy Lang, rưng rưng nước mắt, “Lang Lang, chúng ta cái gì cũng đều không có, chúng ta không trách ngươi, nhưng ngươi không thể trái lại mà vu khống chúng ta như vậy!”
Thủy Lang bị chọc cho cười, không để ý đến bà ta, đi vào phòng thẩm vấn.
Trâu Hiền Thực là người có chức vị cao nên thành phố đã trực tiếp thành lập một nhóm điều tra đặc nhiệm, với sự đảm nhiệm trực tiếp của Trưởng Cục Công an thành phố Ngụy là người đảm nhiệm vai trò Trưởng nhóm điều tra, Trưởng ban Tổ kiểm tra kỷ luật Cung làm Phó Trưởng nhóm. Cục trưởng cục Công an Ngụy trực thuộc huyện Phục Mậu và Trưởng Công an trực thuộc huyện Bằng Bắc phụ trách, cùng với người chịu trách nhiệm về hai vụ án là Chu Quang Hách, cùng với Công an địa phương của Phục Mậu hỗ trợ điều tra.
Thời điểm tiểu đội đặc nhiệm được thành lập, đã đưa nhân chứng chính của việc tham ô là Tôn Trừng, cùng nhân chứng chính của việc vu hãm là Trữ Húc, người còn sống sót trong vụ Chiêm Hồng Đống, cùng nhân viên Thủy Lang có liên quan, Hứa Dư Tiêu và Ô Thiện Bình đã được đưa về đồn cảnh sát.
Thủy Lang ngồi ở phía đối diện với Trâu Hiền Thực, nhìn người đàn ông trở nên hốc hác chỉ sau một đêm.
Còn chưa kịp nói gì, Trâu Hiền Thực vẫy vùng thoát khỏi hai viên cảnh sát, trừng con mắt đỏ hoe nhìn về phía cô, “Thủy Lang! Cô vì cái gì muốn hại tôi như vậy! Tôi coi cô như con gái ruột của mình! Chúng tôi đều đối xử với cô như con gái ruột! Vậy mà cô có thể đổi xử với chúng tôi như vậy!”
“Không phải vội.” Thủy Lang ngồi vào vị trí của mình, “Nhân chứng sắp tới rồi.”
Trâu Hiền Thực dừng lại rồi nuốt nước bọt.
Ngày hôm qua ở trong ngục, Chu Quang Hách chỉ nói một câu, chính là nếu tự thú và nhận tội có thể sẽ được giảm bớt hình phạt.
Ông ta không phải đứa trẻ hai tuổi, tất nhiên là không thể nhận tội, sau đó Chu Quang Hách rời đi, nhốt ông ta ở phòng thẩm vấn cả một đêm, một đêm cũng không có ai quay lại.
Thời gian trôi qua, ông ta càng nghĩ càng thấy sợ hãi, mấy chục năm nay đều chưa bao giờ hồi tưởng như thế này, càng nghĩ mồ hôi lạnh lại càng toát ra nhiều hơn, sợ tới mức hai chân đều nhũn ra, bị dọa cho muốn tiểu ra quần.
Ông ta không ngừng tự an ủi chính mình, vụ việc ở Bình An đã sớm trôi qua tám trăm năm trước rồi, những chứng cứ của vụ việc năm đó đã không còn, những người biết nội tình cũng đã c.h.ế.t hết rồi, Thái Công Phái cũng bị buộc tội mọi tội tội danh, thời điểm mà hắn ta bị bắt, một trăm triệu hai ngàn vạn nhân dân tệ, là cái số này của thế hệ đầu, nhưng rất có thể Thủy Lang sẽ tính toán dựa trên giá xây nhà, dù sao cô ta cũng là dân chuyên, cũng chỉ là ước tính sơ bộ thôi, chỉ cần có bị cắn c.h.ế.t ông ta cũng không chịu thừa nhận, thì chuyện này bất luận như thế nào đều sẽ không có thể gây ảnh hưởng gì đến ông ta!
Trâu Hiền Thực tự an ủi bản thân chính mình như vậy mà chịu đựng cả một đêm.
Vừa mới bước ra, liền phải đối mặt với nhiều nhân vật trong tiểu đội chuyên thẩm tra án có chức vị quan trọng.
Nhìn thấy được đám người Chiêm Hồng Đống đang ngồi ở phía đối diện, tiếp đến lại nhìn thấy Ô Thiện Bình cũng bị bắt, trong lòng của Trâu Hiền Thực chợt lạnh lẽo, đoán chừng Trữ Húc bên kia cũng đã xảy ra chuyện, nhất thời đầu óc trở nên hỗn loạn.
Ông ta lại chỉ có thể không ngừng cổ vũ chính mình, nếu ông ta c.h.ế.t thì Trữ Húc cũng sẽ chết.
Cả hai bên đều hiểu rõ đạo lý này, có lẽ Trữ Húc sẽ không cần phải giải thích cái gì.
Thủy Lang nhìn sắc mặt của Trâu Hiền Thực thay đổi, đã đại khái hiểu rõ ông ta đang suy nghĩ cái gì, “Ông cho rằng ai sẽ là nhân chứng?”
Trâu Hiền Thực đang suy nghĩ lung tung, thì nghe được âm thanh này liền sửng sốt, “Ai?”
Không phải là Trữ Húc sao?
Giây tiếp theo, từ bên ngoài truyền đến một tiếng thét chói tai!
Mọi người ở trong phòng đều giật mình.
Trái tim của Trâu Hiền Thực chấn động khi nghe thấy âm thanh của vợ mình!
Nhân chứng là ai?
Mà có thể dọa Lý Lan Quỳnh thành bộ dạng này!
Cánh cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra, khuôn mặt có vết sẹo ở khóe mắt những vẫn xinh đẹp kinh động lòng người, từ từ chậm rãi xuất hiện trước mắt Trâu Hiền Thực.
Đôi mắt của Trâu Hiền Thực dần dần trợn lớn, trong mắt tràn ngập không thể tin nổi, “Ngươi... Ngươi...”
Tôn Trừng cười lạnh một tiếng, “Không nghĩ tới chuyện đó phải không? Năm đó kế hoạch tai nạn xe cộ mà ông đã lên, tôi không những không c.h.ế.t trong xe như ông đã mong muốn mà còn sống cho đến hôm nay.”
Đôi mắt Trâu Hiền Thực lập tức còn mở lớn hơn nữa, khóe mắt cũng gần như muốn rách ra, “Không... Không thể nào như vậy..... Không phải tôi!”
Chỉ một giây sau, Trữ Húc xuất hiện trước cửa ra vào.
Mắt của Trâu Hiền Thực vừa nhìn thấy ông ta, ngay tức khắc liền hiểu rằng có chuyện gì không ổn, nhưng hiện tại trong lòng của ông ta căn bản không quan tâm tới sự xuất hiện của Trữ Húc, toàn bộ tâm trí đều dồn về sự xuất hiện của bất ngờ của Tôn Trừng, song không nhịn được mà tiến về phía trước một bước, vừa mới di chuyển thì đã bị hai cảnh sát ghì chặt lại: “Bà… Ngần ấy năm mà bà… Bà vẫn còn sống, tại sao bà lại còn sống...”
Nhìn vẻ mặt của Trâu Hiền Thực, không thể không tin rằng trong lòng không xuất hiện hoảng sợ, trong lúc khiếp sợ còn xen lẫn một tia bối rối, rất nhanh sự bôi rối ấy biến thành năm tia sét kinh hãi, Thủy Lang lập tức đứng dậy: “Bắt lấy Lý Lan Quỳnh!”
Chu Quang Hách liền xông ra ngoài.
Trâu Hiền Thực và Tôn Trừng nghe thấy lời nói của Thủy Lang, tất cả đều chấn động.
Còn chưa kịp phản ứng, ở bên ngoài một lần nữa truyền đến âm thanh than khóc, ngay sau đó một âm thanh kế tiếp kêu lên một tiếng “Mẹ!”
Thủy Lang đang muốn đi ra ngoài, Chu Quang Hách cùng Lý Hoa áp giải Lý Lan Quỳnh đang bị còng tay đi vào.
Một giây tiếp theo, Trâu Hiền Thực thoát được khỏi hai viên cảnh sát đang trấn áp mình xuống, lao tới túm lấy cổ áo của Lý Lan Quỳnh, trợn trừng mắt chất vấn: “Là bà làm sao?!”
Lý Lan Quỳnh bị nghẹn đến mức thở không ra hơi, gương mặt cứng đờ đến mức đỏ bừng!
“Ba!” Trâu Khải tiến đến tính kéo ba của mình ra, nhưng lại bị Trâu Hiền Thực vung mạnh cánh tay đập vào tường, sau đó càng siết chặt Lý Lan Quỳnh hơn, rống giận nói: “Là bà! Quả nhiên chính là bà! Bà vậy mà lại có cái lá gan này!”
Trâu Luật kéo tay Trâu Hiền Thực ra, đứng chắn trước mặt mẹ mình: “Cảnh sát còn chưa tiến hành điều tra, ba đang làm gì vậy!”
Đầu óc của Tô Hiền Thực đang bị tức giận tràn ngập, nhất thời nhờ lời nói này mà sáng suốt, giữ lại được một chút lý trí, đôi mắt trừng lên một cách tức giận cũng trở lại bình thương, vừa thả hai ta xuống, lại bị cảnh sát đè xuống ghế, sau khi ngồi xuống, ngay lập tức ánh mắt lại nhìn về hướng của Tôn Trừng.
Ngay cả sau khi xảy ra một tình tiết hỗn loạn như vậy, Tôn Trừng vẫn nhìn Trâu Hiền Thực với con mắt căm hận đến tận xương tủy: “Hãy tiếp tục diễn tiếp vở kịch của ông đi, Trâu Hiền Thực, hơn hai mươi năm qua, ông vẫn là một tên tiểu nhân không có trách nhiệm!”
Đồng tử của Trâu Hiền Thực khẽ run lên, tính mở miệng giải thích, nhưng nhìn tiểu đội đặc nhiệm đang ngồi thành vòng tròn, đến cuối cùng cũng không mở miệng, chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn về phía Tôn Trừng thể hiện sự thống khổ đến tột cùng.
“Như vậy Trâu Hiền Thực vào năm ấy đã cùng một cư dân phố Bình An thống nhất, là một công nhân tại xưởng chế biến sợi bông của Triệu Gia vào những năm trước đây!”
Tôn Trừng trực tiếp đem chứng cứ đập lên bàn, đáp lại sự thống khổ oan ức không muốn nói chuyện của Trâu Hiền Thực.
Trâu Hiền Thực trong nháy mắt liền sụp đổ, khuôn mặt thống khổ càng trở nên rõ ràng, mắt trợn tròn nhìn chứng cứ được Chu Quang Hách giao nộp cho tổ trưởng tổ kiểm tra kỷ luật và cục trưởng cục công an, nỗi đau dần bị bóp méo bởi sự không cam tâm.
Thủy Lang mỉm cười ngồi xuống, trầm trồ thưởng thức sự thay đổi biểu cảm trên nét mặt của ông ta.
Trữ Húc và Tôn Trừng được sắp xếp ngồi ở hai bên của Thủy Lang.
Trong khi đang kiểm nghiệm các chứng cứ, Thủy Lang nhìn về hướng Trữ Húc ở bên phải: “Nếu lúc đó không nói gì, có phải là đang chờ đợi để liều mạng với Lý Lan Quỳnh?”
Sắc mặt của Trữ Húc tái nhợt, màu tím của môi đầy suy nhược, nghe thấy lời này liền ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lý Lan Quỳnh cùng Trâu Hiền Thực, trong mắt của ông ta cũng hiện lên vẻ căm hận giống như Tôn Trừng: “Bà ta nên bị băm ra thành từng mảnh!”
Cho đến hôm nay, Thủy Lang mới hiểu được “ta” mà Trữ Húc vẫn luôn đang nói tới, không phải ông ta, mà là bà ta.
Lúc ấy ở Châu Nam, đã cảm thấy kỳ lạ cũng có hỏi qua “Hắn” ở đây có phải là chỉ Trâu Hiền Thực hay không, Trữ Húc không phản đối nên cô cũng không nghĩ nhiều nữa.
Nhưng nguyên nhân chính là vì trước đó cảm thấy có điều gì không ổn, nên mới có thể phản ứng nhanh như vậy, lại còn có một con cá lọt lưới.
“Thật may mắn, ông còn chưa kịp động thủ.”
Trữ Húc thu hồi ánh mắt: “Tôn Trừng không có chết, con gái của tôi cũng còn sống, trước mắt hiện hành pháp luật hình sự vẫn chưa được hoàn thiện đầy đủ, tôi đã có nghiên cứu qua, cho dù có bắt bà ta, bà ta cũng không thể c.h.ế.t được, thật ra ngược lại tôi có khả năng bị b.ắ.n c.h.ế.t cùng Trâu Hiền Thực.”
Nghe được giọng điệu không cam lòng của Trữ Húc, Thủy Lang nhìn về phía Lý Lan Quỳnh đang được hai đứa con trai của mình bảo vệ: “Một cái c.h.ế.t hạnh phúc không phải là sự trả thù lớn nhất của một con người, hãy để bà ta tận mắt chứng kiến kế hoạch được chuẩn bị tỉ mỉ trong nhiều năm, nhẫn nại nhiều năm để đạt được mục đích, tất cả đều bị phá hủy chỉ còn bàn tay trắng, bị người mà bà ta thân cận nhất oán hận, danh tiếng hỗn loạn, lại chậm rãi nghĩ đến việc tìm đến cái c.h.ế.t nhưng lại c.h.ế.t không xong, sau đó sống như dưới địa ngục, nhìn người mà bà ta không muốn thấy nhất đang đứng ở vị trí mà bà ta muốn, ngày đêm tim như bị d.a.o cứa lấy, đau khổ không thể chịu nổi, lại không có cách nào trốn thoát, đây mới là sự trả thù tốt nhất của một xã hội được cai trị bởi pháp luật.”