Mấy người trong phòng đều ngồi sau Thủy Lang, nghe thấy tiền, trong mắt bọn họ không còn ánh sáng, ngược lại còn nhìn Trâu Hiền Thực với vẻ căm hận và chế giễu.
"Có giác ngộ, đứng cùng phía với đất nước và nhân dân." Thủy Lang ngồi lại bên giường: “Chúng tôi vẫn luôn làm như vậy, đất nước cũng nhìn thấy nên mới điều họ trở về thành phố đầu tiên đấy, sao nào, ông cho rằng không phải ư?"
Trâu Hiền Thực sững sờ, nhất thời không mở miệng được, bị Thủy Lang gài bẫy và chặn họng, không nói cũng không được mà nói cũng chẳng xong, bên má trái truyền đến cơn đau, ông ta ôm mặt "hít" một tiếng, nhìn sang Chiêm Hồng Đống:
"Ông Chiêm, tôi nói thẳng với ông nhé, các ông vừa mới về thành phố, có lẽ còn chưa biết, thành phố tổ chức một cuộc thi cải tạo cũ cúp Ngọc Lan, tài chính quốc gia khó khăn, cải tạo cũ thiếu vốn nghiêm trọng, ngoài khoản tiền bên trên đưa xuống thì còn nhận cả tiền quyên góp, nếu các ông muốn theo kịp làn gió cải cách mới để được quốc gia ưu tiên xem xét thì có thể chủ động nộp đơn, xin quyên góp số tiền mà cấp trên hiện vẫn chưa quyết định bồi thường vào dự án lần này, cũng giống như năm đó Lang Lang chủ động quyên góp vậy, đây là một việc trọng đại có lợi cho quốc gia, có lợi cho nhân dân và cũng là cơ hội tốt để các ông thể hiện."
Không đợi người khác trả lời, Trâu Hiền Thực đã giơ tay lên: "Tôi thực sự suy nghĩ cho mọi người nên mới là người đầu tiên đến khuyên mọi người, nếu không, với số suất được về thành phố nhiều như thế trong tay tôi, tìm bất kỳ nhà tư bản nào cũng được, sao phải đến đây mất công khuyên các ông."
Nếu hôm nay Thủy Lang không có ở đây, nếu không liên lạc trước với ông Chiêm và những người khác, chỉ dựa vào cái miệng và tài diễn xuất của Trâu Hiền Thực cùng với những nhà tư bản xa rời trung tâm chính sách, chỉ cần nghe được một chút động tĩnh là giật mình như chim sợ cành cong này, thì có đến tám mươi phần trăm khả năng rằng bọn họ sẽ thực sự bị Trâu Hiền Thực thuyết phục.
"Bốp bốp bốp!"
"Trâu Hiền Thực, cái chữ Thực trong tên ông, hóa ra là da thực sự dày, da mặt dày, dù có chịu đòn chịu đánh, nhưng làm thế nào cũng không thủng được." Thủy Lang vỗ tay: “Bây giờ tôi thực sự phải thay đổi cách nhìn về ông rồi, thậm chí, thực sự còn muốn gác lại hết thảy ân oán trong quá khứ để bắt cùng tay với ông, tái hiện ý tưởng huy hoàng của mười dặm đất vàng năm xưa."
Trâu Hiền Thực trừng to mắt, vẻ mặt như bị niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống đập trúng: “Cô, cô thực sự nghĩ vậy sao?"
Rồi nhìn sang ông Chiêm và những người khác cũng đang trầm ngâm, trái tim lo lắng hơn nửa tháng bỗng như được tưới nước cam lộ, lập tức đứng dậy từ dưới đất.
"Lang Lang, tôi thề, chuyện của mẹ cô và ông Chiêm, còn cả chuyện của Mậu Hoa năm đó đều không liên quan gì đến tôi, các ông đều là người đứng đầu trong ngành này, thường ngày có câu nói bắt giặc trước tiên phải bắt vua, nên chắc chắn sẽ tìm các ông gây phiền phức trước, chuyện này tôi thực sự không được biết trước, tôi thừa nhận, sau nhiều lần cam đoan và cầu xin, nhiều lần tìm kiếm chứng cứ, nhưng vẫn không thể khiến mọi chuyện thay đổi, tôi thực sự vì tự bảo vệ mình nên không tiếp tục tìm cách nữa, không phải tôi không muốn tìm, với tư cách là đại diện công khai của Mậu Hoa, tôi cũng bị đình chỉ chức vụ để điều tra, các ông vì tôi không tiếp tục giúp đỡ mà hận tôi, tôi không trách các ông chút nào, nhưng đã mười năm rồi, chúng ta đều đã chịu tội mười năm, bây giờ lại đến thời khắc quan trọng, không thể lãng phí thời gian vào việc tự g.i.ế.c hại lẫn nhau được!"
Thủy Lang mỉm cười: “Vậy, ông Chiêm, các ông nghĩ sao?"
"Ông Chiêm, hãy nhớ lại năm đó, mỗi lần ông tham dự các cuộc họp lớn, vừa xuống xe là ai cũng chúc mừng, ông luôn được mọi người vây quanh, được mọi người kính trọng!"
Trâu Hiền Thực vừa bị đánh sưng mặt và miệng, vừa bò dậy đi đến trước mặt những người dường như đang do dự: “Rồi hãy nghĩ đến những đứa trẻ này, có đứa nào mà chẳng được sinh ra trong nhung lụa, có đứa nào không được sống sung sướng từ nhỏ, mười năm gian khổ đã qua, giờ có cơ hội trở về cuộc sống trước đây, chỉ cần lần này, các ông thể hiện trước một lần, chứng minh lòng mình đứng cùng một chiến tuyến với đất nước và nhân dân, một khi cải cách mở cửa, các ông sẽ là những người đầu tiên nhận được phần hời, các ông đều hiểu về làm ăn kinh doanh hơn tôi mà, là các ông chia cho người khác những thứ thừa thãi hay để người khác chia cho các ông những thứ thừa thãi, quyền lựa chọn hoàn toàn nằm trong tay các ông!"
Ông Chiêm và những người khác nhìn nhau, nhíu mày rồi nhìn về phía Thủy Lang.
Trâu Hiền Thực lập tức nói tiếp: "Ông Chiêm, thời gian không chờ đợi ai, phải nhanh chóng đưa ra quyết định!"
"Cũng không vội như vậy đâu, còn một tháng rưỡi nữa mới đến giải đấu cúp Ngọc Lan." Thủy Lang cười nhìn Trâu Hiền Thực: “Chuyện lớn như vậy, lại nhiều tiền như thế, phải cân nhắc kỹ lưỡng, không thể vội được đâu."
"Đúng vậy, mặc dù năm đó cuối cùng Mộ Hàm đã một mình gánh chịu mọi tội lỗi, để chúng ta thoát khỏi liên quan." Ông Chiêm nhắc đến chuyện này, rõ ràng dừng lại một chút: “Nhưng liệu có còn liên quan đến chúng ta nữa không, chúng tôi vừa mới trở về thành phố, mọi thứ đều không biết rõ, vẫn nên cân nhắc kỹ lưỡng, chờ động tĩnh từ cấp trên, đừng tự mình hành động thì tốt hơn."
Trâu Hiền Thực vô cùng lo lắng, Trữ Húc đã mất tích hơn nửa tháng, qua nhiều ngã liên lạc, điều tra thì biết rằng ông ta lại vào viện phẫu thuật.
Nhưng ông ta vẫn không yên tâm, muốn cử con trai cả đi, nhưng người con dâu cả trước kia luôn quấn quýt lấy con trai cả đột nhiên trở nên khác lạ, tự dưng đòi ly hôn, gia đình nhà gái cũng liên tục gây rắc rối cho con trai cả, hoàn toàn không thể thoát ra được.
Con trai út thì từ khi Thủy Lang trở về thành phố, càng ngày nó càng trở nên không tuân thủ quản giáo, ngày nào cũng nổi loạn nên không thể cử đi, muốn cử người dưới quyền đi thì lại sợ đánh rắn động cỏ, sợ bị người khác phát hiện ra đường dây ngầm này.
Ngày nào cũng bận rộn đến nỗi đầu óc căng như dây đàn, nhưng vẫn chưa đưa ra được quyết định thì Thủy Lang đã trở về, còn dẫn theo Chiêm Hủ An về cùng.
Lúc đó ông ta biết ngay là đã tiêu đời, bên Trữ Húc chắc chắn cũng xong luôn, Trữ Húc không so được với Thủy Lang, có lẽ vào viện phẫu thuật là thủ đoạn tự bảo vệ mình mà Trữ Húc nghĩ ra.
Trâu Hiền Thực không lo Trữ Húc sẽ phản bội mình, vì hai người sớm đã là châu chấu buộc chặt trên một sợi dây, trừ khi Trữ Húc không muốn sống nữa.
Nhưng không thể nào.
Trữ Húc rất muốn sống, dù đã trải qua bốn lần phẫu thuật nhưng đều nhờ khát vọng sống mãnh liệt nên mới mới có thể sống sót.
Hơn nữa, chuyện bên kia xảy ra chuyện mà bên này ông ta không bị ảnh hưởng gì, lại càng chứng tỏ Trữ Húc đã xử lý kịp thời.
Đây là chút may mắn trong bất hạnh.
Nhưng điều bất hạnh còn nhiều hơn.
Bởi vì bây giờ, ông ta đại diện cho Bằng Bắc hứa với thành phố rằng sẽ tặng tiền thưởng cho giải đấu cúp Ngọc Lan, điều này đã hoàn toàn trói buộc ông ta, những lá bài tẩy của ông ta đều đã bị Thủy Lang rút hết!