Trữ Húc khẽ gật đầu: “Chỉ có nơi này, chỉ ở Châu Nam mới có cơ hội kiếm tiền, là kiếm tiền thật sự, kiếm nhiều tiền, ngoài tôi ra, ông ta không dám hành động thiếu suy nghĩ đâu, không ai có thể giúp được cho ông ta nữa."
Thủy Lang đã nghe được những gì mình muốn nghe thì kiên nhẫn hơn một chút: “Có thể thấy được ông rất mong có người đến, nếu không cũng sẽ không báo cho thôn Nam Sách và Trâu Hiền Thực."
Trữ Húc phát ra tiếng thở dài như đè nén đến cực điểm: “Cảm ơn cô đã đến, trong lòng tôi, thực ra từ lâu đã nghi ngờ con gái mình không còn trên đời nữa, chỉ là không có dũng khí đối mặt nên ngày nào cũng sống như cái xác không hồn, mệt mỏi vô cùng, tôi vừa sợ có người đến lật lại mọi chuyện này, lại vừa rất mong có người đến lật lại chuyện này, ông trời đối xử không tốt với tôi, nhưng cũng không đối xử tệ với tôi, ông trời không công bằng, nhưng dù công bằng thì không ngờ con gái tôi vẫn còn sống, tôi còn có thể có cháu ngoại."
"Cháu ngoại của ông là Thiết Đản, tính tình kiên cường, thông minh hiểu chuyện, sau khi nhìn ông, tôi lại thấy có lẽ nó giống ông, giống ông trước khi quen biết Trâu Hiền Thực, như kỹ sư thiên tài bản xứ đã vượt qua rất nhiều người nước ngoài, vượt qua rất nhiều du học sinh, Trữ Húc được ghi lại trong lịch sử nhà máy Triệu Gia."
Trữ Húc mấp máy miệng, phát ra tiếng "hu" và ngẩng đầu nhìn trần nhà, nhớ lại năm xưa, nước mắt rơi lã chã: “Tôi muốn bọn họ, phải c.h.ế.t không được tử tế!!!"
“Nói đến đây, đứa nhóc Thiết Đản này có mấy hành động khiến tôi nhìn thấy cũng phải nể phục, cậu bé lớn lên trong thôn quê của Lý Lan Quỳnh, ông nói xem, hẳn là Lý Lan Quỳnh đã biết chuyện này nhỉ? Biết đâu lại đang bồi dưỡng một cánh tay đắc lực? Haiz, về điểm này hẳn là không ai có thể hiểu rõ suy nghĩ của bọn họ hơn ông, là tôi đã lắm lời.”
Thủy Lam thở dài thườn thượt: "Hơn nữa, oan oan tương báo đến bao giờ, hay là..."
"Câm miệng!!!"
Trữ Húc nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m vào giường, nghe Thủy Lang nhắc đến tính cách và hoàn cảnh hiện tại của cháu ngoại, trong mắt ông ta lại lần nữa xuất hiện sự căm hận kinh hoàng và vẻ sợ hãi không che giấu được: “Tôi muốn chúng chết! Tôi muốn g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng!!"
Thủy Lang mỉm cười, rời khỏi phòng bệnh.
-
Trữ Húc vốn đã bị đình chỉ chức vụ để điều tra, công an đã lấy được chìa khóa ký túc xá của Trữ Húc từ bộ phận hậu cần của nhà máy quân sự, Chu Quang Hách nhập mật khẩu két sắt vào và lấy được một chiếc chìa khóa két sắt từ đống bản thảo thiết kế.
Chu Quang Hách và Thủy Lang đến ngân hàng Nhân dân, lần này không còn gặp phải trắc trở gì nữa, bọn họ mở két sắt ra và thuận lợi lấy được bằng chứng quan trọng rửa sạch tội danh ăn cắp tài sản quốc gia cho Thủy Mộ Hàm.
Thủy Lang mở phong bì, nhìn hai tờ đơn hàng trên tay đã ố vàng tự nhiên theo thời gian sau mười năm, hốc mắt đột nhiên ươn ướt, đây là phản ứng bản năng của cơ thể, cô hít một hơi dài, bỏ tờ đơn vào phong bì và đưa cho Chu Quang Hách.
Chu Quang Hách chấn động trong lòng, sau đó vô cùng nhiệt huyết: “Giao bằng chứng quan trọng như vậy cho tôi giữ?"
"Chẳng phải anh nói, công an là chỗ dựa của nhân dân sao? Tôi tin anh." Thủy Lang mỉm cười: “Thực ra là vì tiếp theo đây tôi sẽ không an toàn, anh, thậm chí là chị cả và ba bé gái, đều rất có thể sẽ vì tôi mà lâm vào nguy hiểm bất cứ lúc nào, chúng ta..."
Những lời Thủy Lang nói và hàm ý ẩn đằng sau, Chu Quang Hách đều hiểu được, anh cầm lấy phong bì và cắt ngang lời cô nói sau đó: “Chúng ta là người một nhà."
Không đợi Thủy Lang nói gì, Chu Quang Hách lại nói: "Chị cả và ba bé gái cũng sẽ có suy nghĩ như vậy."
Thủy Lang cười trong nước mắt, gật đầu, nuốt xuống nghẹn ngào trong cổ họng, đợi đến khi cảm xúc hơi bình thường trở lại mới tiếp tục nói: "Hai chỗ dựa của Trâu Hiền Thực đều đã bị phá sạch, trợ thủ đắc lực nhất của ông ta là Trữ Húc, lòng căm hận tích tụ nhiều năm như vậy, tiếp theo chắc chắn Trữ Húc sẽ không để ông ta sống dễ chịu, rất nhanh thôi, cục diện sẽ đảo ngược, tôi trở thành người đi giày còn bọn chúng thành kẻ chân đất, dã thú mà bị dồn vào đường cùng thì không thể chủ quan được, tôi vẫn muốn nói, cách tốt nhất là cắt đứt quan hệ với các anh trước, bọn chúng vẫn luôn cho rằng tôi và anh là hôn nhân thỏa thuận, như vậy sẽ không liên lụy..."
"Có anh ở đây, yên tâm."
Thủy Lang lại nghẹn ngào trong cổ họng, không nói nên lời.
Chu Quang Hách lấy giấy chứng nhận kết hôn đã gấp gọn trong túi áo ra, ánh mắt kiên định: “Giấy chứng nhận này, em có công nhận không?"
Thủy Lang lặng lẽ nhìn, trong mắt dần dần chứa đầy nước mắt, im lặng rất lâu mới hơi gật đầu.
Chu Quang Hách ngừng thở trong chốc lát, trong mắt hiện lên nụ cười rạng rỡ.
-
Nửa tháng sau, Bộ Công an Châu Nam và quân đội cùng nhau điều tra vụ án thôn Nam Sách, đã có nhân chứng vật chứng đầy đủ, thôn Nam Sách vì phá hoại nền kinh tế quốc gia, phá hoại thống mua thống bán, có hành vi buôn lậu nghiêm trọng, nhưng hiện tại quốc gia không có tội danh buôn lậu nên trước hết giam giữ và phán mười năm tù dựa vào hai tội danh trên, phân đi cải tạo lao động ở các nông trường trên toàn quốc.
Qua điều tra sơ bộ, như lời Trữ Húc nói, bản thân ông ta không tìm ra được chứng cứ xác thực nào có thể kết tội trong vụ án thôn Nam Sách này, mặc dù ông ta đã tiến hành cải tiến kỹ thuật, bán thiết bị giá rẻ nhưng vẫn nằm trong phạm vi hợp lý, điều duy nhất ông ta có thể làm công khai là truyền thụ cho một số người ở thôn Nam Sách kỹ thuật sản xuất vải cao cấp, đầu tư, sản xuất, kinh doanh, nhưng đều không liên quan đến ông ta.
Nhưng chỉ cần đã làm thì không thể nào không để lại dấu vết, tuy nhiên còn chưa đợi công an điều tra thêm, ông ta đã tự nhận tội.
Sau khi Thủy Lang mua được vé tàu, trước khi đi đã gặp mặt Trữ Húc: "Còn một tháng rưỡi nữa là đến thời gian bắt đầu cuộc thi Ngọc Lan, chuyện liên quan đến Trâu Hiền Thực, cô có thể chậm một chút, nhưng đừng để ông ta được vui sướng, tôi phải khiến ông ta thân bại danh liệt, tai tiếng vang xa trong cuộc thi Ngọc Lan trước đã."