Bà Lư là người đầu tiên phản ứng lại, bà ta giơ ngón tay cái lên cho Thủy Lang: “Cán bộ Thủy, trước kia tôi thật sự sai rồi, bây giờ nhìn cô đúng là khiến tôi phải tâm phục khẩu phục, cái TV mắc như vậy, chất lượng như vậy, thế mà cô lại không đặt ở trong phòng của mình, lại để ở bên phòng Chu Hủy với ba đứa nhỏ, cô thật là hào phóng, rộng lượng, thiện lương!”
Nghe bà Lư nói tiếng trước tiếng sau càng lúc càng mạnh mẽ, càng lúc càng lớn, Thủy Lang không nhịn được mà cười ra tiếng.
Mợ vội vàng chen vào đám người, tiến đến trước cái TV: “Tiểu Hách à! Sao cháu cưới được người vợ tốt thế này! Ôi trời ơi! Mệnh của cháu thật sự rất rất tốt luôn đó! Tiểu Hủy! Con đúng là người khổ tận cam lai mà! Con được sống cuộc sống như thế, mợ có c.h.ế.t cũng có thể yên tâm nhắm mắt!”
“Tới lượt bà quản chuyện à?” Kim Xảo Chi trợn trắng mắt: “Bà nói nghe cứ hệt như người chăm sóc cho bọn họ từ trước tới nay vậy!”
Mợ hoàn toàn không coi ai ra gì, miệng cứ liên tục hô to, đứng chắn trước TV xem lấy xem để.
“Nhường đường một chút đi!”
Thợ lắp ráp đã quen những loại trường hợp như thế này, trừ khi người mua là cán bộ cấp cao sống một mình trong nhà riêng ở xa khu dân cư, thì 90% còn lại, nhà ai mua TV đều sẽ gặp loại trường hợp này.
Nếu như người mua sống trong thôn, như vậy sẽ càng rần rần ồn ào hơn, chẳng những người toàn thôn đều sẽ vây lại đây xem, ngay cả những người sống gần thôn đó cũng sẽ chạy tới xem cho bằng được.
Cái TV này còn là TV màu nữa!
Cho nên mới càng hiếm gặp!
Chu Quang Hách vẫy vẫy tay với Thủy Lang, cùng nhau đi đến căn phòng phía đông, mở nút TV lên.
Mọi người dừng lại, tất cả đều nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Phương đông hồng, mặt trời mọc~”
TV vừa mở ra, chính là vở diễn nhảy múa bài hát《 Phương đông hồng 》, Tam Nha giật mình một cái, cô bé theo bản năng bước chân trái về phía trước một bước, trợn mắt, nâng mi, nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười ngọt ngào tiêu chuẩn, bày ra tư thế ca hát tiêu chuẩn, sau đó dùng hết sức hát xướng lớn.
Không chỉ có mỗi Đại Nha và các bạn nhỏ, đến cả mấy người lớn cũng nhìn chằm chằm TV, chờ hình ảnh xuất hiện.
Vừa thấy đến trang phục diễn xuất quân đội màu xám xanh, diễn viên ném bay dây tơ lụa màu đỏ rực, bay lên không đá chân, thân thể uyển chuyển nhảy múa, ánh mắt mọi người đều lập lòe sáng ngời, vui sướng la to lên:
“Màu sắc rực rỡ! Màu sắc nhìn rực rỡ quá đi!”
“Nhìn như được đi xem vở diễn ở rạp hát ngoài đời thật vậy, nếu vậy thì có thể tiết kiệm kha khá tiền vé vào cửa rồi!”
“Trách không được TV màu lại đắt như vậy, quả thực khác một trời một vực với TV trắng đen, nhìn sống đống quá đi!”
“Ghê gớm quá, mắt thấy cuộc sống này đúng là càng ngày càng tốt, chỉ cần ở trong nhà cũng có thể thấy những gì y hệt ngoài đời!”
Mấy người phản ứng chậm thì vẫn còn nhìn TV, bọn họ không ngừng phát ra âm thanh kinh ngạc, cảm thán, mấy người nhanh trí, thông minh đã chạy đến cạnh Thủy Lang lôi kéo làm quen.
Ba đứa nhỏ cũng bị mấy đứa trẻ khác vây quanh, bọn họ đứng thành vòng tròn xung quanh ba cô bé, từ đây là có thể nhìn ra được, địa vị của các cô bé ở phố Ngô Đồng đã hoàn toàn thay đổi so với khi trước mới vừa đặt chân vào thành phố.
Thậm chí có thể nói, so với lúc ấy, vị trí của bọn họ đã hoàn toàn nâng lên một tầng cao mới.
Từ đồ quê mùa kém cỏi nhất, nhảy thành người bạn đáng kết thân nhất trong phố Ngô Đồng.
Ngày đầu tiên, mọi người vẫn còn thấy mới lạ, Thủy Lang cũng rất muốn thả lỏng nghỉ ngơi nửa ngày, cô cũng không đuổi bất kỳ một người nào đi, ai muốn xem TV thì đều có thể ở lại nơi này xem, TV vẫn luôn mở, từ vở diễn múa lúc chạng vạng, đến bản tin Thời Sự vào buổi tối, bản tin quốc tế, tiết mục múa thiếu niên nhi đồng, phim…
Nhưng tới gần chạng vạng, Thủy Lang ra cửa, chụp một điện báo gửi tới công xã Hồng Khánh, Thiết Đản đã nhận được.
Giữa trưa ngày hôm sau, người đưa điện báo tới cửa, Thủy Lang đã nhận được hồi âm từ thôn Hồng Hà.
Ở trên điện báo có viết: Trữ Húc, mẹ Thiết Đản
Thủy Lang nhìn chằm chằm năm chữ đó thật lâu, đột nhiên, cô ngồi thẳng lưng lên, sắc mặt chậm rãi trở nên rất khó xem.
Chu Quang Hách trở về, vừa thấy sắc mặt của Thủy Lang, lông mày lập tức nhíu lại: “Xảy ra chuyện gì?”
Lúc này Thủy Lang mới lấy lại được tinh thần, nhìn thấy bầu trời ngoài cửa sổ đã dần tối lại, ngay lập tức kinh sợ.
Vậy mà bất tri bất giác cô đã ngồi suy nghĩ vài tiếng đồng hồ!
“Xảy ra chuyện gì?” Chu Quang Hách lại hỏi một lần: “Rất nghiêm trọng sao?”
Thủy Lang còn chưa nói kịp nói, bụng đã “ọt ọt” kêu lên, đầu cô cũng bắt đầu choáng váng, xương cổ cũng đã cứng đờ, hai chân cũng cảm giác tê tê: “Khó chịu!”
“Em ngồi ở đó bao lâu rồi?”
Chu Quang Hách tiến lên, trực tiếp bế Thủy Lang lên theo kiểu công chúa, anh đặt cô lên trên giường, bảo cô nằm yên ở đấy, sau đó xoa bóp hai chân của cô.
“Đừng! Đừng nhúc nhích!”
Con đau đớn tê mỏi ập đến,Thủy Lang không thể nằm thẳng, cô đứng dậy tự đè lại cẳng chân, duỗi thẳng cột sống, vẻ mặt rất thống khổ.
Chu Quang Hách đi đến cuối giường, nắm chân mang vớ trắng của Thủy Lang, trước tiên anh duỗi thẳng ra, rồi lại chậm rãi gập nó, cứ làm thế nhiều lần.
Sắc mặt thống khổ của Thủy Lang dần dần rút đi, cô hoạt động cổ qua trái qua phải, chậm rãi nằm thẳng ở trên giường, nhẹ giọng rầm rì.
“Chẳng lẽ em nguyên ngồi một buổi trưa ư?” Chu Quang Hách mát xa hai chân xong, chậm rãi mát xa cẳng chân thon bị huyết mạch không lưu thông, anh nhấn đến đầu gối, lại lui về, chậm rãi mát xa đến mũi chân, cứ thế lặp lại.
“Em cũng giật mình luôn đấy.” Thủy Lang nâng lên đôi tay, mát xa hai bên huyệt Thái Dương của mình: “Đọc cái đó xong, nó gợi lên trong đầu em một ít ký ức mà bản thân cũng đã quên mất, càng nghĩ càng nhớ ra nhiều, càng nghĩ càng loạn, lại từ mớ hỗn độn rối loạn kia tìm được manh mối nhưng em lại tiếp tục loạn, tiếp tục nghĩ....”
“Được rồi, đừng nghĩ nữa.” Chu Quang Hách cắt ngang lời của Thủy Lang: “Thả lỏng đầu óc, sắc mặt của em rất khó coi, giống như năng lượng trên người em đã cạn kiệt vậy, em nghỉ ngơi một chút trước đi, anh đi ra ngoài một chuyến, sẽ trở lại ngay.”
Thủy Lang quả thật rất cần nghỉ ngơi, cô tùy ý gật gật đầu, nhắm mắt dưỡng thần.
Qua không bao lâu, cô nghe thấy được âm thanh xe đạp vào cửa.
Thủy Lang nhắm mắt lại, hưởng thụ nghe tiếng bước chân trầm ổn nhưng lại mang xíu điểm vội vàng, tiếng bước chân đi đến phòng khách, tựa hồ người đó đang nhìn thoáng qua căn phòng, tiếp đó tiếng bước chân đã hướng tới phía sau nhà bếp.
Tiếng vòi nước chảy róc rách truyền đến, dường như là đang rửa tay, sau đó tiếng bước chân lại đi về phòng khách, nước sôi đổ vào ly, tiếng túi gói giấy lạo xạo vang lên, người bước vào.
“Ngủ rồi sao?”
Chu Quang Hách đè thấp giọng nói, Thủy Lang nhếch khóe miệng tỉnh lại, cô đang định nói chuyện nhưng khi nhìn thấy hai cái ly, một cái màu hồng và một cái màu trắng trên tay anh, trên thân ly còn có hoa văn rất cổ điển ở niên đại này, cái ly màu hồng chính là nước đường đỏ, màu trắng chính là sữa bò, còn kẹp thêm mấy túi giấy.