Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 386: Chương 386




Chu Hủy biết phản đối cũng vô dụng, huống hồ mỗi ngày Thủy Lang đều vùi đầu vào làm việc như thế, làm không biết ngày đêm, khó được có một khoảng thời giờ thả lỏng, cô ấy cũng không muốn làm mất hứng: “Thủy Lang, em tự chọn hai màu vải em thích đi, để may thêm mấy bộ mặc đi làm nữa.”

 

“Để em xem thử.” Thủy Lang ngẩng đầu, quan sát vải.

 

Vào niên đại này, dường như thời trang cả nước đều dựa trên mốt thịnh hành ở Thượng Hải mà thay đổi xu hướng, cho nên cửa hàng này có rất nhiều màu vải mới, hoa văn thịnh hành. 

 

Màu xanh và màu xám là màu thịnh hành suốt mười năm, đã từng làm chủ thị trường, nay đều bị đẩy sang hai bên, nằm ở chính giữa chính là màu xanh, màu tím khoai môn, màu tím than, màu đỏ thẫm, màu đỏ rực, cùng với các loại vải hoa nhưng thứ thu hút cô vẫn là vải bố trắng: “Ở đơn vị cũng không thể mặc đồ nhiều màu sắc quá, vẫn nên mặc mỗi áo sơ mi trắng thôi, em may cho chị cả một bộ luôn nhé, chờ tới khi chị làm quen với chương trình học rồi đi công tác ở Liên hội người khuyết tật, ở đó chị cũng mặc quần áo lao động chính thức mà.”

 

Chu Hủy cười, trong mắt lập lòe ánh sáng hy vọng: “Vậy chị cũng sẽ may một bộ, sau khi mẹ con chị chuyển hộ khẩu về xong, khu phố cũng sẽ cho mẹ con chị phiếu mua vải.” 

 

Thủy Lang nhìn thấy chị cả đang rất vui, nên cô cũng không định móc số phiếu mua vải dày cộm trong người ra, tránh làm mất hứng thú của chị ấy, cô để cho chị cả tự lựa chọn, hưởng thụ quá trình khát khao, chờ mong và vui sướng này. 

 

Cuối cùng, may ba cái áo sơ mi dài tay màu trắng, ba cái áo sơ mi dài tay màu xanh, ba cái sơmi tay ngắn vải hoa hoa văn khác nhau, cô cũng may cho bà ngoại một cái áo màu xanh có nút, loại mà người già vẫn thường mặc. 

 

Lát sau mọi người về đến nhà, thợ lắp đặt TV cũng đã tới. 

 

Chu Quang Hách tìm một cây gậy trúc thẳng tắp, anh đứng ở chỗ ngoặt bên cửa sổ ở căn phòng phía đông, thợ lắp ráp lấy ra dây anten, cố định ở trên cây gậy trúc.

 

Đặt ở căn phòng phía đông là quyết định của Thủy Lang.

 

Ba tháng sắp tới, thậm chí là một hai năm trong tương lai, phòng làm việc của cô có khả năng cao là sẽ bị tài liệu và bản thảo phủ kín, hơn nữa, mấy lúc cô tập trung làm việc cũng cần sự yên tĩnh tuyệt đối, không thể bị quấy rầy, mà TV mua về thì chắc chắn phải xem, vào mấy ngày trường học cho nghỉ, không thể vì công việc của cô mà không cho ba đứa nhỏ xem TV được.

 

Vốn dĩ ngoại trừ thời gian đi đến trường thì cô sẽ để ba cô bé xem chương trình về tri thức, xem phim điện ảnh, xem múa, nhảy, xem vở diễn. 

 

Hơn nữa, nếu đặt ở bên này, cũng không có chỗ để ngồi, chỉ có một cái ghế dựa, một cái sô pha nhỏ cho một người ngồi, cũng đâu thể để ba đứa nhỏ ngồi trên giường xem. 

 

Nhưng mà căn phòng phía Tây thì không giống như thế, ở đó có một cái bàn dài, ba đứa trẻ ngồi cũng vẫn còn rồng, còn có rất nhiều kệ sách, sàn nhà lót một lớp gỗ, Chu Hủy cũng thường xuyên quét tước lau dọn, Đại Nha Nhị Nha cũng có thói quen lau sạch mới ngồi, cho nên mấy đứa nhỏ có thể ngồi dưới đất xem TV, không cần phải trải chăn, thậm chí còn có thể trực tiếp ngồi bên cạnh thảm, dưới cầu thang gỗ.

 

TV được đặt dựa vào chỗ ngoặt cạnh cửa, lúc ăn cơm cũng có thể xem, không bị ảnh hưởng một chút nào.

Sau khi ba đứa nhỏ biết TV được đặt ở trong phòng mình, cả ba đều hưng phấn đến mức đỏ bừng mặt, do nóng nên đều cởi hết áo khoác ra, chạy loạn xạ khắp nơi, ra ngoài rồi lại vào trong, đến nỗi b.í.m tóc cũng bị xù lên, cả người đều tràn đầy sức sống.

 

“Ôi dào! Đây là cái gì đây!” 

 

Bà Lư trên lầu 3 đẩy cửa sổ ra, thấy được dây anten cao cao được dựng thẳng lên: “Đây là dây anten của TV! Quang Hách, cán bộ Thủy, mọi người mua TV rồi hả?” 

 

Bà ta đứng trên lầu 3 hô to như thế, nên có hơn một nửa số người ở phố Ngô Đồng đều nghe thấy. 

 

Người đang vo gạo không kịp rửa lại tay đã chạy ra, người đang nấu cơm thì cũng kệ bếp đang cháy, người đang đi vệ sinh, người đang nghe radio, người đang dệt áo lông, người đang học bài, đều chỉ mới làm được một nửa nhưng nghe được tiếng động thì người lớn người nhỏ gì đều chạy về phía nhà họ Chu.

 

Trên thang lầu 2, lầu 3 đến nhà họ Chu đều truyền đến tiếng “bịch bịch bịch” của người xuống lầu. 

 

Bàn Cầu xuất hiện, Chu Linh xuất hiện, Kim Xảo Chi xuất hiện, Chu Phục Hưng xuất hiện, bà Lư ông Lư đều xuất hiện, còn có những người khác chen vào từ cửa sau nhà bếp. 

 

Trước cửa, sau cửa, hai mặt đều bị vây kín, phòng khách nhà họ Chu ngay lập tức bị chen đầy, tất cả mọi người đều duỗi dài cổ nhìn về phía căn phòng phía đông. 

 

“Ôi chao! TV này lớn quá vậy! Chắc cũng phải 14 inch đấy! Trong ngõ hẻm của chúng ta lần đầu tiên có người mua cái TV lớn như vậy!”

 

“Cái này là hiệu Nhật Lập! Là TV nhập khẩu đó!”

 

“Ối! Màu sắc sống động quá! Đây là TV màu!”

 

Trong đám người đột nhiên có một người đàn ông kêu la sợ hãi một tiếng, chói tai đến mức giọng cũng khàn khàn, giống như có một quả b.o.m đột nhiên bị ném vào ao, “Bùm” một tiếng nổ mạnh, b.ắ.n nước tung tóe khắp cả trời đất!

 

Lỗ tai của Thủy Lang không được yên lấy một giây, trong nháy mắt đã bị từng tiếng thét chói tai kích thích đến muốn tuyên truyền giác ngộ! 

 

“Trời ạ! Tôi mới nhìn ra được, lớp ngoài có màu vàng! Đây có nghĩa là TV này TV màu!”

 

“A! Thật là! Má ơi! Tôi đã lớn như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy TV màu!  

 

“Mẹ ruột của con ơi! TV đen trắng nhập khẩu đã đắt hơn TV trong nước rất nhiều, cái này phải bao nhiêu tiền mới mua nổi?”

 

“Còn là cái TV lớn nhất nữa chứ! 14 inch! Nhà lãnh đạo của chúng tôi mua một cái 12 inch là đã có giá 1580 rồi!” 

 

Tiếng hít thở lập tức vang lên.

 

Tiếp đó, dường như không có thời gian tạm dừng, âm thanh xôn xao kinh ngạc cảm thán liên tiếp vang lên. 

 

“Đừng nói là tận 2 ngàn đấy nhé! Đại Huy đâu! Anh ta không phải là cán bộ ở nhà máy sản xuất radio sao? Nói thử xem cái TV này bao nhiêu tiền?” 

 

“Khẳng định là hai ngàn đấy, hơn nữa chắc chắn là cán bộ Thủy mua, cô ấy giỏi nhất khu này, chỉ có cô ấy mới có thể bỏ được tiền mua cái này!” 

 

Nhìn thấy bộ dáng khiếp sợ của mọi người, lại thấy biểu tình sợ ngây người của mấy người nhỏ tuổi, Tam Nha đạp chân trần lên trên sàn nhà, phấn khích mà nhảy tới nhảy lui: “Là mợ nhỏ của cháu mua đó!” 

 

Từng ánh mắt kinh ngạc và cảm thán nhìn về phía Thủy Lang. 

 

“Anh xem, tôi không có đoán sai mà, nhất định là cán bộ Thủy mua rồi!” 

 

“Cán bộ Thủy bỏ nhiều tiền mua cái TV này đã là chuyện lạ nhưng theo tôi thấy, cái TV này vậy mà được đặt ở trong phòng Chu Hủy còn lạ hơn đấy!”

 

“Nghe cũng đúng, TV đắt như vậy được đặt trong phòng mấy mẹ con Chu Hủy, đến thời khắc mấu chốt này là có thể nhìn ra cán bộ Thủy rất tốt bụng!” 

 

“Đúng vậy, tôi đã nói rồi, đứa bé này có tấm lòng rất tốt bụng, lần này là càng có thể chứng minh cô ấy là người tốt!” 

 

Mấy câu nói này nói ra có hơi giả dối, đã từng có người nói Thủy Lang chỉ giả vờ tốt bụng, mấy người từng làm việc đó như bà Lư, cậu mợ, hai vợ chồng Chu Phục Hưng, đều đang mở to hai mắt nhìn đăm đăm vào cái TV to bự đầy màu sắc, trong lòng người này khiếp sợ, người kia hâm mộ, người nọ lại ghen tị.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.