Khuôn mặt nhỏ của Nhị Nha còn mang theo dấu hằn khi ngủ, cô bé dùng sức gật gật đầu: “Cháu biết rồi, môn nào cháu cũng thi đứng nhất hết à.”
Thủy Lang duỗi tay nhéo nhéo cổ sau của cô bé: “Có thể thi đứng đầu là chuyện tốt, nhưng mà cũng không cần tạo áp lực cho mình như vậy, quá trình cháu trưởng thành thì phải ưu tiên cái gì làm mình vui vẻ, đương nhiên là học tập cũng vậy, nhưng cái gì nên chơi thì phải chơi thật nhiệt tình, thả lỏng thoải mái, căng giãn vừa phải, mới có thể lâu dài.”
Nhị Nha hơi đờ ra một chút: “Chơi ạ? Cháu học ngoại ngữ là để thả lỏng rồi đó mợ?”
Thủy Lang: “....”
Đúng là học bá tiêu chuẩn lên tiếng.
Cô nhất thời không biết phải đáp lời như thế nào.
Thủy Lang vỗ vỗ bả vai của Nhị Nha, cô đứng dậy chuyển ánh nhìn về phía Đại Nha đang bắt đầu ép chân: “Thời tiết sắp chuyển nóng rồi, lúc luyện tập chắc chắn sẽ đổ mồ hôi rất nhiều, mợ cho cháu thêm mười hai đồng tiền, cháu đến trường mua một bộ quần áo luyện tập cùng với giày đi, để dành lúc tắm rửa có đồ mới mà mặc.”
Đại Nha ngồi trên sàn xoạc thẳng chân sang ngang: “Mợ nhỏ không cần cho cháu tiền đâu, nếu như trời nóng, thì tối về giặt đồ, buổi sáng ngày hôm sau là có thể mặc lại được rồi.”
“Sắp tới quý mưa nhiều rồi, mưa mùa hè cũng nhiều, nếu giặt vào buổi tối thì chưa chắc sáng hôm sau sẽ khô.” Hơn nữa bây giờ còn giặt đồ bằng tay, không thể ném hết vào máy giặt được, nên là sẽ khô càng chậm, Thủy Lang nghĩ như vậy, cô nói tiếp: “Thế thì phải mua hai bộ!”
Đại Nha ngửa đầu nhìn mợ nhỏ của mình, cô bé bị nghẹn họng, như bị kinh sợ mà không nói nên lời, cũng là vì cảm động mà không nói nên lời: “Mợ nhỏ, nếu như một hai phải mua thì chỉ cần mua một bộ thôi, lớp cháu có nhiều người mua một bộ để dành tắm rửa lắm, không cần phải mua tận hai bộ, cháu sẽ lớn lên nhanh lắm, nói không chừng mới mua không bao lâu sẽ chật.”
“Cũng đúng nhỉ, mợ quên là mấy cháu sẽ phải lớn lên đấy, vậy thì mua một bộ thôi, chút nữa mợ đưa tiền cho cháu nhé.”
“Cảm ơn mợ nhỏ!”
Thủy Lang nhìn hai đứa nhỏ chăm chỉ, cô lập tức cảm thấy chính mình cũng không nên đứng ở chỗ này trò chuyện, phải đi phấn đấu! Làm việc thôi!
Đã được kích thích bởi hai đứa nhỏ, nên cô cực kỳ có động lực, chỉ trong hai giờ mà Thủy Lang đã thiết kế xong bản vẽ sơ bộ sửa chữa lại của một căn hộ.
Chu Quang Hách đã xách theo cơm sáng trở lại.
“Sao anh về muộn thế?”
“Anh đi đến cục một chuyến.”
Chu Quang Hách đặt bình sữa đậu nành ấm nóng lên trên bàn, anh mở ra hộp cơm hai tầng, bên trong có bánh bao chiên, lại móc một tờ phiếu từ trong người ra, sau đó đưa cho Thủy Lang.
“Nhanh như vậy đã lấy được phiếu rồi sao?”
Thủy Lang nhìn giấy phép phiếu mua máy chụp ảnh Hải Âu trong tay: “Anh dùng gì để đổi thế? Đổi với ai?”
“Anh đổi với sở trưởng.”- Chu Quang Hách chưa nói là mình đổi như thế nào, anh chỉ lấy chén ra rồi đổ sữa đậu nành vào, gọi người trong nhà qua ăn cơm.
Chờ Thủy Lang uống xong một chén sữa đậu nành, cô tiếp tục ăn ba cái bánh bao chiên.
Lúc này, Chu Quang Hách mới nói: “Anh nhận được một cuộc điện thoại của chiến hữu, gần đây Chiêm Hủ An bị điều tra ra có dính líu vào vụ trộm cắp tài sản quốc gia, nếu em giúp anh ta xin trở về thành phố chờ lệnh, cũng sẽ chịu ảnh hưởng, khả năng rất cao là sẽ không được thông qua.”
Thủy Lang lập tức nhíu mày lại: “Trộm cắp tài sản quốc gia? Sao tội nặng vậy, bây giờ Chiêm Hủ An sao rồi?”
“Tạm thời anh ta đã trốn mất, đồng đội của anh đã tìm người hỗ trợ, chuyện có nhiều điểm đáng ngờ, yêu cầu phải điều tra lại.” Đôi mắt của Chu Quang Hách lộ ra vẻ lo lắng: “Nhưng mà anh ấy còn mang nhiệm vụ trên người, không lâu sau là phải dẫn đoàn đi vào hải đảo huấn luyện, không ở quân khu được mấy ngày nữa, nếu không điều tra ra chứng cứ Chiêm Hủ An không có trộm cắp tài sản quốc gia, tội của Chiêm Hủ An sẽ càng nặng thêm, rất khó để điều anh ta trở về thành phồ.”
“Lão cáo già Trâu Hiền Thực này, lúc này đây tuyệt đối không thể để ông ta lợi dụng cúp Ngọc Lan được.” Thủy Lang gắp một cái bánh bao chiên lên, cô tiếp tục cắn: “Em phải đi một chuyến xem sao.”
“Anh đi cùng em.” Chu Quang Hách đoán được Thủy Lang sẽ quyết định như vậy: “Công an ở Châu Nam có kinh nghiệm phong phú, người trong cục đã sớm muốn sắp xếp công an cục chúng ta qua trường học bên kia bồi dưỡng, đơn xin của anh đã được thông qua.”
Thủy Lang sửng sốt: “Thật sao?”
Chu Quang Hách gật đầu: “Thật.”
Thủy Lang chậm rãi cười: “Vậy thì em đây sẽ càng không phải sợ bất cứ điều gì, em sẽ đem theo công việc lên xe lửa làm, Châu Nam phát triển rất nhanh, đổi một nơi khác nói không chừng sẽ có nhiều cảm hứng hơn.”
Chu Quang Hách chỉ vào tấm phiếu: “Vậy hôm nay còn đi mua TV và máy chụp ảnh không?”
“Đi chứ, mua máy chụp vừa hay trên đường đi có thể chụp ảnh.” Thủy Lang dựa vào lưng ghế, trong đầu cô đã bắt đầu cân nhắc kế hoạch đi Châu Nam: “Còn mấy ngày nữa mới lên đường, em phải điều tra một số chuyện, không cần gấp.”
-
Cửa hàng bán đồ điện có giá gỗ năm tầng, mỗi một tầng đều trưng bày đồ dùng điện tử mà rất nhiều gia đình mong ước như TV, radio, máy chụp ảnh, v.v… có mấy món đồ Thủy Lang cũng chưa nhận ra được là món gì.
TV ở đây 99% đều là TV trắng đen, hiệu Gấu Trúc, hiệu Sao Kim, hiệu Hồng Tinh Bài, hiệu Thủ Đô, hiệu Thượng Hải... TV màu cũng có, là TV màu nhập khẩu.
“Ba đứa chọn một cái đi.”
Đôi mắt của ba đứa nhỏ vốn đã dính chặt trên các loại TV với đủ kiểu dáng, khi nghe mợ nhỏ nói như vậy, đôi mắt liền sáng rực lên.
Tam Nha chỉ vào chiếc TV hiệu Sao Kim, rộng 14 inch, là một cái TV lớn và nặng, Đại Nha và Nhị Nha cùng nhau chỉ vào chiếc TV trắng đen nhỏ, hiệu Gấu Trúc, rộng 9 inch.
“Hai cái này cũng gần gần bằng nhau.” Thủy Lang vừa nhìn vừa so sánh: “Giá cả như thế nào?”
Người bán hàng: “TV hiệu Gấu Trúc, rộng 9 inch, giá 860, hiệu Sao Kim rộng 14 inch, giá 1180.”
Đồ tốt thì giá cao, hiện tại thì giá cả của mấy cái đồ điện này đều không hề thấp.
Nhưng tới thập niên 80, mỗi một năm chúng đều sẽ giảm từ hai tới ba trăm.
Nếu như vào những năm cuối giữa 80 mà mua TV trắng đen rộng 9 inch, chỉ cần trả nửa giá hiện tại là đã có thể mua được.
Lúc này TV đen trắng đã phổ biến, Thủy Lang nhìn sang TV màu: “Đây là hiệu Nhật Lập à?”
“Đúng vậy, cái này là TV màu, cũng là 14 inch, rất đắt, có tiền cũng khó mua được.” Người bán hàng nhìn nhìn bộ quần áo công an trên người Chu Quang Hách, lại nhìn bộ quần áo cán bộ trên người Thủy Lang và giày da nhỏ của ba đứa trẻ: “Giá bán 1970.”
“Oa!”
Ba đứa nhỏ há to miệng, hiện tại các bé đã hiểu khái niệm về tiền bạc, vốn tưởng rằng tiền tiết kiệm của mình đã đủ nhiều, nếu như lấy toàn bộ ra, nháy mắt là có thể biến thành nhà giàu số một toàn trường luôn đó!
Cho dù là ba món đồ đắt tiền* trong lời đồn, mỗi người bọn họ đều có thể mua nổi một cái.
*Máy may, xe đạp với đồng hồ.
Không ngờ là ở bên ngoài kia vẫn còn có món đồ đắt đến thái quá như vậy, vượt xa toàn bộ số tiền tiết kiệm của bọn họ rất rất nhiều lần.
Nhị Nha đã chịu kích thích lớn nhất, cô bé nhìn chằm chằm vào cái TV màu hiệu Nhật Lập, rộng 14 inch mà mợ nhỏ để ý, ý chí học tập của cô bé lại càng lúc càng tăng lên.
“Thủy Lang, không cần phải mua cái này.” Chu Hủy lắc đầu: “Cái này thật sự là quá đắt.”
Trong hẻm Ngô Đồng có thể tìm được vài cái TV đen trắng, còn TV màu đắt tiền thế này thì không có cái nào, thật sự là vượt quá phạm vi bình thường của một gia đình.
Chu Quang Hách đi đến bên cạnh Thủy Lang: “Em muốn mua cái nào?”