“Dạ là nhà bạn cùng lớp học vũ đạo của cháu.” Đại Nha vòng qua bên cạnh Thủy Lang, chen vào Tam Nha, cô bé ôm lấy cánh tay của Thủy Lang: “Bạn ấy nói đã từng xem rất nhiều màn trình diễn khiêu vũ ở trên TV, buổi tối mỗi ngày đài truyền hình của thủ đô đều sẽ chiếu chương trình trình diễn khiêu vũ, có phương đông hồng, quân đội nữ màu đỏ, người phụ nữ tóc trắng, bạn ấy còn nói sẽ có màn trình diễn khiêu vũ cho thiếu nhi, có thuyết giảng toán học, bài giảng về radio, hay bài giảng về lịch sử, có rất rất nhiều chương trình học đó mợ!”
“Phải không?” Thủy Lang kinh ngạc: “Xem ra là TV chiếu rất nhiều thứ ngoài sức tưởng tượng của mợ, được rồi, ngày mai chúng ta sẽ đi ôm một cái TV về nhà!”
Đại Nha kích động sắp hỏng rồi, cô bé càng ôm c.h.ặ.t t.a.y của mợ nhỏ nhà mình: “Mợ nhỏ ơi, ngày mai thứ bảy không đi học, cháu có thể đi mua cùng mợ không?”
“Cháu cũng đi!”
“Cháu cũng đi!”
“Được rồi, mợ sẽ dẫn đi hết.”
Trên mặt Thủy Lang mang theo ý cười, bây giờ cô đang có tâm trạng rất vui.
Nhớ tới trước kia cho dù có mua bất cứ thứ gì, kể cả một chuỗi nhà Tây chẳng hạn, trong lòng cô cũng rất bình tĩnh, chỉ là mua đồ thôi mà, có được thì có thôi, không có gì đáng để kích động.
Nhưng mà hiện tại không giống vậy, trong lòng cô có một loại cảm giác chờ mong sâu sắc, loại cảm giác không đợi được đến ngày mai, không thể bình tĩnh lại chút nào, hận không thể làm cho cửa hàng đồ điện lập tức mở cửa buôn bán, gấp gáp muốn chạy tới để lập tức ôm hàng về.
Khi cô về đến nhà, chị cả đã nấu món ớt xanh xào thịt kho xong, rồi phủ một lớp rau lên, cô ấy đang ngồi ở bên bàn đồ ăn đọc sách, khi nghe được có tiếng động truyền từ ngoài cổng, cô ấy ngẩng đầu, lộ ra tươi cười.
“Về rồi sao?”
“Dạ”
“Mẹ ơi, mẹ thấy con có đẹp không?”
Tam Nha chạy về phía trước một bước, bắt đầu bày ra tư thế chuẩn bị ca hát.
Chu Hủy nhìn một hồi, nụ cười càng lúc càng sáng ngời: “Đẹp, chắc là đói bụng rồi đúng không, món chính mẹ đã xào xong, giờ mẹ đi nấu mì sợi đã.”
“Chúng ta cùng đi.”
Chu Quang Hách đã cất xe đạp xong, anh dùng xà phòng rửa tay, rồi trực tiếp đi ra sau nhà bếp.
Chỉ vỏn vẹn mười phút, anh đã bưng ra một nồi mì sợi bốc khói nghi ngút ra.
Ba đứa nhỏ bận trước bận sau, đứa cầm chén đứa lấy đũa, mỗi người một việc, ai làm việc nấy.
Thủy Lang dựa vào ghế, nhìn Chu Quang Hách giúp cô múc mì sợi ra, cho nước súp lên bên trên, thả một quả trứng đã chiên đến vàng giòn vào, anh lại bưng món ớt xanh xào thịt kho, rồi liên tục bỏ đồ ăn vào chén mì sợi, đến khi không còn thấy sợi mì nào anh mới dừng lại, cầm lấy đũa, đặt ở trên chén, rồi mới đẩy đến trước mặt cô.
Thủy Lang mỉm cười ngồi thẳng người dậy, cầm lấy đũa, kẹp trứng gà chiên lên cắn một miếng, kết hợp thêm với ớt xanh thịt kho và mì sợi, cô xì xụp húp vào trong miệng, thỏa mãn nhai: “Đêm khuya được ăn một chén mì nóng, thật là hạnh phúc!”
Chu Quang Hách nghe xong lời này, khóe miệng lập tức nhếch lên, sau khi anh đã múc mì ra chén cho chị cả và ba đứa nhỏ xong, trực tiếp bưng cái nồi lên, đổ hết mì sợi và nước súp vào trong chén của mình, rồi quét sạch đồ ăn còn trong dĩa lên trên cái chén đó.
“Đủ cho anh ăn không thế?” Thủy Lang nói nhưng cũng đã đẩy chén đi qua: “Bên em có hơi nhiều, anh vớt bớt qua đi.”
Đại Nha đột nhiên cũng cầm chén đẩy đến trước mặt cậu mình: “Cháu cũng ăn không hết.”
“Cháu cũng ăn không hết.” Nhị Nha cũng đẩy chén qua.
Tam Nha cũng muốn đẩy theo nhưng Chu Quang Hách đã cười nói: “Cậu mới vừa ăn cơm chiều chưa được bao lâu, bây giờ chỉ ăn ké mọi người cho đỡ thèm thôi, mọi người cứ ăn đi.”
Thủy Lang không miễn cưỡng, cô kéo chén trở về.
Ba đứa nhỏ cũng làm theo mợ nhỏ kéo chén của mình trở về.
Những ngày ba đứa nhỏ đi học ở cung thiếu niên, Thủy Lang bảo Đại Nha phải chăm sóc cho hai em gái, bảo mấy đứa nhỏ có gì thì kiếm đồ ăn ở nhà ăn của trường học hoặc là đồ ăn trước cổng trường để ăn lót dạ, đừng có để bụng đói đi học.
Khi mấy đứa nhỏ đến trường thì người lớn cũng có thể ở lại nhà ăn của đơn vị trường học ăn cơm chiều xong rồi về.
Tan học thì lại phải suy nghĩ xem có nên ăn thêm bữa khuya không.
Một chén mì nước nóng hổi với đồ ăn kèm là thịt kho xào ớt xanh, trứng luộc chiên vàng, ăn vào rồi bụng sẽ rất thoải mái dễ chịu, đi bộ ở dưới sân vườn một chút, sau khi rửa mặt xong thì sẽ dễ dàng mang cảm giác chắc bụng đó đi vào giấc ngủ.
-
Sau khi đội thi công ở ngõ Bình An đã được chính thức xác định, phương diện kỹ thuật đều giao hết cho Lỗ sư phụ cũng như các sư phụ khác.
Công tác trao đổi của giao dịch viên đều tạm thời gác lại, chuyện quan trọng nhất trước mắt chính là công tác thiết kế.
Thủy Lang sắp tới không tính đi vào đơn vị, trừ khi cần thiết phải đi một chuyến tới hiện trường ngõ Bình An để thăm dò thì cô đều ở trong nhà hoàn thành công tác thiết kế của mình.
Vừa lúc, Chu Quang Hách phải đi làm, chị cả phải đi học đại học, ba đứa nhỏ cũng phải đi đến trường, ngoại trừ chủ nhật thì vào ban ngày chỉ có một mình Thủy Lang ở nhà, không có người quấy rầy, sắp tới có thể yên tâm mà bế quan.
Ngày đầu tiên, Thủy Lang thức dậy rất sớm, khi cô mới vừa mở cửa phòng, phát hiện ra có người còn thức dậy sớm hơn hơn cô.
Đại Nha đã nằm bò trên mặt đất, bắt đầu làm động tác kéo duỗi người, khi cô bé nhìn thấy cô lập tức mỉm cười.
Thủy Lang xoa xoa đôi mắt, đẩy cửa phòng của phòng chị cả ra, phát hiện ra Nhị Nha cũng ghé vào bàn sách ở bên cửa sổ, múa bút thành văn, cô lập tức giật mình không nói nên lời.
Cô đứng yên tại chỗ thật lâu, quay đầu nhìn lại cái “thành nhỏ” kia, khi nhìn thấy Tam Nha còn đang ngủ khò khò, Thủy Lang không nhịn được cười, cô nhẹ nhàng đi đến sau lưng Nhị Nha, phát hiện ra cô bé đang giải đề toán.
Nếu như là trước đây, có rất nhiều trường học, đặc biệt là trường học thuộc công xã, môn học mà cả học sinh và người nhà học sinh coi trọng nhất chính là toán học, bởi vì khi học toán học thì sẽ biết tính sổ sách, khi biết tính toán sổ sách thì sẽ có rất nhiều công tác để lựa chọn.
Nhân viên ghi công điểm, kế toán của đội sản xuất, kế toán ở đại đội, kế toán ở công xã, người bán hàng ở xã hợp tác Cung tiêu, thu ngân... Cho dù có làm thợ thủ công thì cũng không thể thoát khỏi môn toán học.
Cho nên ở trong mắt rất nhiều người, đọc được chữ, làm được toán, là có thể bắt đầu đi làm việc kiếm tiền.
Quan niệm này không sai.
“Nhị Nha, mỗi một môn học mà nhà trường chọn ra, đều là do phần lớn người từ thủ đô về địa phương lần lượt mở hội nghị, sau khi đã thương lượng hết chuyện này đến chuyện khác, mới thực thi đến trong trường học.” Thủy Lang ngồi ở bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Ngoại trừ toán học, chương trình học của mấy môn khác cũng không thể bỏ qua.”