“Đúng vậy, ở nơi này cô ấy là người nấu cơm ngon nhất, trước kia lúc bột mì trắng thay thế các loại bột khác, chúng tôi nhiều nhất cũng chỉ biết làm bánh bao trắng, làm cái bánh, còn cô ấy thì biết đánh một cái trứng gà vào bột mì trắng, lại bỏ thêm vào một muỗng nhỏ mỡ heo, haiz, chỉ thêm có bao nhiêu đó thôi, mà sợi mì làm ra đã khác với chúng tôi rồi, nấu xong một bát mì là không cưỡng lại được mùi thơm luôn đó.”
Thủy Lang tiếp tục cầm lấy bút: “Nếu vậy thì chắc là dì rất thích nhà bếp có đúng không? Ý tưởng thiết kế lại nhà của dì có thể dựa trên cơ sở nhà bếp của Tú Trân mà sửa đó.”
“Nhà bếp của Tú Trân ư?”- Hai mắt của Ngô Tú Trân sáng lên, vừa rồi khi bà ấy nhắc tới mong muốn cho chồng cho con, thì vẫn có nét hạnh phúc hiện hoài trên khuôn mặt, tuy nhiên khuôn mặt ấy cũng lưu lại dấu vết vất vả làm lụng vì gia đình.
Nhưng lúc này, sắc mặt của bà ấy hoàn toàn là vui sướng, bất người, thoải mái, những cảm xúc đó như tỏa ra từ khắp cơ thể, từ đó, cũng nhìn ra được là vào giây phút này bà ấy đang thật sự nghĩ về những điều mình yêu thích: “Cán bộ Thủy, thật ra tôi rất muốn có một cái thớt, nó có thể giúp tôi làm mì sợi, làm bánh bao, sau này khi ba của mấy đứa nhỏ kiếm được tiền, tôi sẽ làm được món bánh bao cuộn bánh quẩy, bánh bao hấp, bánh bao chiên, nói không chừng tôi còn có thể tự làm điểm tâm sáng ở phương Tây tại nhà, cho dù có dùng nồi thép nhà tôi hấp cũng ăn rất ngon, nhưng mà, tôi nghe nói là nhà bếp phải dùng chung thì phải?”
“Mỗi hộ sẽ có một cái.”- Cảm hứng của Thủy Lang cứ tuôn ào ào, cô vẽ vẽ trên giấy không ngừng: “Thiết kế yêu cầu phải sửa đi sửa lại vô số lần, tôi sẽ cố hết sức để thỏa mãn yêu cầu của mọi người.”
“Cán bộ Thủy.”- Lý Đại Đầu đột nhiên lên tiếng: “Hai ngày này, tôi và thầy đã chạy đến rất nhiều ngõ hẻm, tôi nghe nói việc cải cách cái cũ chính là quét một lớp vôi mới lên vách tường hai bên đường đi của ngõ, tường trong nhà như tường nhà vệ sinh hay tường nhà bếp, trần nhà và cửa sổ, tuy rằng sàn nhà sẽ được lót mới, nhưng mà không phải cục quản lý bất động sản trả tiền, chúng tôi phải tự bỏ tiền mình ra, càng đừng nói đến mấy dụng cụ trong nhà hay sân vườn gì đó, nhưng mà tôi thấy trong thiết kế của cô đã có bao gồm đầy đủ nội thất và thiết bị luôn là sao?”
Lý Đại Đầu đã hỏi ra nghi hoặc của cư dân ở đây.
Mấy ngày này, khi bọn họ ra khỏi nhà, mấy người sống ở ngõ hẻm khác sẽ chủ động tìm bọn họ nói chuyện, không hề giống với mấy cục “bơ” họ tặng trước đây, nhưng mà chủ đề trò chuyện trên cơ bản đều là quay quanh chuyện cải cách cái cũ.
Những người đó đều nói là không có chuyện người ta mua cho mình giường hay tủ quần áo, mấy cái này đều phải tự bỏ tiền túi ra mua.
“Đúng là người ta quy định như thế thật, có điều cá nhân tôi thích chuẩn bị toàn diện các mặt khi bắt đầu thiết kế.”- Thủy Lang ngẩng đầu nhìn tòa nhà: “Tôi cũng không dám bảo đảm là mấy nội thất này sẽ được đưa vào sau khi thiết kế, nhưng đâu nhất định là phải dùng nội thất mới hết đâu, bây giờ có rất nhiều người học nghề mộc đó, còn có một số người rất giỏi làm thủ công, mọi người đã ở chỗ này ở nhiều năm như vậy, tất nhiên là cũng sẽ có tình cảm với mấy món đồ cũ, có thể sẽ tiếc không muốn vứt chúng đi, nên sẽ tái chế chúng lại.”
“Tái chế sao?”
“Đồ vật cũ có thể làm thành cái gì?”- Thủy Lang tùy tay cầm một cái rổ đan tre bị hỏng trong đống đồ cũ kế bên, úp ngược nó rồi đặt lên trên chóp của một cây tre, đặt đứng trên mặt đất: “Giả sử là cây gậy tre này được dây điện quấn quanh, bên trong rổ được trang bị bóng đèn, vậy thì nó biến thành cái gì?”
“Là cột đèn!”
“Wow! Chỉ trong chốc lát thôi mà hai vật này đã trở nên cao cấp và có phong cách Tây như vậy rồi sao!”
“Nếu như cây tre thấy một chút, cái rổ nhỏ một chút, vậy thì sẽ tạo thành đèn bàn!”
Tất cả người dân đều kinh ngạc và vui sướng nhìn cây cột đèn trong tay Thủy Lang, mấy món đồ bình thường mình dùng trong sinh hoạt nếu mà bị hư thì chỉ biết ném chúng sang ở một bên, bọn họ chưa từng suy nghĩ đến việc tái chế chúng, không ngờ lại có thể tạo ra nội thất cao cấp và nhìn Tây như vậy!
Một khi Thủy Lang đã chỉ ra, cảm hứng của những cư dư cũng bắt đầu xuất hiện, đặc biệt là mấy người mới vừa được thầy nhận học trò, cảm xúc trong mắt nhìn mấy món đồ cũ trong ngõ đã không còn phiền phức nữa, tất cả các món đồ này đều có thể sử dụng để tái chế!
“Cán bộ Thủy, cô xem thử cái rương cũ này của tôi đi, tôi sẽ phá cái then cài, sơn thêm một lớp sơn mới cho nó, là đã có một cái tay nắm cửa mới rồi! Cái rương này còn có thể biến thành một cái bàn nhỏ nữa đó!”
“Cán bộ Thủy, tôi thấy là lớp vỏ tre của cái phích nước nóng này cũng có thể biến thành cây đèn bàn giống của cô lúc nãy!”
“Cán bộ Thủy, lúc nãy cô có nói về chuyện trồng hoa, cô xem cái bồn rửa tay thiếu đi lỗ thoát nước của tôi này, trang trí lại nó một chút, như vẽ chim chích chòe chẳng hạn, có phải nó sẽ trở thành một cái chậu hoa rất đẹp không?”
“Cán bộ Thủy ơi, cán bộ Thủy ơi, cô xem cái ghế dựa gãy một chân này của tôi đi, bây giờ tôi sẽ đi đánh bóng toàn bộ từ trên xuống dưới cho nó, thay chân mới, thêm một tấm đệm, có phải là nó sẽ trực tiếp biến thành ghế sô pha ở mấy nhà trọ cao cấp không!”
.......
Đột nhiên, cảm xúc của người dân đã dâng trào đến mức không kiểm soát được, người này tiếp bước người kia tìm kiếm đồ vật trong đống đồ cũ, sau đó nói cho Thủy Lang ý tưởng tái chế của chính mình, họ càng nói càng thấy mỗi ý tưởng đều rất xuất sắc, nháy mắt họ đã không còn hứng thú gì với ý tưởng cho căn hộ trong mơ của mình nữa.
“Có thể, đều được hết đấy, đây sẽ là nội dung cho cuộc họp đầu tiên về cải cách cái cũ của chúng ta, mọi người đều có thể tham gia nhé.”Thủy Lang chỉ vào vở: “Hiện tại chúng ta tiếp tục nói ý tưởng và ý kiến về căn hộ tương lai nhé.”
Mắt thấy những biểu cảm vui sướng như tìm thấy được hy vọng của người dân, nhóm người thầy Lỗ cũng không nhịn được mà sinh ra hâm mộ.
“Ta muốn cán bộ Thủy sửa lại nhà của tôi.”
“Tôi cũng vậy, cô ấy thật cẩn thận, đúng là người vì nhân dân phục vụ mà.”
“Lấy ý tưởng của cư dân để thiết kế, chỉ nhiêu đây thôi đã đủ để tôi thấy mình sẽ thắng rồi.”
....
“Chúng mình đi đón ba đứa nhỏ ở cung thiếu niên thôi.”
Thủy Lang ngồi lên yên sau xe đạp, cô liên tục vỗ vỗ vào lưng của Chu Quang Hách, cảm xúc hưng phấn cũng liên tục trào dâng: “Không biết ngày đầu tiên đi học của mấy đứa nhỏ sẽ trông như thế nào nữa.”
Chu Quang Hách khẽ nhếch khóe miệng, anh đạp xe chạy đến cung thiếu niên: “Ngày đầu tiên đi học, nhiều nhất cũng chỉ có tập đi và tập mở giọng thôi, nói đến Nhị Nha thì chắc có lẽ con bé còn đang nhận diện bảng chữ cái tiếng Anh.”