“Cán bộ Thủy, cô cho chúng tôi xem mấy cái này làm gì thế?”
Thủy Lang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ: “Bây giờ chúng ta bắt đầu nói từ phòng 101 ở tòa nhà 1 nhé, trong tay tôi cũng đang cầm sơ đồ hình nhà của mọi người, mọi người có thể đưa ra ý kiến về hình mẫu nhà ở mình mong muốn, kết hợp thêm với phong cách sống ngày thường nữa.”
Người sống ở phòng 101 là một cặp vợ chồng già, họ có cậu con trai chưa kịp cưới vợ đã bị bệnh chết, còn hai cô con gái thì đã sớm gả chồng hết rồi, bây giờ chỉ còn hai vợ chồng già ở tại bên này thôi.
Tuổi họ cũng đã cao, đều là 65 tuổi.
Khi họ nghe Thủy Lang hỏi như vậy, sắc mặt hiện ra sự mờ mịt.
Trần Tiên Trụ: “Cán bộ Thủy, chúng tôi đều đã già rồi, ở đâu cũng được hết.”
Dương Lan Hoa: “Cán bộ Thủy, cô thấy chúng tôi hợp với cái gì, thì cứ làm cái đó đi.”
Thủy Lang nghĩ nghĩ, cô nhấc ghế lên ngồi xuống trước mặt đôi vợ chồng già ấy, Lâm Hậu Bân và Liễu Đức Hoa đứng đằng sau phụ trách ghi chép cũng đi theo lại đây.
“Bác Trần, dì Dương, nhà của hai người trùng hợp nằm sát bên tường ngoài của tiểu khu, ở tầng dưới cùng còn có một cái sân vườn, sớm về vài năm trước là đã không thể nuôi hoa hay dưỡng cỏ rồi, nhưng bây giờ thì khác, hai người có yêu thích gì trên phương diện này không?”
Vừa nghe Thủy Lang nói như vậy, hai vợ chồng già ngẩn người, họ bắt đầu hồi tưởng lại.
Thủy Lang không có quấy rầy hai người, mấy trăm cư dân ngồi ở hiện trường cũng không ai lên tiếng.
Trần Tiên Trụ chậm rãi nói: “Thật ra, nếu để tôi nói ra ý tưởng thì từ nhỏ tôi đã lớn lên ở trong thôn, liếc mắt một cái thì chỉ toàn thấy cây là cây, buổi sáng mỗi ngày có rất nhiều chim hoang cứ kêu ríu rít bên tai, trước kia tôi còn cảm thấy ầm ĩ, bây giờ càng già thì càng nhớ về sự náo nhiệt năm ấy.”
“Ngoại trừ chim chóc, thì còn có cỏ bám trên tường, ốc sên, con cá, con gà, con vịt, mắt nhìn chúng nó từ còn bé xíu rồi đến lớn, quá trình đó thật sự làm cho con người ta hoài niệm.”- Trong mắt Dương Lan Hoa hiện lên chút ảm đạm: “Trong thành phố làm gì có mấy hình ảnh như này, cán bộ Thủy, chúng tôi chỉ là nghe cô nói, mới nhớ tới mấy chuyện trước kia, giờ cũng đâu trở về được, cô xem như nghe cho vui là được.”
Thủy Lang cười, cô vẽ vẽ trên bản vẽ sơ đồ mặt bằng hộ gia đình: “Bác Trần và dì Dương à, hai người rất thích những thứ thuộc hệ sinh thái nguyên thủy có sức sống phải không?”
“Có sức sống sao?”- Trần Tiên Trụ lại ngẩn ra một lần nữa: “Đúng vậy, từ này mô tả đúng đó, chính là có sức sống, chúng tôi đã già rồi, muốn thấy cái gì náo nhiệt một tí, như cây nhỏ chim nhỏ, mấy con động vật nho nhỏ bừng bừng sức sống, trong thành phố không cho nuôi, nên cũng chỉ có thể tự nhớ lại.”
Thủy Lang phác họa lại sân vườn, ngòi bút của cô dừng lại trên phòng trong: “Hai người có yêu cầu gì đối với phòng khách không?”
Hai vợ chồng già cũng không biết phải nói sao: “Nhà ở có thể chứa đồ, ngủ và ăn cơm thôi là được rồi, nếu có phòng khách để làm những thứ này nữa thì thật tuyệt.”
“Vậy hai người có yêu cầu gì về ánh nắng không?”
“Ánh sáng mặt trời ấy hả? Đúng rồi, có càng nhiều ánh sáng mặt trời càng tốt, chúng tôi sống ở tầng dưới cùng, dựa gần sông Tô Châu, cũng khá ẩm ướt, nên chúng tôi rất cần phơi nắng, cán bộ Thủy, cô cẩn thận thật đó, cô mà không nhắc thì chắc tôi quên luôn đấy.”
Thủy Lang cười đáp: “Được, nếu vậy thì tôi đi khảo sát hộ tiếp theo nhé.”
Đã có hai ví dụ từ cặp vợ chồng già, nên khi cô hỏi vài hộ gia đình liên tiếp trong tình hình này, trong đầu mọi người đều không ngừng hiện ra những khát vọng và mong muốn đối với ngôi nhà trong mơ của mình. Họ dám lấy hết can đảm nói ra những thứ mình muốn có trong nhà cũng do một phần Thủy Lang rất kiên nhẫn, không hề chê phiền vẽ lại mỗi một ý tưởng khác nhau của từng hộ gia đình.
Mong muốn về ngôi nhà trong mơ của phần lớn người dân đều rất đơn giản.
Chỉ cần có một cái giường đơn, một cái phòng vệ sinh riêng, sàn nhà được làm bằng gỗ, hoặc là một cái tủ quần áo có gương soi toàn thân thôi là đủ rồi.
Nếu hộ nào có con thì họ sẽ nghĩ ra những gì tốt nhất cho con mình.
“Cán bộ Thủy, nhà của chúng tôi có rất nhiều con, đứa lớn nhất cũng đã mười hai tuổi, là tuổi bắt đầu biết hiểu chuyện, nên chúng không thể cứ ngủ với nhau hoài được, tôi muốn tách ra hai phòng sát vách nhau, nam có một phòng, nữ có một phòng riêng.”
Người phụ nữ ấy đã nói hết ý tưởng của người nhà mình dưới sự dẫn đường của Thủy Lang: “Mặt khác, ba của mấy đứa nhỏ, may là có cô trợ giúp, cuối cùng anh ấy cũng có thể theo học nghề thầy mộc, bây giờ ngày nào anh ấy cũng nằm trên giường vẽ vẽ viết viết. Anh ấy rất thích viết chữ, cô xem xem có thể xây cho nhà chúng tôi một nơi làm việc, đọc sách riêng cho anh ấy được không, đúng rồi, có thể làm sàn nhà bằng gỗ cho chúng tôi luôn được không? Như vậy thì khi cha mẹ chúng tôi tới, là có thể trực tiếp ngủ dưới đất, không cần phải trải chiếu làm gì, trước kia dù có chiếu thì cũng chả có nơi để trải.”
“Tôi nhớ hết yêu cầu của dì rồi.”- Sau khi Thủy Lang đánh dấu trên bản vẽ xong, cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ: “Mẹ tiểu Tử à, còn bản thân dì thì sao? Dì có mong ước gì không?”
Người phụ nữ sửng sốt, bà ấy mất hơn nửa ngày để lấy lại tinh thần, nhưng trong ánh mắt vẫn còn hơi mê man: “Mấy lời vừa rồi cũng có suy nghĩ của tôi.”
Thủy Lang buông bút xuống: “Kêu dì là mẹ tiểu Tử suốt quen luôn đấy, tôi nhớ tên của dì là Ngô Tú Trân đúng không?”
Đột nhiên nghe được tên của chính mình, người phụ nữ lại sửng sốt một lần nữa: “Đúng vậy, tôi tên là Ngô Tú Trân.”
“Ngô Tú Trân có ý tưởng gì cho nhà của chính mình không nào, hoặc là mơ ước cũng được.”
Thủy Lang nói xong, không ít phụ nữ ở đây đều sửng sốt theo mẹ của tiểu Tử.
Bởi vì, những yêu cầu bọn họ chuẩn bị nói ra đều xoay quanh con cái, chồng, hoăc về cha mẹ...
Trong đầu họ căn bản không nghĩ tới bản thân mình muốn gì.
Dường như gia đình này không thể sống thiếu bọn họ, chuyện gì cũng tới tay họ giải quyết, nhưng nếu nhất quyết muốn tìm thì chẳng có bấy nhiêu món đồ vật là của riêng cá nhân phụ nữ bọn họ ở trong nhà.
“Tôi...”- Ngô Tú Trân suy nghĩ nửa ngày: “Thật ra tôi rất thích nấu cơm, chỉ cần là những thứ có liên qua đến nấu cơm như nồi, bếp, lò, cái muỗng, bồn rửa chén thì tôi đều cảm thấy hứng thú, trước kia tiệm cơm Quốc Doanh tuyển nhân viên tạm thời, tôi có ứng tuyển đi làm, công việc mỗi ngày chính là nhìn chằm chằm cái lò nướng lớn ở chỗ người ta, tôi rất thích làm đồ ăn, hai người chúng tôi kiếm được bao nhiêu tiền thì toàn đổ dồn vào ăn, tuy rằng cũng không ăn được gì đặc sắc.”
“Ở phương diện này thì mẹ tiểu Tử hơi bị giỏi luôn đó, một món bánh rau dại thôi mà cô ấy có thể chế biến công thức làm ra rất ngon.”