"Đồng chí Thủy Lang, mời ngồi."
Hai vị lãnh đạo rất gần gũi, không có giọng điệu quan liêu, cũng không có cảm giác coi thường ngưởi trẻ vì tuổi tác.
Thủy Lang nhìn về phía Phó Cục trưởng Khâu, thấy ông ấy không gật đầu cũng không lắc đầu, biết là ấy ông cũng không rõ cụ thể có chuyện gì, liền ngồi xuống: "Hai vị là…?"
"Đừng căng thẳng." Lãnh đạo nữ mỉm cười trấn an: "Chúng tôi đều là người của Ủy ban Công thương, vị này là Hội trưởng chúng tôi, Tống Thanh Tùng, tôi là Phó Hội trưởng, Khổng Nhiễm, lần này đến tìm cô, là thay mặt Cục Tài chính và Cục Công thương, muốn xác nhận lại việc hoàn trả tài sản."
Thủy Lang nhíu mày một chút: "Chuyện này sao lại cần lãnh đạo trực tiếp đến tìm tôi, chỉ cần gọi điện thông báo một tiếng, tôi sẽ đến trước mặt các vị lãnh đạo."
Ba vị lãnh đạo cùng cười ra tiếng.
"Đồng chí Thủy Lang, tôi rất vui mừng khi thấy cô có thể tự lực cánh sinh, từ Bắc Đại Hoang đến đây, đứng cùng phía với quốc gia, cống hiến cho nhân dân, không chỉ làm tốt công việc mà còn nhận được danh hiệu tiên tiến và đóng góp an ninh hạng nhất, hiện tại có thể nói cô là một trong những đại diện ưu tú của những nhà tư bản và con cháu nhà tư bản."
Phó Hội trưởng Khổng đột nhiên bắt đầu khen ngợi Thủy Lang.
Thủy Lang lặng lẽ ngồi thẳng người.
"Chắc cô cũng hiểu, hiện nay là giai đoạn chuẩn bị cho công cuộc chỉnh đốn, nền tài chính quốc gia đang gặp khó khăn, các ngành nghề cần phát triển, quốc gia cần nhân tài, cần một lượng lớn nhân tài." Phó Hội trưởng Khổng tiếp tục: "Ví dụ như tài năng của mẹ cô, mặc dù sau này bà ấy đã mắc sai lầm nhưng nếu nhìn lại năm đó, bà ấy là Phó Hội trưởng Hội Công thương, có uy tín rất lớn giữa các nhà tư bản, bà ấy còn là Hội trưởng Hội Kiều hối, luôn nỗ lực thuyết phục người đi du học trở về nước cống hiến cho quốc gia, Đảng ta luôn coi trọng việc phân biệt đúng sai, những gì sai cần phải phê bình và sửa chữa nhưng những gì đúng cũng không vì sai mà xóa bỏ."
Nghe đến "mắc sai lầm", mặt Thủy Lang có chút trầm xuống nhưng sự trầm xuống này không phải dành cho các lãnh đạo ngồi đây mà là nghĩ đến Trâu Hiền Thực.
Hiện tại, nếu muốn ông ta xuống đài thì không khó nhưng nếu chỉ đơn giản để ông ta xuống đài thì oan khuất của Thủy Mộc Hàm sẽ không dễ dàng được rửa sạch. Một nhà tư bản đỏ bị gán tội ăn cắp tài sản quốc gia, cô đến đây để rửa sạch oan khuất này, đó cũng là mục tiêu quan trọng.
"Năm xưa những nhà tư bản trong Hội Công thương, qua mười năm lao động cải tạo, đa số đã có thể tự lực cánh sinh giống như cô." Phó Hội trưởng Khổng cười hỏi: "Cô còn có liên lạc với họ không? Cô có thể liên lạc được với những người trong Hội Kiều hối không?"
"Không có liên lạc, không thể liên lạc."
Thủy Lang lập tức trả lời một cách dứt khoát.
"Thư giãn một chút, đừng căng thẳng." Hội trưởng Tống cười nói: "Hôm nay chúng tôi chỉ muốn trò chuyện thoải mái, không phải đến điều tra cô, cũng không phải đến gài bẫy chờ cô nhảy vào để gây rắc rối, đồng chí Thủy Lang, trong lòng cô có nhân dân, vì lợi ích của nhân dân mà đề xuất chính sách cải cách cũ, việc này chúng tôi đều rất rõ, quốc gia đã phê duyệt chỉ tiêu vật liệu xây dựng, điều này chứng tỏ rất coi trọng cô, không vì cô là hậu duệ của nhà tư bản mà coi thường hay phớt lờ ý kiến của cô, điều này chứng tỏ thời đại đã thay đổi, cô là người tiên phong."
"Cảm ơn sự tin tưởng của các vị lãnh đạo."
Mặc dù hiểu rõ xu hướng tương lai nhưng trong lòng Thủy Lang không quá lo lắng nhưng cũng phải giữ cảnh giác. Dù sao hiện tại mới là năm 1977, chứ không phải 1979, trong những cuộc trò chuyện kiểu này, nếu nói những điều quá táo bạo, rất có thể sẽ tạo ra những mối nguy hiểm tiềm tàng.
"Mọi ngành nghề đều đang cải cách, cải cách trong công thương cũng sắp đến." Hội trưởng Tống đột nhiên đưa cho Thủy Lang một văn bản đỏ: "Đã có người hai lần đề xuất tại cuộc họp, mở cửa cho tư nhân, phát triển kinh tế, đây là một việc lớn, cần chuẩn bị đầy đủ, nhân tài, tài nguyên, lộ trình, điểm quan trọng là những người tiên phong đầu tiên."
Thủy Lang lật qua các tài liệu, sơ qua xem xét các đơn xin và biên bản họp, những điều này đều có trong sách sử, năm 76, 77 là giai đoạn cải cách lớn, ở giai đoạn khởi đầu, muốn hoàn thành và công bố thì còn phải mất một hai năm nữa.
"Quốc gia có kế hoạch khôi phục kỳ thi đại học, cuộc họp này đã là lần thảo luận thứ chín." Hội trưởng Tống cười nói: "Đồng chí Thủy Lang, bây giờ cô có thể thả lỏng rồi phải không?"
Thủy Lang vốn không quá căng thẳng, liền vội vàng nói: "Vâng, thoải mái hơn nhiều rồi."
"Sau khi cô về thành phố, chúng tôi đã luôn theo dõi cô, cô có khả năng, có dũng khí, quan trọng nhất là, cô có một trái tim phục vụ nhân dân." Hội trưởng Tống luôn giữ thái độ rất thân thiện: "Cô là một tài năng hiếm có, người có năng lực thì đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm nhiều hơn, quốc gia tin tưởng cô, công nhận cô, cô phải làm gì?"
Thủy Lang: "……"
"Vì nhân dân, bất chấp mọi thứ!"
"Hay lắm!" Hội trưởng Tống nhìn Thủy Lang với ánh mắt đầy vẻ tán thưởng người thông minh: "Vậy bây giờ là thời điểm quan trọng nhất cho sự phát triển cải cách, con đường phía trước cần một đội ngũ tiên phong luôn sẵn sàng khám phá vì lợi ích của nhân dân, cô nên làm gì?"
Thủy Lang ngồi thẳng người, với vẻ mặt đầy chính nghĩa, như thể chỉ trong giây phút nữa sẽ giơ nắm đ.ấ.m lên, đặt vào thái dương và thề nguyện. Các lãnh đạo đều lộ ra nụ cười hài lòng.
"Vừa rồi nói là hoàn trả bao nhiêu tài sản cho tôi nhỉ?"
Nụ cười đang hài lòng của Hội trưởng Tống lập tức cứng đờ.
Ánh mắt tán thưởng của Phó Hội trưởng Khổng cũng lập tức ngừng lại.
Phó Cục trưởng Khâu ngay lập tức cúi đầu, che giấu nụ cười nơi khóe miệng.
"À, quên chưa nói." Thủy Lang gãi đầu: "Gần đây tôi bận rộn làm các sơ đồ mặt cắt của khu Bình An, lại còn phải làm thiết kế, đầu óc có chút không đủ dùng."
Hội trưởng Tống và Phó Hội trưởng Khổng nhìn Thủy Lang rất lâu, khi dựa người vào ghế, họ liếc nhau một cái.
Phó Hội trưởng Khổng lấy trong cặp da của mình, rút ra một phong thư, đi đến ngồi xuống bên cạnh Thủy Lang, mở phong thư, lấy ra một xấp tài liệu, chỉ vào cho Thủy Lang xem: "Đồng chí Thủy Lang, đây là ghi chép số dư tiết kiệm của mẹ cô, sau khi khoản tiền cuối cùng được chuyển vào, tổng số dư là hai trăm sáu mươi tám triệu bốn trăm hai mươi ba nghìn hai trăm ba mươi bốn đồng bảy hào."
Thủy Lang không lộ cảm xúc, tài khoản cá nhân mà có số tiền lớn như vậy đã là một con số khổng lồ, hơn nữa tiền vào thời điểm này không thể so với tiền trong tương lai, khoản tiền này cho dù không đầu tư gì, mua lại cả khu Ngô Đồng và khu Quang Minh để cho thuê hay phá dỡ, cả đời cũng có thể nằm trên giường đếm tiền đến mỏi tay.
Số tiền lớn hơn thực tế là ở tài khoản công ty của nhà máy gỗ Hỗ Hưng và một số bất động sản, những thứ đó đã gần như không thể hoàn trả lại được.