Một câu nói của Thủy Lang đ.â.m trúng tim đen của Giản Di, suýt chút nữa cô ta tức giận đến hộc máu. Cô ta lập tức xắn tay áo sơ mi lên, để lộ cánh tay tròn trịa, trắng trẻo: “Cao to chỗ nào? Đây gọi là đầy đặn! Ai như cô, chỉ cần gió thổi là bay!”
“Cô tìm tôi làm gì?” Thủy Lang quan sát những đường nét xinh đẹp trên gương mặt đối phương. Giữa đôi mày vốn nên đầy tự tin lại có chút địch ý mơ hồ, cùng nét u sầu đặc trưng của người đang mắc kẹt trong chuyện tình cảm. “Chị dâu, tôi có chồng rồi đấy.”
Giản Di sững sờ, rồi phản ứng lại, lại ngạc nhiên thêm lần nữa: “Cô kết hôn rồi sao?”
“Quả nhiên là đến đây vì nghi ngờ linh tinh.” Thủy Lang dắt Đại Nha đi ra ngoài.
“Này, sao cô lại đi luôn vậy?” Giản Di vội vàng đuổi theo: "Tôi còn chưa nói gì mà!”
“Tôi với cô chẳng liên quan gì tới nhau, chuyện nhà họ Trâu, cô cũng chẳng biết gì, vậy càng không có gì để nói.”
“Chuyện nhà họ Trâu? Nhà họ Trâu có chuyện gì?”
Ra đến cửa, Thủy Lang đột nhiên dừng lại, nhìn về phía chiếc xe màu đen đang đỗ gần đó, Trâu Hiền Thực đang ngồi bên trong.
Giản Di cũng nhìn thấy, kinh ngạc thốt lên: “Bố?”
Trâu Hiền Thực khẽ sửng sốt: “Giản Di? Sao con lại ở đây?”
Trâu Luật từ phía bên kia xe mở cửa bước xuống, sắc mặt không vui nhìn vợ mình: “Em đến tìm Thủy Lang? Em định làm gì?”
Giản Di lập tức sa sầm mặt: “Anh vội gì thế, chẳng lẽ em có thể ăn tươi nuốt sống cô ấy à?”
“Cả hai người có bị bệnh không đấy?”
Cặp vợ chồng vừa bị chửi xong liền quay đầu nhìn Thủy Lang.
“Có bệnh thì chữa, đừng kéo tôi vào làm ảnh hưởng danh tiếng của tôi.” Thủy Lang liếc xéo hai người một cái, rồi dắt Đại Nha định rời đi.
“Thủy Lang!”
Trâu Hiền Thực không thể ngồi yên trong xe nữa, cửa xe mở một nửa, ông ta đã đợi suốt hai ngày, biết bao chuyện đã xảy ra, vậy mà Thủy Lang vẫn kiềm chế không tìm ông ta.
Giờ ông ta tự đến, thế mà cô lại bỏ đi?
Thấy cô thực sự đang đi về phía trạm xe buýt, Trâu Hiền Thực không chịu nổi nữa, bước xuống xe đuổi theo: “Thủy Lang, chúng ta nói chuyện một chút!”
Thủy Lang vẫn không dừng bước: “Không rảnh, còn phải lo chuyện trường học.”
“Chờ chút đã.”
Trâu Hiền Thực đã đuổi kịp, vừa nhìn xung quanh xem có ai quen biết không, vừa đi song song với cô: “Cô nói chuyện với tôi xong, cô khỏi cần chạy tới bên chỗ trường học nữa.”
Thủy Lang liếc ông ta một cái, cười nhạt giễu cợt, rồi tiếp tục đi về phía trạm xe buýt.
Xe vừa tới, cô lên xe, đi mất.
Trâu Hiền Thực nhìn chiếc xe buýt dần rời xa, hoàn toàn sững sờ.
Thủy Lang thật sự không thèm để tâm!
Ông ta đã đích thân đến đây rồi.
Mà cô vẫn không chịu nói chuyện với ông ta?!
Trâu Luật: “……”
Trước khi đến đã chuẩn bị tâm lý rồi nhưng vẫn bị chiêu trò bất ngờ của Thủy Lang làm cho á khẩu.
“Bố, con đã nói rồi, không thể dùng cách cứng rắn được.”
Đột nhiên có một tiếng hừ lạnh vang lên bên cạnh: “Xem ra anh hiểu rõ thật đấy.”
“Về nhà ngoan ngoãn ngồi yên đi!”
Chỉ cần Thủy Lang không có mặt, Trâu Luật vẫn là Trâu Luật với khí thế áp đảo. Giọng anh ta trầm xuống, khiến Giản Di không dám hó hé nữa. Vài giây sau, cô ta mới lên tiếng: “Tối nay anh có về không?”
Trâu Luật quét mắt nhìn cô ta một cái, không trả lời, mà đi thẳng theo Trâu Hiền Thực về phía xe: “Bố, chắc là cô ấy đến trường Tiểu học Phức Mậu rồi. Chúng ta đi thẳng đến đó. Trên đường bố điều chỉnh tâm trạng cho tốt, đến nơi nói chuyện bình tĩnh, đừng cứng rắn nữa. Cô ấy có thể kéo dài thời gian nhưng bố thì không.”
Giản Di cắn môi không cam lòng, định đi theo nhưng vừa bước một bước đã bị Trâu Luật đột nhiên quay đầu lại nhìn dọa sợ, lập tức xoay người đi về bãi để xe đạp.
Xe buýt phải dừng ở mỗi trạm để đón trả khách, còn ô tô thì không cần, chạy nhanh hơn nhiều.
Vừa hay đúng lúc Thủy Lang xuống xe, ô tô đã dừng ngay trước mặt cô.
Lần này, Trâu Hiền Thực không ngồi trong xe nói chuyện qua cửa sổ nữa. Ông ta xuống xe, mở cửa, nở nụ cười hiền từ: “Lang Lang, lên xe ngồi đi. Chú Trâu chỉ muốn nói với cháu vài câu thôi, đã chờ cháu mấy ngày rồi.”
Trâu Luật cũng xuống xe, mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào.
Tài xế cũng xuống xe, đi ra xa.
Hai bố con đứng nhìn, chờ đợi Thủy Lang.
Thủy Lang liếc qua Trâu Hiền Thực một cái, thản nhiên hỏi: “Mang tiền đến chưa?”
Trâu Hiền Thực: “?”
Trâu Luật: “?”
Thủy Lang nhướng mày, định đi về phía trường học.
Trâu Hiền Thực hơi muốn nổi giận nhưng nhớ đến những lời dặn dò của con trai cả, đành nén xuống, gượng cười bước lên: “Lang Lang, cháu đang nói đến số tiền mười nghìn còn lại à? Cháu xem, bố con chú đặc biệt ra đây đón cháu, không mang tiền theo. Nhưng chú đã rút sẵn rồi, để ở nhà. Hay là chúng ta về nhà nói chuyện đi? Dì Quỳnh của cháu làm tôm rang muối đấy, vừa ăn vừa nói chuyện nhé?”
“Đồ của nhà các người, tôi không dám ăn đâu.” Thủy Lang cười giễu: “Ai biết được liệu có xảy ra chuyện không ăn hết thì không được về nữa không?”
“Không đâu, tuyệt đối không đâu.”
Trâu Hiền Thực giơ tay lên thề: “Chú đảm bảo, tuyệt đối không có chuyện đó. Dĩ nhiên, có thể cháu không tin chú. Hay là… chúng ta lên xe nói chuyện?”
Thủy Lang nhìn thoáng qua ô tô, không nhúc nhích: “Nói luôn ở đây đi.”
“Ở đây á? Giữa đường giữa chợ? Bên cạnh trạm xe buýt, người qua kẻ lại thế này?”
Trâu Hiền Thực vịn tay lên cửa xe: “Lang Lang, cháu lên xe đi. Tiểu Trần đã xuống rồi, không có ai ở ghế lái, xe không chạy được đâu.”
Thủy Lang nghĩ một chút, kéo Đại Nha lên xe trước, để cô bé ngồi vào ghế sau, rồi cô cũng vào theo: “Nói đi.”
Trâu Hiền Thực: “?”
Ông ta còn chưa vào xe?
Một lớn một nhỏ chiếm nguyên hàng ghế sau, không có chút ý định nhường chỗ nào.
Dù vẫn còn chỗ trống nhưng hoàn toàn không đủ để ông ta ngồi!
Trâu Luật: “……”
Bỗng nhiên cảm thấy Thủy Lang đối với mình vẫn còn khách sáo chán.
Ít nhất cô cũng không để anh ta mất mặt giữa đường lớn.
“Khụ, cái đó…”
“Muốn nói chuyện ở ngõ Bình An phải không?”
Thủy Lang vào thẳng vấn đề, khiến Trâu Hiền Thực, người vẫn còn đứng bên ngoài xe chuẩn bị vào, khựng lại.
Sau đó, ông ta đứng thẳng lưng, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ nghiêm chỉnh như một cán bộ.
Nhắc đến chuyện này, Trâu Hiền Thực lấy lại được khí thế, chắc chắn Thủy Lang sẽ phải vào sâu câu chuyện hơn.
Một giây trôi qua.
Mười giây trôi qua.
Thủy Lang vẫn không động đậy.
Trâu Hiền Thực đứng không yên, nhắc nhở: “Chú là hội trưởng Hiệp hội Cải tạo Đô thị cũ, lần đánh giá chính của giải Ngọc Lan lần này, cháu biết rồi chứ?”
Thủy Lang dựa lưng vào ghế: “Chẳng mấy chốc sẽ không phải nữa, đúng không?”
Sắc mặt Trâu Hiền Thực thay đổi: “Nói bậy! Chỉ là có thêm một đội giám sát thôi nhưng đội giám sát chỉ giám sát con người, không tham gia đánh giá. Hội đồng đánh giá vẫn do chú phụ trách chính, điều này không ai có thể thay đổi được.”
Thủy Lang gật đầu: “Trước giờ ông là kiểu người không đ.â.m đầu vào tường thì không quay lại. À không, phải nói là dù có đ.â.m vào rồi, ông vẫn tìm được đường vòng khác.”
Trâu Hiền Thực nghe không hiểu nhưng đã lo lắng mất ngủ suốt hai ngày, cũng không muốn vòng vo nữa: “Chú đã điều tra kỹ rồi. Cháu muốn cải tạo ngõ Bình An nhưng cấp trên chưa phê duyệt kinh phí, Cục Quản lý Nhà đất của các cháu cũng không có tiền. Vì vậy, cháu đã nhắm đến giải Ngọc Lan. Lang Lang, có thể cháu đã đến Bắc Đại Hoang học được một số kiến thức về thiết kế xây dựng nhưng đừng quên, chuyện nhà cửa, nói suông trên giấy chỉ là bước đầu tiên, kinh nghiệm thực tế của cháu bằng không. Muốn thắng được nhiều chuyên gia như vậy, xác suất cũng chỉ bằng không.”