Cục trưởng Bạch đã nổi giận thật sự.
Một hơi nói thẳng vào vấn đề.
Trong phòng họp, không ai dám thở mạnh.
Cục trưởng Chu không còn dựa vào ghế nữa, phó cục trưởng Khâu và phó cục trưởng Hứa cũng ngồi thẳng dậy, định mở miệng thì nghe thấy giọng điệu chậm rãi của Thủy Lang:
“Vậy nên, ông đến đây rồi, dù thế nào thì Cục Xây dựng cũng có cả danh lẫn lợi.”
Cục trưởng Bạch càng tức giận:
“Tôi là đang mỉa mai cô! Mỉa mai, cô có hiểu không? Cô chỉ là một cô gái trẻ, trong cả thành phố này không ai dám nghĩ như cô, vậy mà cô còn dám nói ra miệng! Sao cô lại có gan như thế hả?!”
“Bình tĩnh, không cần phải g.i.ế.c gà dọa khỉ ở đây đâu.”
“……”
Cục trưởng Bạch khựng lại, không đi tiếp được nữa, dừng chân, liếc nhìn cục trưởng Chu.
“Trong vòng năm năm, diện tích cải tạo khu dân cư cũ của Phục Mậu đạt 300.000 mét vuông. Tôi có thể hiểu được sự sốt ruột của cục trưởng Bạch nhưng chuyện này tạm thời chưa bàn tới.”
Cục trưởng Bạch: “?”
Ông ta đang nổi giận đùng đùng!
Không thấy sao?
Không sợ à?
Bỏ qua chuyện của ai chứ?!
“Mật độ dân cư của Phục Mậu cao, nhiều hộ khó khăn nhưng so với các khu khác, vẫn còn tốt hơn nhiều. Thành phố không ngừng phát triển, bất kỳ công trình mới nào cũng đều liên quan chặt chẽ đến Cục Xây dựng. Việc thành lập quỹ chuyên dụng cho cải tạo khu cũ và thiết lập chỉ tiêu cho công tác này chỉ là vấn đề sớm hay muộn.”
Thủy Lang nhìn từng cục trưởng quản lý nhà ở của các khu khác.
“Tôi chỉ là một nhân viên nhỏ, suy nghĩ đơn giản, không bằng các vị lãnh đạo ngồi đây. Có lẽ, đúng như cục trưởng Bạch nói, đã quen theo nếp cũ, rõ ràng có lợi cho mình nhưng không những không làm, lại còn muốn kìm hãm khu vực sẵn sàng làm.”
Các cục trưởng đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt trở nên phức tạp.
“Thật ra cũng bình thường thôi, quen đi theo bước chân người khác rồi thì chỉ là ngồi không ăn sẵn.”
Thủy Lang nói xong, không để tâm đến sắc mặt đang biến đổi của đám lãnh đạo vừa bị mỉa mai, cũng không thèm để ý đến bầu không khí căng thẳng trong phòng họp. Cô quay sang cục trưởng Bạch:
“Đừng quên mang cây và hoa qua đấy.”
Cục trưởng Bạch: “???”
“Sao lại quay về chuyện cây hoa nữa rồi?!”
“Cục trưởng Bạch đích thân chỉ huy điều phối công trình cải tạo ngõ Bình An, khí phách, độ lượng, tầm nhìn xa trông rộng, còn đóng vai trò dẫn đầu làm gương. Cả thành phố không ai sánh bằng.”
Bỗng nhiên, Thủy Lang quay ngoắt sang khen ngợi một tràng.
Cơn giận của cục trưởng Bạch chững lại.
Những lời hay, bất kể ở vị trí nào, ai cũng thích nghe.
Đặc biệt là khi nó đến từ "đối thủ".
Cục trưởng Bạch cũng không ngoại lệ. Cơn giận trong lòng dần nguôi ngoai, đầu óc cũng không còn nóng nảy nữa, bắt đầu tự động suy nghĩ lại.
Không thể không thừa nhận, tuy lời của Thủy Lang có chút lố bịch nhưng nếu ông ta thực sự tham gia, ngoài việc giành được chỉ tiêu vật liệu xây dựng, Cục Xây dựng quả thực sẽ có cả danh lẫn lợi.
Hơn nữa, không phải Cục Xây dựng cố ý không cung cấp đội thi công tốt cho Cục Quản lý Nhà ở, mà đúng như Thủy Lang nói, các dự án xây dựng mới đang liên tục được phê duyệt.
Hiện tại, ba công viên đã bắt đầu triển khai, một trung tâm thương mại mới, các điểm phân phối bán lẻ mở rộng, tòa nhà cơ quan, hơn một trăm tuyến đường đang được xây dựng, hệ thống xe buýt cũng đang mở rộng...
Điều quan trọng nhất là những gì Thủy Lang đề cập, bộ phận Cải cách và Phát triển của Cục Xây dựng sắp đi vào hoạt động. Nghĩ đến nội dung của các cuộc họp gần đây, trong đầu cục trưởng Bạch bỗng hiện lên một bản đồ quy hoạch rộng lớn:
Vô số tòa nhà chọc trời sẽ mọc lên, đường phố đô thị và môi trường thành phố sẽ nhanh chóng theo kịp bước tiến phát triển...
Một cảm giác phấn khích pha lẫn áp lực lớn lao bất chợt ập tới.
Trong lòng cục trưởng Bạch bắt đầu thừa nhận, cô nhân viên nhỏ bé của Cục Quản lý Nhà ở này, có lẽ đã đúng. Cô thực sự có tầm nhìn xa.
Việc thành lập quỹ chuyên dụng và chỉ tiêu cải tạo khu cũ, có lẽ... đúng là chuyện sớm muộn mà thôi.
Nếu ông ta thực sự làm như Thủy Lang nói, đích thân đảm nhận công tác cải tạo ngõ Bình An... thực tế cũng không cần phải đến đó mỗi ngày, chỉ cần chỉ đạo một chút, đưa ra những gợi ý quan trọng. Như vậy, vừa không phải đau đầu vì đội thi công, vừa giúp giảm bớt gánh nặng cho Cục Xây dựng.
Hơn thế nữa, trong đợt cải tạo quy mô lớn này, có thể tận dụng cơ hội để đổi mới, đóng vai trò tiên phong làm gương...
Và nếu ngõ Bình An thực sự giành được giải thưởng... chính thức thúc đẩy chính sách cải tạo khu cũ...
Lúc đó, vai trò tiên phong của ông ta sẽ có ý nghĩa vô cùng to lớn!
Bầu không khí trong phòng họp đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Cục trưởng Bạch bất ngờ kéo ghế ra, ngồi xuống vị trí mà cấp dưới nhường cho mình, vị trí đầu tiên bên tay phải của Thủy Lang.
Mọi người trong phòng họp: “?”
Không phải chứ! Không phải chứ!
Chỉ vài câu nịnh hót mà đã dỗ được ông ta rồi sao?Cục trưởng Quách cuống lên, ông ta đến đây là có nhiệm vụ trong người.
"Cục trưởng Bạch, chỉ tiêu vật liệu xây dựng của nhà nước có hạn đấy."
"Chẳng mấy mà bước sang thập niên 80 rồi." Cục trưởng Bạch liếc mắt nhìn Cục trưởng Quách: "Ông tưởng vẫn là hai mươi năm trước, cái thời mới bắt đầu luyện thép à?"
Các Cục trưởng khác: "???"
Ông bị làm sao thế, Cục trưởng Bạch?
"Không phải vậy!" Cục trưởng Quách gấp gáp đến mức gần như đập tay xuống bàn, nghiêng đầu nhìn Bạch: "Dù không phải thời đại luyện thép đại nhảy vọt nhưng thép bây giờ vẫn là hàng hiếm! Nếu không, tại sao xe đạp lại đắt thế, một cái cũng phải mất đến hai trăm đồng!"
"Đầy đường toàn xe đạp rồi." Cục trưởng Bạch nhấc tách trà lên, chậm rãi uống một ngụm.
Quách: "??!"
"Vừa nãy ông đâu có nói vậy! Phải tuân thủ quy tắc mà, Cục trưởng Bạch!"
"Xây nhà đương nhiên phải theo quy tắc." Bạch thổi nhẹ mấy lá trà trong chén: "Nhưng xây nhà là xây nhà, không thể đánh đồng với chính sách phát triển. Chính sách là để mở rộng tầm nhìn, không ngừng đổi mới, dám thử thách và khám phá. Nếu không… Đại Thanh đã sụp đổ, các ông không biết sao?"
"!!!"
"???"
Cú bẻ lái này là thế nào đây?
Ngồi gần một lúc mà bị truyền nhiễm rồi sao?!
Với lại, câu "tuân thủ quy tắc" là chúng tôi nói à??
Không phải chính ông mới vừa nãy còn cứng cổ hô hào đó sao???
Sao bây giờ lại quay sang dạy đời bọn tôi thế này!!
Cục trưởng Quách: "Ông..."
"Cái cây đó." Cục trưởng Bạch đột ngột đậy nắp chén trà, cắt ngang lời Cục trưởng Quách, quay sang nhìn Thủy Lang. "Đường xá xung quanh ngõ Bình An cũng cần chỉnh trang. Hiện giờ ngõ Bình An đã thuộc quyền quản lý của Sở Quản lý Nhà ở, đường sá trong ngõ hẻm đúng là có thể phân bổ thêm chỉ tiêu cây xanh. Cô đề xuất trồng cây ăn quả, ý tưởng hay đấy. Nhưng cây ăn quả chỉ trồng trong ngõ, còn ngoài tường thì vẫn phải là cây ngô đồng pháp và bạch dương."
"Đương nhiên rồi." Thủy Lang gật gù, ghé sát lại nói: "Trồng bên ngoài thì ai cũng có thể hái. Cư dân ngõ Bình An bây giờ khác trước rồi, không còn ngang ngược gây rối nữa. Bây giờ họ sống theo quy củ lắm, phải trồng trong hẻm của họ thì họ mới dám hái ăn."
Mọi người: "???"
Không phải hai người nên cãi nhau sao?
Không phải nên đấu đá như gà chọi sao?
Thế nào mà đột nhiên lại biếng thành anh em tâm đầu ý hợp, rủ rỉ rù rì nói chuyện cây cối thế này!
Không cần chỉ tiêu vật liệu xây dựng nữa à?