Chu Quang Hách giơ gói giấy dầu trong tay lên: “Từ nhà họ Trâu sao?”
“Đúng.” Thủy Lang lặp lại: “Đặc biệt đem về cho anh đấy.”
Gói giấy dầu nằm yên trong tay anh, không chút biến đổi nhưng tay kia cầm hộp cơm thì gần như bóp chặt quai xách đến mức biến dạng.
Chu Quang Hách nhìn Thủy Lang chăm chú, khóe môi dần cong lên:
“Anh có làm sườn xào chua ngọt.”
“Thật không?” Thủy Lang reo lên vui mừng, chạy ngay về nhà.
Trong con ngõ nhỏ, nhà nhà đều thắp đèn sáng, Thủy Lang trong bộ đồ cán bộ màu đen lướt qua từng ánh đèn. Đèn đường lay động chiếu xuống cái bóng vui vẻ của cô, hai b.í.m tóc nhỏ đung đưa qua lại.
Chu Quang Hách đứng yên nhìn theo, cho đến khi bóng dáng ấy dừng trước cửa tòa nhà số 6, quay đầu lại nhìn anh.
“Về nhà đi!”
“Được, anh tới đây.”
...
Tối hôm đó, ba cô bé vô cùng hào hứng.
Ngày thường, khi lấy bát đũa, bọn trẻ vẫn đi lại bình thường nhưng hôm nay, chạy tới chạy lui không ngừng, vừa tụm lại đã phát ra tiếng cười giòn như tiếng chuông, khiến người khác cũng vui lây.
“Sao thế này?”
Bốn người nhà trên lầu trở về sau bữa cơm đầy tức tối ở nhà bà ngoại, đứng ở cầu thang tò mò hỏi.
“Hôm nay Thủy Lang đưa bọn nhỏ làm thủ tục nhập học xong rồi. Thứ hai các cháu sẽ đến trường, nên mới vui như vậy.” Chu Huỷ nói, trên khuôn mặt cũng không giấu được nụ cười.
Sắc mặt Chu Phục Hưng thì trái ngược hoàn toàn. Vốn dĩ từ lúc về nhà anh ta đã đen mặt, bây giờ lại nghe bọn nhỏ ồn ào vì chuyện đi học, lông mày càng nhíu chặt:
“Đi học có gì mà vui chứ?”
“Anh quản làm gì?”
Ba cô bé chưa kịp bị ảnh hưởng thì Thủy Lang đã lên tiếng đáp trả.
Sắc mặt Chu Phục Hưng thay đổi đôi chút nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Kim Xảo Chi, biết mình đang mang tiếng xấu, liền đứng ra giảng hòa:
“Tôi nghe nói rồi, chị cả chuyển hộ khẩu về đây rồi, em dâu thật giỏi đấy. Chị cả như vậy mà còn kiếm được một công việc trong hợp tác xã cung tiêu, giờ lại đưa cả ba đứa nhỏ về được. Anh em trong nhà, không có thù oán gì qua đêm, cũng chẳng có chuyện gì không giải quyết được. Nếu có việc tốt gì, cũng nghĩ đến nhà chúng tôi một chút nhé.”
Thủy Lang ngồi xuống, cầm đũa: “Mau lên trên soi lại gương đi.”
Kim Xảo Chi gần như nghiến nát răng, nhìn ba cô bé, rồi quay qua hai đứa con nhà mình, đặc biệt là Tiểu Mẫn, không nhịn được mà có chút tự mãn:
“Có phải ba đứa nhỏ sẽ học ở trường Tiểu Học Hạnh Phúc không? Giáo viên cũng tạm ổn, chỉ tiếc là học sinh đủ loại, tốt xấu lẫn lộn, tất cả chen chúc trong một lớp, giáo viên cũng không thể tập trung dạy được. Không như Tiểu Mẫn nhà tôi, đang học ở trường Tiểu Học Phúc Mậu, bây giờ đều chia lớp học riêng. Trường còn có nhà ăn dinh dưỡng phong phú, sân chơi rộng lớn, có cả phòng nhạc, phòng múa. Sắp tới còn xây dựng thêm một hội trường, sau này chuyên dùng để biểu diễn. Ấy, tôi nói nhiều quá rồi, chẳng phải làm chị cả buồn sao, đúng là lỗi của tôi.”
Chu Mẫn nghe xong, đắc ý nhìn ba cô bé, hất cao cái cằm nhỏ.
“Không buồn đâu.” Chu Huỷ mỉm cười: “Thủy Lang cũng sắp xếp cho ba đứa nhỏ học ở trường Tiểu Học Phúc Mậu rồi.”
Kim Xảo Chi: “…”
Chu Mẫn: “…”
“Sao có thể chứ!” Kim Xảo Chi kinh ngạc nhìn ba cô bé, rồi quay qua Thủy Lang:
“Mỗi hộ trong ba năm chỉ có một suất học ở trường Tiểu Học Phúc Mậu, làm sao cả ba đứa nhỏ đều được học cùng một chỗ? Có khi nào cô nghe nhầm trường Hạnh Phúc thành Phúc Mậu không đấy!”
Chu Phục Hưng vốn đang khó chịu định lên lầu, chân đã bước được một nửa, nghe đến đây liền sững người, giữ nguyên tư thế bước lên, ngây ra nhìn Thủy Lang.
Thủy Lang đang ăn sườn xào chua ngọt. Tối nay sườn nhiều hơn bình thường, cô gắp một miếng cho vào miệng, cắn một cái, cả phần thịt tuột ra khỏi xương, sạch sẽ không cần phải nhai kỹ, ăn vô cùng thỏa mãn.
Cô hoàn toàn không để ý đến những người đứng trước cửa.
Chu Huỷ vẫn mỉm cười nói:
“Thực ra ban đầu khu phố sắp xếp cho học ở trường Tiểu Học Hạnh Phúc nhưng Thủy Lang nghĩ nhà mình không có ai nấu cơm, nghe nói trường Tiểu Học Phúc Mậu có nhà ăn nên đã sắp xếp vào đó.”
“Cứ sắp xếp là được sao?!”
Kim Xảo Chi trợn tròn mắt:
“Chị nghĩ đó là đi mua cải thảo chắc? Lúc Tiểu Mẫn nhà em chưa có suất, bố em làm ở ủy ban quận, bận rộn cả mấy tháng trời mới xin được một suất đấy!”
Thủy Lang đột nhiên lên tiếng:
“Không phải phải chỉ là thi đầu vào sao? Phiền phức thế, chắc tại quá ngốc rồi.”
Chu Mẫn từ đắc ý chuyển sang kinh ngạc, rồi ngay lập tức bị đả kích, “Oa” lên một tiếng, khóc lớn, trốn vào lòng mẹ, nước mắt như mưa, giận dữ chỉ tay vào Thủy Lang.
“Em dâu, sao em có thể nói vậy trước mặt bọn trẻ chứ!” Kim Xảo Chi không dám chỉ trích Thủy Lang, dù trong lòng tức muốn chết, chỉ dám hậm hực nói:
“Tiểu Mẫn nhà chị thông minh thế nào chứ! Con bé hoàn toàn tự thi vào được!”
“Tại sao trong nhà lại không có ai nấu cơm?” Chu Phục Hưng nhìn chị cả: “Chị thế này rồi, còn đi làm ở hợp tác xã sao?”
Chu Huỷ lắc đầu: “Không đi làm được.”
Chu Phục Hưng thở phào nhẹ nhõm: “Vậy chị ở nhà, nấu cơm cũng không được à?”
“Chị phải đi học đại học.”
Không khí đột nhiên rơi vào im lặng.
Trước cửa cầu thang, bốn khuôn mặt đều ngơ ngác.
"Thủy Lang không chỉ giúp chị xin được công việc ở hợp tác xã, mà còn tranh thủ được một suất học đại học Công Nông Binh cho chị." Chu Huỷ cảm kích nhìn Thủy Lang: "Ba đứa nhỏ thứ Hai đi học, chị cũng sẽ đi học đại học vào ngày đó."
Bốn khuôn mặt càng ngây ra.
Sau đó, tất cả từ từ quay sang nhìn Thủy Lang đang gặm sườn.
Một lúc lâu không ai nói gì.
Rồi ánh mắt họ dần xuất hiện sự ngưỡng mộ thường thấy trong mắt ba đứa nhỏ.
Chu Linh cười nói: "Mợ nhỏ, mợ giỏi quá!"
"Quả thực giỏi thật." Kim Xảo Chi nói với giọng đầy chua xót: "Chị cả, không ngờ chị thế này rồi mà cuộc đời vẫn có thể xoay chuyển, sau này chắc chắn sẽ sống tốt!"
Sắc mặt Chu Phục Hưng dần trở nên phức tạp, anh ta nhìn chị cả và ba đứa nhỏ trong phòng khách, hoàn toàn là hình ảnh của người gặp may mắn nên tinh thần phấn chấn.
Không chỉ được ăn sườn xào chua ngọt, còn được ăn hoành thánh nhân rau tề thái, quần áo mặc cũng khác hẳn, toàn đồ mới, không còn cái nào có miếng vá.
So với bản thân, buổi tối phải ăn cháo loãng với dưa muối mốc, bụng coi như trống rỗng, mấy ngày nay cũng chỉ có vậy.