Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 312: Chương 312




“Bố!”

 

Trâu Luật không thể tin nổi nhìn Trâu Hiền Thực. Ít nhất đã mười mấy năm anh ta không bị ăn tát rồi. Nếu đánh cậu em trai thì cũng thôi đi nhưng anh ta lớn thế này rồi, thậm chí còn đã kết hôn!

 

Hơn nữa, anh ta là ai chứ? Ở ngoài đường, đi đến đâu chẳng được người khác niềm nở, tôn trọng. Vậy mà bây giờ lại bị đánh trước mặt bao nhiêu người!

 

Lại còn trước mặt cô gái nhỏ mà anh ta vừa khoe khoang sẽ bảo vệ nữa!

 

Trâu Hiền Thực liếc mắt ra hiệu cho con trai cả, ý bảo anh ta nhìn ra phía sau: “Con làm cái gì vậy? Sao lại đối xử với em gái như thế?”

 

Hai người quay đầu lại nhìn vào phòng khách.

 

Sắc mặt của Trâu Luật lập tức càng thêm khó coi.

 

Trong phòng khách, một nhóm cán bộ mặc sơ mi trắng, quần áo công chức đang ngồi quanh bàn trà. Tất cả đều kinh ngạc nhìn anh ta.

 

Thể diện của anh ta bị mất sạch rồi!

 

Hai ngày nay, đầu óc anh ta hoàn toàn rối loạn, không hiểu được rốt cuộc bố mình muốn làm gì. Mới mấy hôm trước còn nổi trận lôi đình, muốn đưa người ta đến đồn cảnh sát dạy dỗ, bây giờ thì lại làm ra vẻ cưng chiều Thủy Lang trước mặt bao nhiêu người như thế này.

 

“Con đã làm gì với cô ấy nào?”

 

Chẳng qua chỉ là định túm lấy b.í.m tóc kéo vào nhà, vẫn chưa kịp làm gì.

 

Trâu Hiền Thực trừng mắt nhìn con trai cả, muốn mắng anh ta hôm nay đầu óc sao lại u mê như thế. Nhưng trước mặt nhiều người như vậy, hỏi tiếp e rằng không biết sẽ còn rắc rối tới mức nào, nên ông ta quay sang vẫy tay gọi Thủy Lang: “Lang Lang, lại đây, đi gặp khách với tôi nào.”

 

Thủy Lang không nhúc nhích, ánh mắt dò xét nhìn Trâu Hiền Thực.

 

Nhưng Trâu Hiền Thực đã nhập vai, sải bước vào phòng khách, cười rất sảng khoái: “Mọi người nhìn xem, đây là cháu gái tôi, Thủy Lang. Cô bé hơi nhút nhát, không dám gặp người lạ.”

 

“Trông quen quen, có phải cô bé từng xuất hiện trên báo vì dẹp loạn ở ngõ Bình An không?”

 

“Lão Trần, mắt ông tinh thật, trên báo chỉ có một tấm ảnh chụp nghiêng, mà ông cũng nhận ra.”

 

“Mắt tinh ghê, đúng là cô bé đó rồi. Tôi nghe nói cô bé làm ở Cục Quản lý Nhà đất?”

 

“Đúng vậy, làm ở Cục Quản lý Nhà đất, cũng chính là nữ anh hùng trên báo.” Trâu Hiền Thực tỏ vẻ tự hào như người cha: “Lang Lang, nếu cháu ngại người lạ thì vào bếp tìm dì Quỳnh đi. Dì Quỳnh đang làm món bánh hoa quế mà cháu thích nhất đấy.”

 

“Thật vậy sao?” Thủy Lang cười nhạt, không có chút e dè nào: “Nhưng tôi chưa bao giờ ăn món bánh đó.”

 

Trâu Hiền Thực: “…”

 

Một nhóm cán bộ nhìn nhau đầy nghi hoặc, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người họ.

 

Trâu Luật thấy có nhiều người như vậy, đầu óc cũng tỉnh táo hơn một nửa, vội đứng ra hòa giải: “Bố, con đã nói với bố bao nhiêu lần rồi, đó là bánh ngọt hình hoa quế, không phải bánh hoa quế, chỉ là làm theo hình dáng hoa quế thôi.”

 

Trâu Hiền Thực vội vàng gật đầu: “À đúng đúng, xem bố này, không thích đồ ngọt nên hay gọi nhầm.”

 

“Bí thư Trâu, tôi nhớ ông thích nhất là món bánh trôi nước mà? Mỗi lần lên thủ đô họp, họ đều chuẩn bị riêng cho ông một phần, ít nhất cũng bỏ ba, bốn thìa đường trắng vào.”

 

Một cán bộ nói đùa.

 

Sân khấu mà Trâu Luật vừa cố gắng dựng lên, thoáng chốc lại bị câu nói đó làm cho lúng túng.

 

Thủy Lang liếc mắt nhìn cán bộ vừa nói, định nói gì đó thì Trâu Khải đột nhiên chạy từ trên lầu xuống: “Thủy Lang, em về rồi! Mau lại đây!”

 

Nhớ đến những thứ mua ở quầy tín thác, Thủy Lang ngập ngừng một chút rồi đi về phía Trâu Khải.

 

Vừa bước ra không bao xa, đã nghe Trâu Hiền Thực nói:

“Quan hệ hai đứa từ nhỏ đã tốt, lớn lên vẫn chẳng thay đổi gì.”

 

Sau đó là tiếng tâng bốc vang lên.

 

Tâng bốc?

Không phải nói Trâu Hiền Thực đã bị đình chỉ công tác ở nhà rồi sao?  

 

Tại sao vẫn có một nhóm người tâng bốc ông ta, mà trông ai nấy địa vị cũng chẳng phải thấp?

 

“Lại đây chút, đừng để họ nghe thấy.” 

 

Trâu Khải đứng chắn trước mặt Thủy Lang như thể muốn khoe công: “Mấy thứ em mua, anh đã cất hết cho em rồi. Hôm đó, khi cửa hàng tín thác mang đến, đúng lúc bị bố anh nhìn thấy, ông ấy nổi trận lôi đình, còn bảo anh mang đi chỗ khác. Nhưng chỗ khác thì anh sao yên tâm được. Nhân lúc bố không có ở nhà, anh đã cho người mang về đây, cất gọn gàng hết rồi.”


 

Thủy Lang nhìn về phía căn phòng cuối hành lang.

 

“Dì Quỳnh không phát hiện sao?”

 

“Có phát hiện nhưng bà ấy không nói gì, chỉ đem đồ cũ bên trong đi thôi.” 

 

Trâu Khải rút chìa khóa ra đưa cho cô: “Thật ra mẹ anh vừa thấy đồ em mua, cũng rất kinh ngạc nhưng bà ấy cũng có ý khác. Anh còn cố ý bảo muốn gửi chỗ khác, mẹ lại tự nói chỗ khác không an toàn, rồi đưa chìa khóa cho anh.”


 

Ánh mắt Thủy Lang đầy vẻ nghi hoặc nhìn anh ta.

 

Trâu Khải nắm chìa khóa trong tay, nhìn thẳng vào mắt cô một lúc lâu, cuối cùng cũng lộ ra chút bối rối: “Anh dùng chút kế thôi.”

 

“Kế gì?”

 

“Anh nói với mẹ rằng, những thứ này là em mua làm của hồi môn, quà cưới để gả cho anh, bảo anh giữ kỹ. Rằng đợi vài hôm nữa, chúng ta có nhà rồi sẽ chuyển đi. Nghe nói một nửa đồ là của anh, bà mới giao chìa khóa.”

 

Khi vào nhà, Thủy Lang đã định lấy hết đồ mang đi.

 

Nhưng đúng lúc bước vào, cô nghe thấy Trâu Luật nói: “Mai mới là tiệc trăng tròn.”

 

Vài chữ này làm cô thay đổi ý định.

 

“Bên trong két sắt, đã dọn trống chưa? Lỡ lẫn lộn thì sao?”

 

“Két sắt đã trống hết rồi, không còn gì.”

 

“Bên ngoài là ai vậy? Tới đây làm gì?”

 

“Là… Mẹ? Mẹ làm con giật mình!” Trâu Khải đặt tay lên ngực, nhìn mẹ mình bất ngờ đứng ngay cửa bếp: “Sao mẹ đi ra mà không báo tiếng nào vậy?”

 

Ánh mắt Lý Lan Quỳnh loé lên ý cười, đặc biệt khi thấy Trâu Khải và Thủy Lang đứng rất gần nhau, vừa rồi còn thì thầm ghé tai nhau nói chuyện.

 

Bà ta hiểu rõ con trai mình ưu tú thế nào, có bao nhiêu người muốn gả cho anh ta.

 

Ngay cả năm đó Thủy Mộ Hàm cũng muốn gả con gái duy nhất vào nhà bà ta, Thủy Lang làm sao mà dễ dàng quên được con trai bà ta như thế.Không phải sao? Lúc không có ai, hai đứa ở riêng với nhau là lộ ra ngay.

 

Xem ra, con trai nói không sai, Thủy Lang thật sự rất si tình với anh ta, thực sự muốn kết hôn rồi.

 

Nghĩ đến đây, Lý Lan Quỳnh nở nụ cười chân thành.

 

“Lang Lang, vừa tan làm à? Có đói bụng không? Lại đây ăn bánh đậu xanh mới ra lò đi.”

 

Thủy Lang: “……”

 

Món bánh hoa quê bây giờ lại trở thành bánh đậu xanh.Bánh đậu xanh thanh mát, ngọt mà không ngấy, Thủy Lang ăn liền hai miếng, còn muốn ăn thêm.

 

Lý Lan Quỳnh mỉm cười vô cùng hài lòng, ánh mắt nhìn Thủy Lang dịu dàng như con gái ruột.

 

“Lang Lang, con yên tâm, đợi khi chúng ta thật sự thành một nhà, con vẫn sẽ là viên ngọc quý trong lòng cả nhà. Muốn làm gì thì làm, thích ăn gì dì Quỳnh sẽ làm cho con. Nếu Tiểu Khải bắt nạt con, dì sẽ đuổi nó ra ngoài!”“Mẹ, con là con ruột của mẹ mà?”

 

Ánh mắt Lý Lan Quỳnh vẫn gắn chặt vào Thủy Lang.

 

“Mẹ đã dành nửa đời cho ba cha con các người rồi. Nửa đời sau, mẹ chỉ sống vì Lang Lang. Tấm lòng của mẹ, từ nay về sau đều đặt hết vào Lang Lang.”Thủy Lang nhìn bà một cái, cúi đầu tiếp tục cầm một miếng bánh đậu xanh ăn.

 

Ăn nhiều như vậy mà không ngấy, chắc chắn rất hợp khẩu vị của Chu Quang Hách. Ăn hết miếng này sẽ không ăn nữa, số còn lại mang về hết.“Mẹ, mẹ xem mẹ làm Thủy Lang cảm động sắp khóc rồi kìa.” Trâu Khải cầm ấm cà phê đã pha xong rót vào cốc: “Uống chút cà phê đi cho bớt ngấy, cảm động cũng không ăn thay cơm được đâu.”

 

"Được, được rồi, con gái ngoan, thích thì lần sau cô làm tiếp cho con. Đừng ăn nhiều bánh ngọt quá, để dành bụng tối ăn hoành thánh." Lý Lan Quỳnh mỉm cười định mang bánh đậu xanh đi nhưng Thủy Lang ngăn lại” "Gói lại giúp tôi, tôi mang về."

 

"Con bé này, thích ăn đến vậy sao?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.