Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã

Chương 294: Chương 294




Rõ ràng là một hành động rất bình thường, âm thanh cũng bình thường, hằng ngày vẫn nghe ở nhà nhưng trái tim của Thuỷ Lang vẫn đột nhiên nhảy lên một cái, tay cầm chậu quần áo thay ra, cả người cứng lại, không thể bước tiếp về phía trước.

 

Sau lưng không có tiếng động, Chu Quang Hách cũng không nhúc nhích, ánh mắt nóng rực, Thuỷ Lang cảm thấy áo ngủ mỏng manh gần như bị thiêu cháy.

 

"Không lạnh sao?"

 

Lời nói bất ngờ vang lên ngay bên tai, Thuỷ Lang cảm thấy những sợi lông mảnh trên vành tai run lên, theo bản năng giơ tay định xoa nhưng lại đưa vào lòng bàn tay anh, bàn tay đó cũng theo bản năng nắm chặt, bao bọc lấy cô.

 

Nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền xuống cổ tay, đến tận trái tim, Thuỷ Lang khẽ nuốt nước bọt một cái.

 

Ngay sau đó, cổ tay bị nắm chặt, nắm cho đến khi ngón tay của cô khẽ cuộn lại, trở thành ngón tay cô bao bọc lấy ngón tay anh ấy.

 

Cả hai người cùng dừng lại.

 

Không khí lại một lần nữa ngưng động lại, lan tỏa một bầu không khí khiến trái tim của cả hai người đều có cảm giác tê dại.

 

Cả hai người nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, không biết đã bao lâu.

 

"Tay của em lạnh quá." Chu Quang Hách đưa bàn tay còn lại, nhận lấy chậu quần áo từ trong tay cô, đặt lên giá bên cạnh, rồi lại dùng cả hai tay bao bọc lấy tay cô, từ từ, chậm rãi, xoa bóp.

 

Thuỷ Lang đang cảm thấy không thoải mái, định lên tiếng thì tay cô bị anh nâng lên, đặt cách môi không đầy hai centimet, gần như đã chạm vào môi anh, cô thậm chí cảm nhận được sự khô ráp, rồi một luồng hơi nóng phả vào tay cô.

 

"Phù."

 

Chu Quang Hách liên tục thổi, xoa bóp, cuối cùng đã làm ấm đôi tay lạnh lẽo của cô.

 

"Đưa tay còn lại."

 

Thuỷ Lang quay đầu, nhìn chằm chằm vào môi anh, thấy chúng nứt nẻ, khô ráp, rồi nhìn lên, bắt gặp đôi mắt thức đêm không ngủ, mệt mỏi quá độ của anh: "Anh đã ăn cơm chưa?"

 

"…"

 

Chu Quang Hách thành thật lắc đầu: "Công xã có nhà bếp nhỏ, đã nấu cơm, các đồng nghiệp đều ở dưới ăn rồi, anh vẫn chưa ăn."

 

Tay của Thuỷ Lang vẫn còn bị anh nắm, đã bắt đầu ấm lên, cô từ từ rút tay ra, đưa tay còn lại vào.

 

"Anh không ăn cơm, chạy lên đây làm gì?"

 

Chu Quang Hách cúi đầu nhìn cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn tay, ngẩn ra một lúc, khóe miệng hơi nhếch lên, rồi sắc mặt lại trầm xuống, không nói lời nào, chỉ nhìn cô chằm chằm.

 

Thuỷ Lang: "…"

 

"Không phải anh đang tức giận đấy chứ?"

 

“Anh không tức giận."

 

"Trên đường về, một câu cũng không nói, còn không tức giận à?"

 

"Anh không tức giận."

 

Thuỷ Lang đi về phía giường, Chu Quang Hách cầm tay cô cũng vô thức đi theo.

 

"Anh đừng có mặt nặng mày nhẹ như vậy, lần sau em nhất định sẽ không đưa ba cô bé đến những nơi nguy hiểm."

 

"…"

 

Lần này, Chu Quang Hách thật sự không nói gì nữa.

 

Thuỷ Lang ngồi bên giường, ngẩng đầu nhìn anh, cảm nhận được hơi thở của anh dần trở nên nặng nề, n.g.ự.c cũng không ngừng phập phồng, tay anh nắm lấy tay cô có hơi siết chặt hơn” "Được rồi chứ?"

 

Chu Quang Hách nhìn chằm chằm vào cô, đôi môi mím chặt: "Em nghĩ anh tức giận là vì ba cô bé à?"

 

Thuỷ Lang khẽ nhíu mày: "Còn không phải sao?"

 

Ngực Chu Quang Hách phập phồng nhanh hơn, gương mặt cứng ngắc, không nói một lời.

 

Lần này thực sự là giận rồi.

 

Thủy Lang trong lòng thầm thở phào, coi như đã tạm vượt qua bầu không khí khó xử này, rút tay lại nhanh hơn rất nhiều so với trước làm bàn tay nóng rực lên.

 

Đang rút ra được một nửa, tay đột nhiên bị nắm lại, không thể động đậy.

 

"Anh..."

 

"Gì?"

 

Hàng mi dài của Chu Quang Hách khẽ run, ánh mắt lại kiên định: "Là anh lo lắng cho em."

 

Thủy Lang nhìn thẳng vào mắt anh, nhìn thấy trong đôi mắt đó hiện lên những đường tơ m.á.u đỏ, rồi nỗi sợ hãi và hoảng loạn cũng xuất hiện, khiến cô nghẹn ngào, sống mũi cay cay.

 

"Không cần sợ, anh là công an, em là người dân, công an là chiếc ô bảo vệ của nhân dân."

 

Chu Quang Hách im lặng một lúc lâu, đợi đến khi tay Thủy Lang gần như mỏi nhừ: "Vậy sau này đừng rời khỏi khu vực bảo vệ của công an."

 

Thủy Lang bật cười: "Thế thì không được."

 

Chu Quang Hách cụp hàng mi dài xuống, lại nghe cô nói tiếp: "Sau này nếu có rời khỏi khu vực bảo vệ, em sẽ nộp đơn xin phép trước để anh phê duyệt."

Nhìn thấy nếp nhăn trên trán anh giãn ra, Thủy Lang mỉm cười rút tay đang nóng rực về: "Dưới nhà còn cơm không? Anh mau xuống ăn đi."

 

"Không ăn nữa."

 

"Em đi với anh nhé?"

 

"Đi."

 

"..."

 

Thủy Lang lại thay quần áo lần nữa, ban đêm ở nông thôn lạnh hơn thành phố, cô khoác thêm một cái áo len lông dê rồi bước đến bếp nhỏ của công xã.

 

Các chiến sĩ công an bận rộn mấy ngày mấy đêm từ hai khu vực vẫn còn đang ăn cơm ở đó.

 

Nhìn qua thức ăn trên bàn ăn, có thể thấy bữa cơm đã được ăn một nửa, đó là một nồi cháo khoai môn loãng, bánh ngô dẹt, dưa muối, củ cải muối và một món nóng là đậu tằm xào.

 

"Đội trưởng Chu, tôi còn tưởng anh không ăn nữa, suýt nữa ăn luôn phần của anh rồi." Lý Hoa tay cầm một cái bánh ngô, rõ ràng là đói lả, vừa ăn ngấu nghiến vừa nhìn sang Thủy Lang, liền nở ra nụ cười rạng rỡ:"Chị dâu, không ngờ lại có thể gặp được chị ở đây."

 

"Lâu rồi không gặp."

 

Chu Quang Hách ngồi xuống bên cạnh Lý Hoa, cầm một cái bánh ngô, cắn một nửa miếng.

 

Thủy Lang: "..."

 

Đã đói đến mức này, lúc nãy còn bảo không ăn.

 

Cô cầm lấy cái bát sứ trắng xanh sạch sẽ bên cạnh, múc một bát cháo khoai môn lớn, đặt trước mặt Chu Quang Hách: "Ăn từ từ thôi, đừng để  bị nghẹn."

 

Căn phòng lập tức rơi vào im lặng.

 

Lý Hoa cắn dở một nửa cái bánh, ngẩn người nhìn.

 

Những công an khác cũng thế, ngẩn người nhìn.

 

Sau đó, đồng loạt lộ ra ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

 

Bản thân Chu Quang Hách cũng sững sờ. Được đối xử thế này ở nhà thật sự là rất hiếm. Nhận ra ánh mắt ngưỡng mộ của đồng nghiệp, anh bưng bát cháo lên, uống một ngụm.

 

Tiếp theo, lại uống thêm hai ngụm.

 

Đặt xuống, rồi lại bưng lên, uống thêm vài ngụm nữa.

 

Các công an: "..."

 

Chưa xong à?

 

Ngon lắm hay sao?

 

Ai mà chẳng có!

 

Tiếng "soạt soạt" uống cháo vang lên không ngừng, lúc to lúc nhỏ.

 

Thủy Lang nhìn Chu Quang Hách mỉm cười.

 

"Công an Thượng Hải  có ở đây không?"

 

Đột nhiên, bên ngoài vang lên một loạt tiếng hò hét, rồi lại có tiếng "ưm ưm" giống như bị bịt miệng.

 

Thủy Lang còn đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, người ngồi trên bàn đã biến mất sạch sẽ, chỉ để lại bát và bàn đang run rẩy.

 

Bị tốc độ hành động của mọi người làm cho sững sờ, cô vội vàng chạy theo ra ngoài.

 

Trong sân công xã, đầy ánh sáng của đuốc và đèn pin, một đám đông nam nữ thanh niên đứng thành hàng, trước mặt họ là một nhóm cán bộ và thôn dân ngăn cản, kéo giữ, không cho bọn họ tiến vào bên trong.

 

Thấy công an giống như đang chạy ra, nhóm nam nữ thanh niên đột nhiên như ong vỡ tổ đẩy ngã các cán bộ, hiện trường lập tức trở nên hỗn loạn.

 

Phát hiện không chen qua được, một nữ thanh niên đang mang thai liền cầm đuốc quơ mạnh vào mặt các cán bộ và thôn dân, thành công mở ra một con đường, tiến đến trước mặt Chu Quang Hách.

 

Chu Quang Hách dừng bước chân lại: "Chúng tôi chính là công an thành phố Thượng Hải, cô có việc gì?"

 

Một nữ thanh niên ở phía sau vội vàng lên tiếng: "Tôi muốn tố cáo bí thư thôn Hồng Hà, sử dụng thủ đoạn bẩn, bôi nhọ danh tiếng của tôi, ép buộc tôi phải gả cho con trai của ông ta!"

 

Thủy Lang vừa bước ra liền nghe được câu này, Chu Quang Hách còn chưa kịp phản ứng, bên ngoài đã vang lên tiếng tố cáo khác:

 

"Tôi cũng muốn tố cáo bí thư thôn, ông ta tham nhũng! Ông ta nhận lợi ích của người trong thôn Hồng Hà, nhắm mắt làm ngơ để dân thôn Hồng Hà buôn bán người!"

 

Sắc mặt Chu Quang Hách lập tức trở nên nghiêm trọng: "Buôn bán người? Có chứng cứ không?"

 

"Có! Tôi chính là chứng cứ!" Nữ thanh niên mang thai bước lên phía trước: "Tôi vốn là vợ của xã viên Lý Hồng Vệ ở thôn Hồng Hà. Chồng tôi qua đời do một tai nạn, bố chồng tôi là Lý Nhị Công liền bán tôi sang thôn Hậu Sơn. Tôi tố cáo với bí thư thôn nhưng không có kết quả, còn bị cưỡng ép đưa đến thôn Hậu Sơn. Sau này tôi mới biết Lý Nhị Công nhận 300 đồng, trong đó đưa cho Lý Hổ 100 đồng! Tôi có chứng cứ! Đây là giấy tờ lúc đó họ lập với nhau!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.