Vạn Biến Hồn Đế

Chương 258: Quyết định sinh tử




Nam Phương Bất Trí hủy đi hôn ước mới lập kia thì Mộ Dung Gia Hân cũng biết được tin này , động thời nàng cũng biết được thêm một chút thông tin .
Nàng nhớ lại lời của con gái mình : “Ta muốn mượn mẹ một tỷ Nguyên thạch Thượng phẩm .”
Điều này có nghĩa kẻ ảnh hưởng được tới lời nguyền chính là con trai của Tạ Long , cụ thể như thế nào thì nàng phải tự mình đi thăm do mới được . Đợi thấy được mặt của hắn ta rồi tính tiếp .
Nàng cao giọng gọi :
“Hắc Tử đâu ?”
Bóng đen kia xuất hiện ngay lập tức , quỳ trước mặt nàng :
“Chủ nhân có gì sai bảo ?”
Mộ Dung Gia Hân mặc một bộ hắc bào lên người rồi hỏi :
“Con trai của Tạ Long , tên ấy gì ?”
Bóng đen hồi đáp ngay lập tức :
“Thưa chủ nhân , tên hắn là Tạ Thiên Tiếu .”
Mộ Dung Gia Hân đeo khăn bịt mặt rồi hỏi :
“Đang ở cùng với con gái của ta có phải không ?”
Bóng đen gật đầu :
“Đúng vậy .” Quảng Cáo
Mộ Dung Gia Hân khuôn mặt giấu sau lớp khăn , không biết có phải nhìn nhầm không nhưng Hắc Tử cảm thấy chủ nhân mình hình như đang cười . Chủ nhân của hắn đang hứng thú với kẻ kia , thật sự rất kỳ lạ nhưng đúng là như thế .
“Nhiệm vụ này ám sát hắn tạm thời ngừng lại , để cho bên Hắc Lâu thử trước đi , còn hôm nay ta sẽ trực tiếp đi thăm dò .”
“Vâng thưa chủ nhân .”
Hắc Tử đáp ngắn gọn rồi nhanh chóng biến mất , Mộ Dung Gia Hân cũng hoàn toàn không thấy bóng dáng . Đại điện rộng lớn trở lại vẻ yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra .
Tại một đại điện khác , Tây Phương Bất Lễ cũng được thông báo chuyện phu nhân của mình rời đi . Nắn ngực một cô gái xinh đẹp , làm ngụm rượu Tây Phương Bất Lễ cười to :
“Muội ấy muốn làm gì thì kệ nàng .”
Hắc Tử khó hiểu :
“Phu nhân lần đầu tiên có hứng thú với một nam nhân , ngài không cảm thấy gì khác sao ?”
Tây Phương Bất Lễ xì một tiếng , vẻ mặt bình thản :
“Ngươi đến giờ vẫn chưa hiểu sao , ta với nàng chỉ là quan hệ hợp tác , nàng có hứng thú hay thậm chí yêu đương với người khác thì có ảnh hưởng gì tới ta cơ chứ . Hồi còn trẻ đúng là ta rất thích nàng , nhưng hiện tại thì khác rồi , ta cảm thấy ghê tởm nàng hơn là yêu thích .”
Một cái nô tài như Hắc Tử làm sao biết được những thứ Mộ Dung Gia Hân từng gây ra , Tây Phương Bất Lễ tự biết bản thân chỉ là con tốt trên bàn cờ của nàng . Nhưng chẳng vấn đề gì cả , chỉ cần giữ sự ràng buộc với nàng thì Thái Dương Thần Cung vẫn sẽ đâu vào đó , tài nguyên , nữ nhân nàng không thiếu hắn là được .
Tây Phương Bất Lễ ném một cô gái từ bên trên xuống , Hắc Tử vội vàng đỡ lấy , giọng nói ồm ồm của Tây Phương Bất Lễ vang lên :
“Nàng ta không làm ra chuyện gì ảnh hưởng tới Thái Dương Thần Cung thì không cần thông báo ta , còn cô nàng kia thưởng cho ngươi , ta chơi chán rồi . Đúng rồi , ngươi cũng nên thành gia lập thất đi , để cho Mộ Dung Gia Hân nắm được khuyết điểm của ngươi thì nàng mới yên tâm , nếu không đến một lúc nào đó nàng sẽ loại bỏ ngươi đấy .”
Hắc Tử ngừng lại một lúc rồi nói : Quảng Cáo
“Cám ơn Cung chủ đã nhắc nhở , cô gái này ta sẽ kết hôn với nàng ấy .”
Đợi cho Hắc Tử biến mất , lúc này một cô gái bên cạnh hỏi :
“Bỏ cô ta đi huynh không thấy tiếc sao ?”
Tây Phương Bất Lễ vuốt mái tóc mềm mại của nàng rồi nói :
“Một nữ nhân xa lạ thôi , có gì đáng tiếc , quan trọng là ba người các nàng thôi , nếu không phải vì ba người thì ta đã không phải chịu đựng Mộ Dung Gia Hân lâu như vậy . Nhưng cũng coi như may mắn , nếu không phải gặp được nàng ta thì ba muội đã sớm không có trên đời rồi , ba tên kia cũng có mục đích như thế , cuối cùng kẻ được coi là ngu ngốc như ta lại chiến thắng bởi ta chịu làm con rối .”
Ký ức xưa cũ tràn về , bốn huynh đệ cùng theo đuổi Mộ Dung Gia Hân bởi nàng ta có một năng lực ngang với Thần Thánh . Một kẻ nếu bị khắc lên dấu ấn nô lệ của nàng ta , người đó sau khi chết sẽ được phục sinh một lần .
Còn lý do tại sao phải làm như thế , đơn giản thôi , lời nguyền kia không tác động tới đời con của Phương gia lão tổ là chuyện dối trá hắn tự vẽ ra , thực chất hễ bốn anh em này yêu thật lòng ai , tình đầu ý hợp thì người đó sẽ càng ngày càng ốm yếu , cuối cùng bệnh chết .
Ba cô gái này theo hầu Tây Phương Bất Lễ từ nhỏ , họ lớn lên cùng với hắn , khi đủ lớn liền có tình cảm với nhau . Cũng vì thế sức khỏe của họ càng lúc càng yếu , tu vi tăng cũng chẳng ích lợi gì , rồi hắn biết tới Mộ Dung Gia Hân thông qua cha của mình , từ đó hắn cũng biết được con đường để có thể cứu lấy nữ nhân của mình .
Đầu tiên hắn muốn theo đuổi nàng , tuy nhiên nữ nhân kia là một con rắn độc , hắn hoàn toàn không thể chấp nhận được việc phải chung sống với nữ nhân kia cả đời . Cuối cùng hắn có một quyết định táo bạo , chấp nhận bị khắc ấn nô lệ , cùng ba người thương chết đi rồi sống lại . Nhưng hắn cũng vĩnh viễn bị ràng buộc linh hồn với nàng ta , cả đời không thể thoát ra được .
Trời gần sáng
Lúc này Thiên Tiếu đã ngủ say rồi , hắn đã quá mệt mỏi nguyên ngày hôm nay rồi , mấy cô nàng kia thật sự quá rắc rối . Hắn không hề biết tới ngay lúc này có một nữ nhân đang đứng ngay đầu giường của hắn , đôi mắt nàng ánh lên màu đỏ như máu , mái tóc đỏ đậm như mặt trời lúc hoàng hôn hơi tung bay .
Sự hiện diện của nàng gần như bị xóa bỏ , kể cả ba cái Tinh Linh cũng hoàn toàn không cảm nhận được gì . Bọn chúng cũng rơi vào trạng thái nghỉ ngơi , mấy ngày nay chúng đã vì Thiên Tiếu mà cố gắng hết sức rồi , cần phải tranh thủ thời gian Thiên Tiếu không chiến đấu để nghỉ ngơi chung .
Mộ Dung Gia Hân quan sát một hồi lâu rồi đột nhiên lên tiếng :
“May mắn cho ngươi là không giống hắn , nếu không ta sẽ rất vui lòng vẽ vài đường .”
Nàng ngồi xuống vuốt ve khuôn mặt của Thiên Tiếu , tuy nhiên hắn lại chẳng có chút dấu hiệu nào rằng sẽ tỉnh lại . Quảng Cáo
Nàng ta tiếp tục thì thào một mình , trong giọng đầy căm hận :
“Tại sao hắn không chọn ta , chỉ cần hắn chọn ta thì nàng ấy đã không sao rồi . Nếu ngươi không xuất hiện thì nàng ấy cũng không sao cả , chỉ tại hai cha con các ngươi , tất cả đều tại hai cho con các ngươi mà…..”
Thiên Tiếu bỗng nhiên xoay người , gương mặt trực diện lấy Mộ Dung Gia Hân , nhìn rõ toàn bộ gương mặt của Thiên Tiếu nàng khựng lại cả người . Ký ức ngày xưa tràn về , tâm tình nàng có chút ba động , Thiên Tiếu mở mắt ra bởi hắn cảm giác có người , nhưng khi tỉnh lại thì xung quanh chẳng có ai cả .
Hắn gãi đầu tự chế giễu chính mình : “Chắc mình quá lo thôi , mình mới tới đây có một ngày thôi mà .”
Mộ Dung Gia Hân ngồi bên góc tường ôm đầu , cảm giác như quay lại ngày xưa vậy . Khi nàng còn yếu đuối nhút nhát , chỉ biết ngồi một chỗ ôm đầu khóc khi bị bắt nạt .
“Ngươi có sao không ?”
Nàng nghe được giọng nói liền bất ngờ ngẩng đầu lên , một cánh tay đang vươn ra với nàng . Vân Ca đang đưa tay ra với nàng , nhưng chỉ một cái chớp mắt sau nàng chợt bừng tỉnh , ảo ảnh tan biến , đứng trước mặt nàng chính là Thiên Tiếu đang mặc đồ ngủ .
Thiên Tiếu tỉnh dậy liền cảm thấy khó ngủ lại , quá chán nên đi ra ngoài một chút , tự nhiên thấy một cô gái ngồi ôm mặt trong góc . Trên người nàng chỉ tỏa ra khí thế yếu ớt , một cô gái với tu vi yếu ớt ở ngoài đường buổi tối không an toàn chút nào cả , thế nên hắn chủ động tới bắt chuyện .
Nắm lấy bàn tay của nàng kéo lên , hắn hơi ngạc nhiên bởi cô gái này thật sự quá xinh đẹp , gương mặt cực kỳ non nớt nhưng thân hình thì thật sự không có chỗ nào để chê . Trông nàng giống như một tiểu thư cao ngạo , cùng mà mặt học sinh thân hình phụ huynh nhưng hai người thuộc hai trường phái khác hẳn .
Mộ Dung Gia Hân lau đi nước mắt nơi khóe mắt rồi nói :
“Không có gì , chỉ là ta nhớ tới người bạn đã mất của mình .”
Tội nghiệp cô bé , Thiên Tiếu nghĩ như vậy đấy , nhìn mặt nàng giống như một đứa học sinh cấp hai vậy . Trẻ tuổi như vậy mà gặp phải sinh ly tử biệt thì thật khó chịu . Nghĩ một chút hắn quyết định ở lại nói chuyện với nàng , trong lòng hắn hiện tại cũng có nhiều vấn đề , ban đêm không ngủ được lại nghĩ hơi nhiều , có người chia sẻ một chút cũng không tệ .
Thiên Tiếu không hề biết quyết định đơn giản này đã giúp hắn giữ lại cái mạng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.