Vạn Biến Hồn Đế

Chương 254: Thiên Tiếu Ứng Biến




Rõ ràng cô nàng kia muốn kiếm chuyện với hắn đây , nhưng làm như vậy nàng ta có lợi ích gì cơ chứ .
Người của Chấp Pháp Đường ánh mắt sắc lạnh , đầy nghiêm túc nói :
“Trước tiên phiền ngươi đứng lên trước đi , rồi nhanh chóng trả lời câu hỏi của ta .”
Thiên Tiếu loay hoay muốn đứng lên nhưng lưng hắn lại rất nặng , cô nàng kia lại đạp lên lưng hắn khiến cho Thiên Tiếu ép hẳn xuống mặt đất . Nam Phương Bất Hạnh mặt đỏ như máu , cả người chẳng còn chút sức lực nào , cái mùi thơm kia thật sự tà đạo , nàng lúc này đang cực kỳ kiềm chế bản thân , tránh cho bản thân chủ động như vừa nãy thì xấu hổ lắm .
Bắc Phương Bất An dùng lực mạnh hơn nữa , to giọng nói :
“Còn có thể nói dối được sao , nếu không phải thì chẳng cần Chấp Pháp Đường xử phạt thì Bất Nghĩa thúc thúc của ta cũng sẽ tới đây lấy mạng hắn . Thế nên chuyện nói thật là đương nhiên rồi .”
Tròng mắt của Thiên Tiếu hơi lay động , đầu óc của hắn ta bỗng nhiên tỉnh táo hẳn lên , Nam Phương Bất Nghĩa là cha của Nam Phương Bất Hạnh , Môn chủ của Đông Dương Môn . Nếu hắn ta biết có người phi lễ với con gái của mình thì người đó làm sao có thể sống nổi , cái ác ma kia đang mang tính mạng của hắn ra để đùa nghịch .
Nhưng nếu hắn chấp nhận đây là sự thực , chưa chắc đã là đường sống , tuy nhiên từ từ rồi tính tiếp , hắn ta nhẹ giọng :
“Đúng thế , nàng ta nói đều là sự thật .”
Thiên Tiếu mỉm cười nhưng trong lòng một mảnh lạnh băng , hắn âm thầm thề : “Nhất định sẽ có lúc ta khiến ngươi phải trả giá .”
Nữ chấp pháp viên , nghiêm túc nói :
“Toàn bộ thông tin đã được hệ thống ghi lại , nếu là hôn phu thì hành động này chấp nhận được . Ta hiện tại rời đi , tuy nhiên ta mong các ngươi đừng gây chuyện gì , nếu không đừng trách ta độc ác , nhất là Bắc An , ngươi không qua mặt được ta đâu .”
Bắc An là tên viết tắt của Bắc Phương Bất An , lý do thì bởi nàng ghét cái tên của mình , cứ nghe tới chữ Phương lại nhớ tới người ông nội vô trách nhiệm của mình . Còn tại sao không thích từ Bất thì chẳng cần phải giải thích , chẳng ai muốn suốt ngày bị gọi là Bất An cả .
Thế là các nàng chỉ gọi nhau bằng tên hoặc thứ tự trong nhà , còn người ngoài để tránh kích động sẽ gọi chữ đầu tiên và cuối cùng trong tên của họ . Nhưng dân chúng trong Nguyệt Thần Thành vẫn quen gọi bọn họ là mỹ nhân bởi họ quá đẹp , ai trong số họ cũng đủ sức khiến bất cứ nam nhân nào mê đắm , đương nhiên cả sợ hãi nữa .
“A...a...a...tất cả đi ra ngoài cho ta .”
Người của Chấp Pháp Đường rời đi thì Nam Hạnh không biết lấy sức lực từ đâu tống cả bốn người , bao gồm cả Thiên Tiếu đi ra ngoài .
Thiên Tiếu xoay nhẹ cánh tay của mình , giãn nhẹ thân thể đang cực kỳ mệt mỏi của mình , Tây Phương Bất Khả nước mắt lưng tròng đứng bên cạnh , nàng mếu máo nói đứt quãng :
“Họ thật quá đáng , ngươi yên tâm đi , ta xóa hết số tiền ngươi bị ghi nợ rồi . Không tin thì ngươi xem đi .”
Hóa ra cô nàng thuộc Chấp Pháp Đường kia đã nhập dữ liệu vào hệ thống quản lý , Thiên Tiếu nợ mấy người kia 80 vạn tiền bái sư . Lương thiện Tây Phương Bất Khả đã nhanh chóng xóa đi số tiền bất minh kia , sự chân thành trong ánh mắt của nàng khiến cho Thiên Tiếu nhẹ nhàng một chút .
Nam Hạnh đi ra ngoài sau khi mặc xong đồ , mặt nàng vẫn còn đỏ chót , ánh mắt né tránh Thiên Tiếu . Nhìn đang đắc ý Bắc Phương Bất An nàng to giọng quát :
“Ngươi có biết mình đã làm gì không ?”
Bắc Phương Bất An bình thản :
“Ta có làm gì sai đâu , chẳng phải hắn là giám hộ của chúng ta hay sao , hiện tại tỷ muội chúng ta gặp khó khăn mới phải làm thế này thôi .”
Thiên Tiếu chen miệng vào :
“Khoản tiền 1 tỷ Nguyên thạch Thượng phẩm kia mau xóa đi , đừng có mang nhiều tiền ra đùa , ta thực sự không thể lãnh được khoản nợ khổng lồ như thế đâu .”
Tây Phương Bất Khả yếu ớt lên tiếng :
“Số tiền đó nhất định là do Bất Nghĩa thúc thúc giữ rồi , ngài ấy bất cận nhân tình nên ngươi chắc chắn phải trả . Thật sự xin lỗi ngươi , ta không cản được em gái của mình , nhưng mấy tỷ muội của chúng ta cần phải sống , bọn họ quá đáng nhưng thực sự cũng vì bất đắc dĩ thôi .”
Hắn không thể hiểu nổi , bốn người bọn họ còn mạnh hơn cả hắn , tay chân đều lành lặn tại sao không tự mình đi kiếm sống . Đặc biệt là mấy cô nàng này dường như lòng tự trọng cũng không nhỏ , khó thể nào hiểu nổi .
Tây Phương Bất Khả người hơi lung lay ngã về phía sau , Thiên Tiếu vội vàng đỡ lấy nàng ấy .
Hắn ôm nàng trong lòng nhỏ giọng hỏi thăm :
“Ngươi không sao chứ ?”
“Rọt…..rọt”
Mặt nàng đỏ lên , miệng lí nhí :
“Ba ngày rồi ta không ăn gì cả .”
Quy tắc Thiên Địa biến đổi , tu vi cao đến đâu cũng cần phải ăn nếu không sẽ đói , không ăn ba ngày thì vẫn còn đứng được chắc hắn đã phải cố gắng lắm rồi . Từ trong giới chỉ lấy ra một miếng bánh quy cho nàng , nhưng đưa đến miệng nàng lại lắc đầu chỉ về phía ba cô gái kia , bọn họ lúc này đều nhìn chằm chằm vào miếng bánh quy .
Thiến Tiếu lập tức ngộ ra cái gì đó , tất nhiên phải vì lý do nào đó các nàng mới không thể nào đi ra ngoài làm việc để kiếm ăn . Hoàng Tử Liên nói rằng cha mẹ , người thân của bọn họ không viện trợ , bọn họ lại phải tự xoay sở , nhưng không thể nào thảm đến mức này được .
Tổ đội bị khóa vĩnh viễn tức là hắn không thể nào rời khỏi bốn người này , ít nhất tới lúc mở ra chức năng bang hội thì hắn vẫn phải chiến đấu với bốn người này . Thù hắn lẫn nhau chẳng có tác dụng gì , hắn lại là cái ma mới , chẳng biết nhiều về nơi này . Cách giải quyết tốt nhất là thương lượng với bọn họ để có thể cùng sống chung .
Muốn dùng nợ để áp chế hắn chứ gì , đây thực ra lại là một cơ hội , trong đầu Thiên Tiếu ngay lập tức có một kế hoạch .
Hắn nhìn về phía Đông Phương Bất Nhã hỏi :
“Phòng ăn nằm ở đâu ?”
Nàng chỉ tay về một chỗ , hắn khụy chân xuống , hay tay bế đang run rẩy hết tay chân Tây Phương Bất Khả lên .
Tây Phương Bất Khả đầu tiên là bất ngờ , sau đó là ngượng ngùng , nàng nhỏ giọng nói :
“Ngươi mau bỏ ta xuống đi .”
Hắn bế nàng đi vào phòng ăn , đặt nàng ở trên ghế , ba người kia cũng đi theo xem hắn ta muốn làm gì .
Thiên Tiếu lúc này mới mở miệng :
“Mọi người không cần phải lừa lọc nhau thế này , chỉ là vấn đề ăn uống thì có gì phải lo , hiện tại ta có thể làm một bữa cơm đầy đủ . Nguyên liệu cũng do ta tự tay chuẩn bị , tuy nhiên hết bữa mỗi người phải trả cho ta 100 Nguyên thạch Thượng phẩm .”
Đông Phương Bất Nhã tức giận quát :
“Chúng ta không có tiền mới phải như thế này , ngươi đùa bọn ta chắc .”
Thiên Tiếu mỉm cười nói :
“Đương nhiên ta biết các cô không có tiền , tuy nhiên xóa đi một phần khoản nợ cũng được . Rõ ràng khoản nợ này cũng chỉ để duy trì quan hệ hợp tác giữa chúng ta , suy nghĩ của các ngươi ta cũng hiểu nên không cần vội xóa hết khoản nợ đó đi .”
Hắn từ trong giới chỉ lấy ra nguyên liệu nấu ăn , trên bàn bếp bày ra một đống dao , ánh mắt chăm chú quan sát phòng bếp . Nơi đây rất gọn gàng , chứng tỏ mấy cô nàng này cũng rất sạch sẽ , dao trong tay hắn khẽ múa , mười năm phút rất nhiều đồ ăn đã xuất hiện trên bếp .
Rửa dao của mình , Thiên Tiếu ngoái đầu lại nhìn bọn họ rồi to giọng :
“Không ai muốn bê đồ ăn ra bàn sao ?”
Ba người còn khỏe vội vàng bê đồ ăn từ trong bếp ra bàn , chỉ có một món Thiên Tiếu tự mình mang đi , một bát súp thơm lừng được hắn bê ra . Ở bàn thì bốn người kia đã vội vàng ăn , chỉ có Tây Phương Bất Khả vì quá đói tay hơi run , cầm đũa cũng không chắc , nãy giờ mới chỉ gắp được miếng rau .
Ngon khủng khiếp , trình độ nấu ăn của Thiên Tiếu rõ ràng vượt qua đầu bếp giỏi nhất bọn họ từng biết .
Đặt bát súp ở trước mặt Tây Phương Bất Khả hắn nhẹ giọng :
“Ngươi không khỏe , cần phải có đồ ăn gì dễ hấp thu một chút , thế nên ta chuẩn bị riêng cho ngươi món này .”
Trong bốn người này chỉ có Tây Phương Bất Khả lương thiện nhất , thế nên hắn quyết định dùng tốc độ nhanh nhất chinh phục nàng . Hắn cần có một đồng minh trong tổ đội , còn ba người kia hắn cảm thấy không thể tin tưởng chút nào .
Lấy thìa múc từng muỗng súp cho Tây Phương Bất Khả ăn , nàng ánh mắt long lanh , ngượng ngùng nhìn lấy hắn ta . Khi nàng ăn được nửa bát hắn nhìn về phía mấy người đang ăn như lang thôn hổ yến nói :
“Ăn xong các ngươi cũng nên cho tôi biết lý do tại sao các người lại như thế này , tốt nhất chúng ta nên thẳng thắn với nhau từ đầu .”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.