Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 6: Cô và Đường Phục Tông thân quen như vậy từ khi nào?




Lúc Tuyên Dụ quay đầu thì Úc Văn  Yến đã đi nhanh đến bên cạnh Đường Phục Tông. Không biết hai người đang nói gì mà vẻ mặt Đường Phục Tông trông còn nặng nề hơn Úc Văn Yến.  

Cô cứ phân vân giữa việc có nên tiến lên hay không, cuối cùng vẫn đứng đợi tại chỗ. 

 

Đường Phục Tông liếc nhìn Tuyên Dụ, quay đầu hỏi: “Được không?” 

Úc Văn Yến cong môi cười, nhỏ giọng nói một câu, Tuyên Dụ không nghe rõ mà chỉ thấy anh vỗ vai của Đường Phục Tông, trước khi đi còn nói: “Sắp xếp đi, lát nữa sẽ gửi thông tin cho cậu.”

Lúc xoay người Úc Văn Yến mới thoáng nhìn về hướng Tuyên Dụ với vẻ mặt bình thản không có cảm xúc gì.

Có lẽ là ảo giác của cô, nhưng vẫn cảm thấy có chút không vui. 

Chạm mặt người yêu cũ nhiều lần, bất mãn cũng là bình thường. 

Điện thoại vang lên lần nữa, anh nhanh chóng nhận điện thoại và vội vã ra ngoài. 

Đường Phục Tông đi tới, Tuyên Dụ hỏi: “Sao vậy?”

“Một phần tài liệu tạm thời phải chỉnh sửa, cậu ấy còn phải đi gặp đại sứ, bận quá không làm nổi nên muốn nhờ em dịch giúp.” Đường Phục Tông nói: “Dĩ nhiên, anh yêu cầu thu phí.”

Tuyên Dụ mới hiểu ra câu vừa rồi Đường Phục Tông hỏi ‘Được không’ có nghĩa là cô có thể đảm nhiệm công việc này hay không.  

“Tài liệu gì vậy ạ?” Tuyên Dụ và Đường Phục Tông đi qua cửa kiểm tra an ninh và bước vào hậu trường của hội trường. 

Đường Phục Tông: “Có thể hiểu chung chung là sắp xếp lịch trình tham dự, đột ngột thêm phiên bản tiếng Linia, cần hoàn thành tất cả công việc trước khi phát hành vào ngày mai.” 

Tuyên Dụ có hơi được chiều mà lo sợ: “Để em dịch tài liệu chính thức mà Úc Văn Yến cũng yên tâm ạ?” 

Đường Phục Tông: “Cậu ấy nói cậu ấy đã giám sát em thi chứng chỉ chuyên ngành, việc này mà cũng không làm tốt thì có thể đổi công việc được rồi.”

 

Tuyên Dụ siết chặt sợi dây của thẻ công tác. 

Câu nói này rất độc, đúng là Úc Văn Yến có thể nói ra được. Lời nói của anh khiến người ta vô cùng khó chịu. Nói anh đang khen cô, nhưng ý tứ giễu cợt không hề ít. Nói anh không khen, nhưng anh cũng khẳng định trình độ chuyên môn của cô. 

“Buổi chiều con gái của Ốc Khắc mới đến, tôi sẽ gửi thông tin qua điện thoại cho em.” Đường Phục Tông còn có chuyện khác, dặn dò xong thì đi ngay.

Tuyên Dụ đi đến phòng riêng nghỉ ngơi, điện thoại hiển thị email nhận được thư mới.

Thả balo xuống, cô mở tài liệu ra cẩn thận lật xem.

Phiên dịch văn bản không có bất kỳ độ khó nào với Tuyên Dụ, cần đặc biệt chú ý là cách sử dụng từ ngữ và biểu đạt trong trường hợp nghiêm túc. Dịch sơ lược một lần rồi tiếp tục trau chuốt, cũng sắp đến trưa rồi, còn một phần nhỏ cô sẽ làm tiếp trên đường đến sân bay. 

Xe hơi lắc lư, Tuyên Dụ say xe nhức đầu nên nhai kẹo cao su nâng cao tinh thần. 

Tài liệu cần gấp nên chỉ có thể vội vàng hoàn thành, cố gắng dành nhiều thời gian nhất có thể để làm lại.

Giữa đường Lý Tô Tô gọi điện thoại cho cô, Tuyên Dụ đeo tai nghe bluetooth, mắt không rời khỏi màn hình, đọc thầm câu văn. 

“Sao thế?” Tuyên Dụ hỏi: “Cãi nhau à? Cần tớ đi hòa giải?” 

Lý Tô Tô quở trách: “Gọi điện cho cậu là muốn cậu làm người hòa giải sao?” 

Tuyên Dụ dừng lại.

Hai người bạn thân thật sự không nhận ra, tình bạn giữa ba người sau khi họ yêu nhau thì cô chính là nhân bánh bích quy bị kẹp ở giữa. Mỗi lần cãi nhau họ đều tìm cô, khuyên xong bên này lại khuyên bên kia. Đã từng có một khoảnh khắc, cô nghĩ đến việc sau này đi làm công việc hòa giải ở khu phố cũng không tệ, sự kiên nhẫn của cô đều được họ rèn luyện nên. 

“Có chuyện gì thì nói mau, tớ bận làm việc.” Tuyên Dụ sửa xong một từ cuối cùng rồi nhấn lưu. 

Công việc chính của Lý Tô Tô là làm đầu tư về đồ sưu tầm, lúc rảnh rỗi cô ấy mở quán cà phê. Cô ấy đang ngồi ở một góc trong tiệm vẽ nguệch ngoạc trên máy tính bảng và nói: “Buổi tối có muốn đến chỗ tớ không, tớ nghiên cứu sản phẩm mới, thử một lần xem?” 

Tuyên Dụ: “Tối nay không được, tớ có việc.”

Cô không chắc liệu bản dịch này có thể làm đối phương hài lòng hay không, nó cần phải hoàn thiện trước sáng mai, tối nay bắt buộc phải để dành thời gian để tăng ca bất kỳ lúc nào. 

Lý Tô Tô xúc động nói: “Tiểu Tuyên à, thật đau lòng, năm đó cùng nhau làm học sinh dở, hồi trung học phổ thông cậu đến lớp chọn rồi thi đại học đỗ đại học Kinh Bắc. Đảo mắt cái cậu đã là nghiên cứu sinh, có phải chưa tới mấy năm nữa sẽ phải gọi cậu là Dr. Xuan không?”

Tuyên Dụ nghĩ đến sau khi đưa ra đề tài đã chọn trong buổi họp nhóm, thầy hướng dẫn cau mày thành đỉnh núi cao nên cảm thấy rất lo lắng: “Cầu cho tớ thuận lợi tốt nghiệp trước đã.”

Lý Tô Tô ho khan, ngầm bất an hỏi: “Nghe Từ Hướng Hàng nói, cậu và Úc Văn Yến đã gặp nhau rồi?” 

Chẳng có gì bất ngờ khi Lý Tô Tô biết, Từ Hướng Hàng là người không giữ miệng nhất, có lẽ đã trút hết sạch từ lâu.

” Ừ, có phải cậu ấy còn nói với cậu là bọn tớ cãi nhau không.” Tuyên Dụ thuận miệng trêu đùa. 

Lý Tô Tô: “Đúng vậy, anh ấy còn bảo cậu tức tới nỗi muốn tát Úc Văn Yến một phát.” 

Tuyên Dụ: “…”

 

Phần nào hiểu được tin đồn đó đến từ đâu. 

Đêm đó, nhiều nhất ánh mắt họ chỉ là không thiện chí, không đến nổi muốn ra tay.

“Tiểu Tuyên, thật ra con người Úc Văn Yến… cũng được.” Trong giọng nói Lý Tô Tô ngập tràn sự dò xét. 

Tuyên Dụ không phản ứng quá mức, cô ấy nói tiếp: “Hồi cậu lớp 9, anh ấy đã dạy kèm riêng cho cậu, nếu không có lẽ cậu đã không thi đỗ trung học phổ thông. Sau khi anh ấy thi tốt nghiệp cấp ba thì đưa ghi chép thời cấp ba của mình cho cậu, một người có kiến thức không vững như cậu liền như có được bí kíp thông qua, thành tích liên tiếp tăng vọt. Còn cả khi chúng ta đi du lịch Quý Đô sau kỳ thi tốt nghiệp, nếu không nhờ anh ấy thì chúng ta có thể phải ngủ ngoài đường rồi.” Lý Tô Tô nói mấy lời khen xong thì lập tức thanh minh: “Tớ chỉ đánh giá khách quan mà thôi! Tớ tuyệt đối đứng về phía cậu.”

Tuyên Dụ cũng rơi vào ký ức, ít có ai nói với cô về những điểm tốt của Úc Văn Yến, cứ tưởng là họ chỉ nhớ tại sao hai người họ không hợp nhau.  

Thật ra thì cô biết hết, sao lại không biết được… 

Chính vì biết những điều tốt đẹp ẩn giấu trong từng chi tiết của anh, cho nên sau khi chia tay cô không thể thoát ra được. 

Nhưng không thể hối hận, vì vậy cô không dám quay đầu nghĩ quá nhiều về quá khứ. 

“Có vẻ anh ấy đã cho cậu khá nhiều lợi ích.” Tuyên Dụ lấy lại tinh thần, cười trêu.

Lý Tô Tô thốt lên: “Không có cậu, tớ làm sao có những lợi ích đó.”

Tuyên Dụ biết bạn thân gọi đến là có ý gì: “Yên tâm đi, tớ không sao.” 

“Chờ cậu xong xuôi rồi thì đến thử sản phẩm mới nhé.” Lý Tô Tô nhiệt tình mời. 

Mắt thấy sắp đến điểm đến, Tuyên Dụ nói lời tạm biệt. Cô gửi tệp đã lưu vào tệp đính kèm email, sau khi xuống xe dùng điện thoại nhập email của đối phương vào. 

 

Nhập vào “xywy” xong, cô dừng lại, mí mắt đau xót, ký ức quen thuộc quá mức lại ập đến. 

 Úc Văn Yến năm tư đại học, Tuyên Dụ năm nhất đại học, hai người mới bắt đầu hẹn hò. Lần đầu tiên làm bài tập nhóm Tuyên Dụ đã trở thành người phải làm bài nhiều nhất, những người khác không quan tâm cũng không làm gì cả, thấy sắp đến hạn chót nộp bài, để tích điểm cô phải thức đêm chạy deadline. Sau khi Úc Văn Yến biết thì nói cô tốt bụng quá, bảo cô cũng đừng làm. 

Tuyên Dụ muốn hoàn thành trước rồi lại xử lý mấy chuyện khác nên một mình làm bài tập. Úc Văn Yến thấy cô một mình sốt ruột đến nỗi mặt đầy đau khổ, không làm gì được cô nên đành phải làm cùng cô. 

Hai người thức cả đêm mới hoàn thành xong. 

Nộp bài tập cần gửi qua email, Tuyên Dụ vào trang email mặc định mà Úc Văn Yến thường đăng nhập.

Cô thấy một dãy tiếng anh và con số, bèn hỏi: “xywy có nghĩa là gì? Úc Văn Yến? Không đúng, x này là gì?” 

Thức trắng đêm, Úc Văn Yến mới vừa tắm xong nghe được những lời này của cô thì vội chạy tới. Anh giành lấy con chuột, một tay khoác lên băng ghế, xoay Tuyên Dụ đưa lưng về phía máy tính. 

Bất thình lình như vậy, cô nắm tay vịn, lòng vẫn còn sợ hãi, bất mãn túm lấy cái áo phông trắng của anh: “Nè, họ Úc kia, có phải anh làm chuyện trái lương tâm ở bên ngoài không?” 

“Đừng nói xấu cho người khác.” Úc Văn Yến đăng xuất xong mới xoay băng ghế trở lại: “Tranh thủ thời gian nộp bài cho giáo viên.” 

Tuyên Dụ đăng nhập email của mình và nộp bài tập xong nhưng vẫn còn băn khoăn chuyện email, chủ yếu là phản ứng của Úc Văn Yến quá lố, rất khó để không để ý.

Cô chạy xuống dưới lầu, cũng mặc kệ Úc Văn Yến đang làm đồ ăn sáng mà leo lên lưng anh, ôm lấy cổ anh, nham hiểm nói bên tai: “Thành thật khai báo!” 

Úc Văn Yến sợ cô ngã xuống nên dùng một tay vòng ra sau để đỡ lấy người cô, khẽ cúi người giữ thăng bằng. 

“Nói đi!” Tuyên Dụ kéo cổ áo của anh.  

Úc Văn Yến chặn tay cô, cười nói: “Không phải em thông minh sao? Tự đoán đi.”

“Không phải anh mắng em đần sao? Nói cho em đi!” Tuyên Dụ không thèm quan tâm, chơi xấu muốn anh nói. 

Úc Văn Yến: “Nghĩa là Tuyên Dụ Úc Văn Yến.”

Tuyên Dụ hiểu rõ ngay lập tức, hai người cùng chung một chữ “Y”. 

“Không nói nữa à?” Úc Văn Yến quay mặt đi, ánh mắt lạnh nhạt, tính khí cậu chủ trỗi dậy.

Bản thân Tuyên Dụ cũng không nhận ra cô cười hài lòng bao nhiêu sau khi biết ý nghĩa của email. Trong lòng cô ngọt ngào tí tách, nhưng miệng vẫn kiêu căng nói: “Nói sớm không phải tốt hơn sao, cứ phải gây ra mâu thuẫn gia đình.”

Nói xong cô cảm thấy không ổn nên trượt xuống từ trên lưng anh, từ từ di chuyển đến cạnh cửa. Úc Văn Yến tắt lửa đuổi kịp cô, hai tay anh đan chéo bắt lấy vạt áo rồi vén lên cởi áo ra và ôm lấy eo Tuyên Dụ bế cô lên. 

Tuyên Dụ lập tức cầu xin tha thứ: “Anh đói bụng rồi mà, ăn cái gì trước có được hay không.” 

“Lúc này mới biết gọi anh sao, làm bài cả đêm với em, đã đến lúc cho anh chút ngọt ngào rồi.” Úc Văn Yến cảm giác ghế sofa quá nhỏ nên ôm người cô đi đến phòng ngủ lầu hai. 

Tuyên Dụ đã không còn nhớ nhiều chi tiết ngày hôm đó, điều duy nhất khó quên là bài tập nhóm đầy đau khổ và thời gian giày vò của Úc Văn Yến. 

Cửa khu vực đón khách mở ra, Tuyên Dụ khẽ thở ra một hơi. Cô nhấn gửi tài liệu rồi cất điện thoại vào, giơ bảng hiệu đón tiếp đã chuẩn bị trước lên.  

 

Tuyên Dụ đón con gái của vị khách nước ngoài, tên là Bích Đại.

Vì bố cô ấy đến Trung Quốc tham dự một diễn đàn thương mại quốc tế, đúng lúc cô ấy được nghỉ nên theo đến du lịch.

Ốc Khắc là thương gia giàu có nổi tiếng ở vùng Linia, không có hạn mức tối đa cho ngân sách du lịch. Tuyên Dụ lập kế hoạch du lịch cũng to gan hơn chút, cô liệt kê tất cả các danh lam thắng cảnh và món ngon địa phương gửi cho Bích Đại, để tùy cô ấy lựa chọn. 

Sau khi đến khách sạn nghỉ ngơi ngắn ngủi, mấy người dùng cơm tại một quán ăn ngon gần đó, cô tiện thể giới thiệu lịch trình ba ngày cho Bích Đại.  

Bích Đại là một cô gái nhiệt tình hướng ngoại, Tuyên Dụ và cô ấy nhanh chóng thân quen với nhau, mãi cho đến chín giờ tối họ mới trở lại phòng nghỉ ngơi đằng sau hậu trường của hội trường.  

Ngày mai là ngày đầu tiên của hội nghị, trung tâm triển lãm được chiếu đèn sáng trưng, tất cả các bộ phận đang làm xác nhận cuối cùng.

Tuyên Dụ đi đến cửa phòng nghỉ ngơi thì gặp Úc Văn Yến, anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, tay áo vén lên lộ ra cánh tay nhỏ, cổ áo cởi ra một cúc áo, thẻ công tác màu xanh liên tục đong đưa theo động tác. Một khi tiến vào trạng thái bận rộn, anh sẽ thu lại dáng vẻ thờ ơ, cảm giác lành lạnh quanh người càng nồng nặc, không dễ đến gần. 

Hai kiểu điển hình cho cuộc sống và công việc. 

Trông dáng vẻ của anh hẳn là đã bận bịu cả ngày.  

Tuyên Dụ đứng yên, không có ý định chào hỏi.  

“Tuyên Dụ, dịch xong rồi?” Úc Văn Yến cũng bỏ qua chuyện chào hỏi và đi thẳng vào vấn đề.  

Tuyên Dụ gật đầu: “Xong rồi.”

Úc Văn Yến lại lật tài liệu, Tuyên Dụ đoán được là anh đang kiểm tra tài liệu mà trưa nay cô gửi đi nên không kiềm được mà hồi hộp. Như thể quay trở lại lúc đầu thi tiếng Linia cao cấp, mỗi ngày anh cho cô nghe viết chính tả, trong lúc chờ đợi phê chữa cô luôn nơm nớp lo sợ. 

“Cô đến đây.” Úc Văn Yến cầm bút viết sột soạt lên trang tài liệu, gân xanh trên mu bàn tay rõ ràng, là cảm giác sức mạnh chỉ có thể đạt được khi thường xuyên đến phòng gym.

Lòng Tuyên Dụ căng thẳng, trong đầu nghĩ có phải dịch sai ở chỗ nào rồi không? 

“Tôi nói một tiếng với anh Tông đã.” Tuyên Dụ lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Đường Phục Tông. 

Giọng Úc Văn Yến hơi lạnh, ngắt lời nói: “Có thể sẽ làm đến rất khuya.” 

Tuyên Dụ dừng động tác lại, sửa lời: “Vậy để tôi gọi điện nói với anh Tông.”

Cô đi sang hành lang bên kia, cố ý tránh anh. 

Úc Văn Yến nhìn theo bóng lưng vội vã có phần né tránh của cô, mím môi lại. 

Anh Tông anh Tông. . . 

 

Họ thân nhau như vậy từ lúc nào? Trước kia không phải luôn gọi thẳng tên sao?

Chẳng phải Đường Phục Tông đã nói rằng Tuyên Dụ thỉnh thoảng nhận đơn ở chỗ anh ấy sao? Làm cái gì mà phải báo cáo đầu đuôi gốc ngọn? Năm đó cũng không thấy Tuyên Dụ tích cực báo cáo lịch trình như vậy cho anh. 

Bỗng dưng nảy sinh một đống suy nghĩ, anh đè nén mùi vị kỳ lạ dâng lên trong lòng, xoay người vào phòng. 

 

【Lời tác giả muốn nói】 

Vì nhu cầu của cốt truyện tiếp theo, ngôn ngữ và đất nước này hoàn toàn do tôi tạo ra và không tồn tại trên thực tế ~


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.