Ước Nguyện Ngày Xuân - Sơ Li

Chương 58: Những nụ hôn nông sâu đan xen




Trần Tả Ninh đứng bên trong xe, nhìn lên cửa sổ nhà vài lần. Để chắc chắn không bị nhìn thấy thì bả vai mới bớt căng cứng.

 

Sự thay đổi của cô ấy quá rõ ràng, khác với tâm trạng nhạt nhẽo thường ngày. Dường như rất sợ mối quan hệ của họ bị phơi bày, chính xác mà nói thì là rất sợ Tuyên Dụ và Úc Văn Yến phát hiện. Nghĩ đến đây khiến tâm trạng Quý Hành có chút khó chịu không nói thành lời.

“Quý Hành, em không muốn chị gái em biết quan hệ giữa em và anh.” Trần Tả Ninh đứng trước cây đại thụ, rõ ràng đang là giữa mùa Hè, ánh sáng chiếu chiếu bên cạnh cô ấy mềm mại và dịu dàng nhưng lời nói cô ấy nói ra lại lạnh lùng xuyên thấu, rất thẳng thắn, cũng chẳng hề nể tình cho dù hai người đã có quan hệ thân mật đến đâu.

Quý Hành nhìn cô ấy rất lâu, vọng tưởng có thể nhìn ra một cảm xúc thứ hai từ cô ấy.

Nhưng không có.

“Tại sao?” Anh ấy mở miệng hỏi. Trước đây anh ấy không thèm hỏi nhiều về chuyện của người khác, cũng không bao giờ ép buộc ai phải làm theo lời mình nói, bất kể bên kia chọn như thế nào, anh ấy sẽ thể hiện sự tôn trọng. Nhưng với Trần Tả Ninh, hết lần này đến lần khác khiến anh ấy hết lần này đến lần khác phá vỡ nguyên tắc của mình.

Trần Tả Ninh thản nhiên nói: “Đối với em thì chị gái là quan trọng nhất, em không muốn chị ấy lo lắng. Dù sao chúng ta cũng chưa nghĩ đến công khai, vậy đừng nói ra khiến những người quan tâm chúng ta có thêm chuyện phiền lòng.”

Quý Hành im lặng, bỗng nhiên anh ấy cảm thấy không chắc chắn về tình cảm của Trần Tả Ninh. Sau chuyện lần trước, dù họ đã làm lành, nhưng anh ấy vẫn cảm thấy đã thay đổi rất nhiều và luôn có một rào cản vô hình giữa hai người, mà anh ấy mãi không thể vượt qua.

“Lần sau mời anh ở lại ăn cơm, cứ từ chối đi nhé.” Trần Tả Ninh đi qua Quý Hành, để lại câu nói ấy.

Quý Hành giơ tay giữ chặt lấy cổ tay cô ấy. Anh ấy có rất nhiều điều muốn nói nhưng cuối cùng vẫn nuốt trở lại, chỉ nói những lời mà cô ấy thích nghe: “Xin lỗi vì đang gây thêm phiền phức cho em.”

“Không cần xin lỗi.” Trần Tả Ninh muốn rút tay lại nhưng lại phát hiện không rút được ra.

Quý Hành cười tự giễu trong lòng, anh ấy muốn tiếp tục duy trì phong thái lịch lãm nhưng lại thấy khó lòng mà buông bỏ.

Anh ấy không thích thái độ của Trần Tả Ninh, đây mới thật sự là tiếng lòng của anh ấy.

“Anh có thể nói rằng anh rất để tâm không?” Quý Hành hỏi.

Trần Tả Ninh yên lặng nhìn anh ấy vài giây, rồi bỗng nhiên bật cười. Đã đến nước này rồi, giáo dưỡng của Quý Hành quả là quá tốt, cảm giác đạo đức quá mạnh nên anh ấy vẫn luôn duy trì một dáng vẻ nho nhã, ôn hòa và lễ độ. Ngay cả khi phản đối cũng phải hỏi ý kiến cô ấy trước.

“Vậy anh cứ đi nói với chị em đi, nói rằng em và anh đang ở bên nhau, chúng ta đã ngủ với nhau, sau đó thì sao?” Trần Tả Ninh nheo mắt nhìn anh ấy, “Chị gái em sẽ nghĩ anh thế nào, nghĩ về em ra sao?”

Quý Hành cười nói: “Trần Tả Ninh, em đúng là một kẻ xấu xa nhỉ.”

“Đúng vậy, anh mới phát hiện à?” Trần Tả Ninh ngẩng cao cằm kiêu ngạo, vô cùng mạnh mẽ.

Quý Hành khẽ ngước nhìn về phía ban công, anh ấy biết tại sao cô ấy trốn sau cây, nhưng cô ấy không sợ bị nhìn thấy, tay anh ấy vương lên sờ lên mặt cô ấy: “Nói với họ rằng chúng ta đang yêu nhau đi.”

Nụ cười của Trần Tả Ninh càng sâu hơn một chút: “Yêu nhau? Em còn tưởng rằng chúng ta chỉ là quan hệ bạn giường thôi chứ.”

Quý Hành cúi người xuống, tiến lại gần cô ấy hơn. Cô ấy biết anh ấy muốn hôn.

Trần Tả Ninh lùi lại về phía sau vài cm, cắt ngang nụ hôn: “Giáo sư Quý, anh chính là ‘Sub’*, có những lời không ép anh thì anh sẽ không chịu nói sao?”

(*Sub (viết tắt của “Submissive”) – Người phục tùng: Chỉ những người thích ở vị trí bị động, phục tùng hoặc làm theo ý muốn của đối phương trong một mối quan hệ.)

“Ừhm, còn em thì ở trên giường hay xuống giường đều là ‘Dom’*.” Quý Hành để lại một nụ hôn nhẹ lên môi cô ấy. Những từ ngữ này anh ấy từng nghe qua nhưng không hiểu rõ ý là gì, vẫn là Trần Tả Ninh giải thích cho anh ấy biết.

(*Dom (viết tắt của “Dominant”) – Người thống trị: Chỉ những người thích kiểm soát, dẫn dắt hoặc có quyền quyết định trong một mối quan hệ.)

Trần Tả Ninh đặt tay lên vai anh ấy: “Nhưng em ra lệnh anh là ‘Dom’ nhưng anh lại từ chối em rồi. Vậy thì địa vị của em đâu có được thừa nhận.”

 

Quý Hành cũng chỉ không tỏ ra yếu thế, nên mới nói ra một câu đáp lại. Nhưng ý thức đạo đức mạnh mẽ của anh ấy không cho phép thảo luận những chủ đề phóng khoáng như vậy khi ở bên ngoài phòng ngủ, anh ấy cười nói: “Chúng ta quay lại thôi, ở ngoài lâu rồi.”

Trần Tả Ninh kéo cà vạt của anh ấy, hôn lên đôi môi mỏng của anh ấy, cố ý dùng sức mà hôn. Sau đó mới buông anh ấy ra: “Hôn người ta thì không được chỉ tấn công nửa vời, đây cũng là lệnh, lần sau phải tuân theo.”

Quý Hành cười ấm áp nói “Tả Ninh, có phải những thứ em biết nhiều quá rồi không?”

“Nếu anh không chê em biết nhiều quá thì em cũng chẳng chê anh quá old school đâu.” Trần Tả Ninh rút tay khỏi anh ấy, rời đi trước.

Sau cánh cửa sổ trên tầng, Tuyên Dụ đã đứng hơn 10 phút nhưng chỉ nhìn thấy chân của hai người họ. Căn bản là không nhìn thấy họ làm cái gì, càng không đoán ra được họ đang nói gì, lo lắng đến mức đi vòng vòng tại chỗ.

“Không thích Quý Hành à?” Úc Văn Yến đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh gọt táo, thư thả vô cùng, hoàn toàn trái ngược với sự lo lắng của Tuyên Dụ.

Tuyên Dụ cau mày, cô chưa bao giờ nghĩ Úc Văn Yến sẽ đề cập đến vấn đề này. Trong lòng cô thì Quý Hành chỉ là bạn của thầy hướng dẫn em gái mình, cô vẫn luôn coi anh ấy như giáo sư mà đối đãi, ngoại trừ kính trọng thì không có tình cảm nào khác.

“Bọn họ…… sẽ không ở bên nhau đấy chứ?” Tuyên Dụ ngơ ngẩn lẩm bẩm một câu, trong đầu thoáng hiện lên một suy nghĩ hoang đường.

Nhưng nghĩ lại thì cũng không phải không có khả năng. Từ nhỏ Tuyên Dụ đã ở bên bên cạnh Trần Tả Ninh, cũng là người hiểu cô ấy nhất. Cô ấy ghét sự tồn tại của bố mình, tương tự với việc cô ấy thiếu đi tình thương của bố trong quá trình trưởng thành. Cho nên trong chuyện tình cảm, việc lựa chọn nửa kia cho mình thì cô ấy sẽ càng yêu thích người đàn ông trưởng thành ôn hòa và chững chạc hơn. Nếu cô ấy thật sự chọn Quý Hành thì cũng không có gì kỳ lạ.

“Tả Ninh còn nhỏ, nếu họ thật sự ở bên nhau thì chắc chắn là do Quý hành dụ dỗ, lừa gạt cô bé.” Úc Văn Yến cắt xong quả táo, anh dùng chiếc nĩa nhỏ xiên từng miếng rồi đưa cho Tuyên Dụ.

Tuyên Dụ nhận lấy một cách lơ đãng, khẽ lắc đầu: “Nhất định là do Tả Ninh chủ động.”

“Sao có thể chứ.” Úc Văn Yến cười khẽ, anh cảm thấy một cô gái ngoan ngoãn như Trần Tả Ninh sẽ không làm như vậy.

Nhưng Tuyên Dụ quá hiểu Trần Tả Ninh, cô ấy biết rõ loại người mà cô ấy thích không thể dễ dàng bị khuất phục ngay lập tức. Cô ấy sẽ thả dây dài, dùng tư thế của một kẻ tuyệt đối chiếm ưu thế để chinh phục.

“Thôi vậy. Nếu em ấy không chủ động nói thì em cũng không ép hỏi.” Tuyên Dụ ngượng ngùng cười.

Lúc trước, khi hai bố con Tuyên Tín Phàm tìm tới tận cửa bôi nhọ Trần Tả Ninh, cô đã từng chủ động ám chỉ, sẵn sàng tiết lộ chuyện bệnh tình của mình, cũng hy vọng em gái có thể thẳng thắn với mình. Bất kể có phát sinh chuyện gì thì đều sẽ kiên định đứng về phía nhau, nhưng rồi vấn đề bị lái sang hướng khác.

Cửa khóa vang lên một tiếng “Tít”, Trần Tả Ninh đẩy cửa bước vào, đối mắt với Tuyên Dụ.

“Đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn à?” Trần Tả Ninh hỏi.

 

Úc Văn Yến nói: “Tối nay anh phải đi rồi, mới đặt bàn ở nhà hàng, chúng ta ra ngoài ăn đi.”

“Anh Yến vất vả rồi. Vậy chúng ta hãy ra ngoài ăn nhé, giờ này qua đó vừa đúng giờ cơm.” Trần Tả Ninh quay về phòng thu dọn đồ đạc.

Quý Hành chủ động nói: “Ngồi xe tôi đi, sau khi kết thúc tôi đưa cô Tuyên và Tả Ninh về.”

“Ừhm, xe của tôi cứ để đây tạm đã.” Úc Văn Yến không khỏi nhìn Quý Hành thêm vài lần, đánh giá xem anh ấy có điểm gì khiến em vợ mình để mắt tới.

Ngoại hình và dáng người ổn, công việc tử tế, gia cảnh tốt, chỉ có điều lớn hơn tận 8 tuổi.

Miễn cưỡng được coi là người bạn trai ổn nhưng vẫn cần quan sát thêm.

Quý Hành cảm nhận được ánh mắt mang một chút thù địch của Úc Văn Yến, khiến anh ấy cảm thấy khó chịu nhưng chỉ có thể điềm nhiên như không có chuyện gì.

Bữa tối được đặt tại một câu lạc bộ tư nhân cao cấp, địa điểm là do Úc Văn Yến chọn.

Vào đến phòng riêng thì phát hiện có một bó hoa lớn, sau khi đọc tấm thiệp đi kèm mới biết là do Lâm Mạn Tri gửi tới, còn nhắn rằng Tuyên Dụ rằng cô ấy đang về Hồng Kông thăm người thân trong thời gian này, không thể tự tay đưa, lần sau sẽ đích thân bù đắp.

“Sao cô ấy biết được vậy?” Tuyên Dụ nhìn bó hoa lớn mà không biết nên đặt tay ở đâu, “Anh nói với họ à?”

Úc Văn Yến: “Không, anh chỉ nói với bố mẹ, ông nội và Thanh Thanh thôi.”

“Chẳng lẽ là Thanh Thanh nói cho cô ấy biết?” Tuyên Dụ cảm thấy những đóa hồng đỏ thật đẹp, cúi xuống gần để ngửi thử.

Trần Tả Ninh nói: “Anh Yến đã đăng lên vòng bạn bè, chắc chị Mạn Tri thấy được nên đặt hoa.”

Tuyên Dụ nghĩ thầm, bọn họ ở bên nhau, vậy Úc Văn Yến ở sau lưng cô đã nghịch điện thoại và đăng bài lên vòng bạn bè lúc nào vậy?

Ngồi xuống sofa, Tuyên Dụ ấn mở vòng bạn bè, kéo xuống lướt xem, nhưng tin tức của đồng nghiệp và học trò quá nhiều, nên cô vào thẳng trang cá nhân của Úc Văn Yến từ danh thiếp của anh.

Mới phát hiện không chỉ đăng vòng bạn bè, anh còn đặt bài đó lên đầu trang.

Tuyên Dụ giật tay áo của Úc Văn Yến, nhỏ giọng nhắc nhở: “Không tốt đâu…… trong wechat của anh còn có đồng nghiệp nữa mà.”

“Anh chưa đổi ảnh đại diện thành giấy đăng ký kết hôn là đã tốt lắm rồi.” Giọng điệu của Úc Văn Yến rất thoải mái, tỏ vẻ vô cùng hài lòng với hành động của mình.

Tuyên Dụ từ bỏ việc khuyên anh thay đổi, đành lướt xem hai tấm trong bài đăng. Cô cảm thấy chúng khá đẹp, đặc biệt là hình hai cuốn sổ đặt cạnh nhau. Đó là giấy chứng nhận có viết tên của họ, cảm giác ấy khó mà diễn tả rõ ràng, vừa nhẹ nhàng lại vừa nặng nề, như rất đơn giản. Việc đó giống như rất đơn giản nhưng để có thể đặt tên họ cạnh nhau trên cùng một cuốn sổ, họ đã mất đến 11 năm.

Lời chúc từ bạn bè chung khá khoa trương, đặc biệt là của Lý Tô Tô, dấu chấm than đầy cả màn hình, cuối cùng chỉ viết hai chữ ‘Cuối cùng’.

Tiếp theo chính là Đường Phục Tông, chỉ nói một câu: “Cuối cùng cũng có thể thả lỏng mà ngủ ngon rồi”, buồn cười một cách khó hiểu nhưng cũng nhìn ra được anh ấy đã lo lắng cho họ nhiều đến nhường nào.

Lâm Mạn Tri còn thẳng thắn hơn, nói rằng tuần sau về Kinh Bắc sẽ tổ chức tiệc mừng cho họ.

Úc Thanh thì gửi tin nhắn riêng cho cô, đính kèm một bức tranh chibi chúc mừng kết hôn.

Còn có rất nhiều, rất nhiều……

Khoảnh khắc này, Tuyên Dụ mới có cảm giác chân thực. Đó là chuyện tình của họ được rất nhiều người chúc phúc.

Sau khi bữa tối kết thúc, thời gian gấp gáp nên Úc Văn Yến đã đi trước, Quý Hành đưa hai chị em về nhà.

Trên đường đi về, ánh đèn đường kéo dài cái bóng của hai chị em, lúc dài lúc ngắn, bước chân họ chậm rãi mà thư thái.

Trần Tả Ninh tựa lên vai Tuyên Dụ, cười nói: “Chị ơi, thật không chân thật chút nào, chị với anh Yến vậy mà kết hôn rồi.”

“Em cười còn vui vẻ hơn chị đấy.” Tuyên Dụ nhéo mặt cô ấy một chút, “Uống bao nhiêu mà mặt đỏ lên hết rồi.”

“Vài chai mà thôi.” Trần Tả Ninh cảm thấy hơi lâng lâng, nhưng không đến mức say, cũng không dám uống nhiều vì sợ bệnh viện gọi về bất cứ lúc nào.

 

Tuyên Dụ để cô ấy tựa vào: “Lần sau uống ít thôi.”

“Chị gái em đã từng vất vả như vậy, bây giờ càng ngày càng tốt khiến em rất vui.” Trần Tả Ninh uống quá chén sẽ trở nên nói nhiều, điểm này khá giống Úc Văn Yến, nhưng miệng không lanh như Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ thả chậm bước chân thêm một chút nữa, cúi đầu nhìn Trần Tả Ninh đang lim dim mắt, hỏi cô ấy: “Em và Quý Hành thế nào rồi?”

Trần Tả Ninh cười khẽ, có lẽ thực sự uống quá nhiều rồi, nên bình thản nhiều hơn là căng thẳng khi bị bắt thóp: “Chị ơi, chị có cảm thấy em là kiểu con gái không đứng đắn không? Vì để giành lấy lợi ích mới ở bên một người đàn ông lớn tuổi hơn mình.”

“Em để ý mấy lời mắng chửi em của Tuyên Tín Phàm à?” Tuyên Dụ thầm nghĩ cái tát kia cô đánh có hơi nhẹ, đáng ra phải giáng xuống trước khi Tuyên Tín Phàm kịp mở miệng.

Trần Tả Ninh cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Em sợ chị để ý……”

“Trần Tả Ninh, chúng ta nói chuyện một chút đi.” Tuyên Dụ khẽ hắng giọng, “Mùa Hè năm cấp hai, ở nhà bà ngoại, em từng đưa một đàn anh cấp ba về nhà chơi game. Vì anh ta không thích người nhỏ tuổi hơn nên hai người không có phát triển quan hệ gì. Vào năm lớp 10 một, em có nhắn tin qua lại với một đàn anh đang học năm tư đại học khi anh ta về lại trường cũ tư vấn tuyển sinh, nhưng sau đó anh ta thi trượt môn chuyên ngành ở kỳ thi cuối kỳ, em lập tức mất hết hứng thú. Sau khi tốt nghiệp cấp ba đi du lịch, em gặp một anh chàng học cùng ngành vừa tốt nghiệp thạc sĩ, nhưng vì anh ta chưa thi đậu chứng chỉ hành nghề nên em cũng chẳng buồn tiếp tục phát triển. Mỗi lần em kể với chị, chị đều đứng về phía em mà phán xét bọn họ, giúp người thân không giúp lý lẽ. Còn cần chị nói tiếp không?””

“Chị…… chị vạch khuyết điểm em à?” Khuôn mặt Trần Tả Ninh đỏ bừng.

Tuyên Dụ khẽ thở dài: “Chị không phơi bày khuyết điểm của em mà là chị muốn nói cho em rằng chị là chị gái của em. Em như thế nào, chị đều rõ cả, không vì vài câu của người ngoài nói em mà nghi ngờ em và chị cũng tin rằng em không phải người mù quáng theo đuổi trong chuyện tình cảm.”

Trần Tả Ninh cọ đầu vào vai cô: “Nếu anh ấy cũng nghĩ như chị thì tốt rồi.”

Tuyên Dụ mỉm cười: “Thừa nhận hai người đang qua lại rồi à?”

Trần Tả Ninh im lặng suy xét vài giây: “Chắc xem như là vậy đi, nhưng vẫn chưa đạt tiêu chuẩn của em.”

“Anh ấy là người như thế nào?” Tuyên Dụ hỏi.

Chân mày Trần Tả Ninh hơi nhướng lên, đôi mắt trở nên sáng hơn: “Cổ hủ, lạc hậu, lối sống không khác gì thời kỳ công nghiệp trước cả. Ý thức đạo đức quá mạnh, tư duy cứng nhắc, cứ luôn cảm thấy suy nghĩ của em phá vỡ nhận thức thông thường của anh ấy. Một khi bị phá vỡ, anh ấy có thể sẽ mất ngủ, nhịp sống bị đảo lộn luôn, thật là buồn cười không chứ.”

Nói được một nữa thì cô ấy không nhịn được bật cười ra tiếng.

“Không ngờ giáo sư Quý lại là kiểu người như vậy. Vậy tại sao em vẫn muốn ở bên anh ấy?” Tuyên Dụ cảm thấy Trần Tả Ninh không giống trước đây nữa. Trước đây nếu đối tượng mập mờ có một đống tất xấu thì cô ấy sớm đã lựa chọn bỏ qua để hạn chế phiến phức và xử lý tình cảm một cách gọn gàng và nhanh chóng.

Trần Tả Ninh: “Em cũng không biết nữa. Có lần em tham gia một buổi tụ tập với anh ấy, em đã lừa anh ấy, em đã nói say rồi, anh ấy tin là thật, rồi còn đồng ý với yêu cầu vô lý của em. Nhưng bình thường khi ở bên nhau anh ấy sẽ không chiều chuộng em như thế, anh ấy sẽ rất nghiêm túc nói với em rằng ‘Trần Tả Ninh, chuyện này em có thể giải quyết tốt hơn, nếu như không để ý, nghe thử quan điểm của anh đi’. Anh ấy còn không tán thành với ý nghĩ của em, nhưng anh ấy không vì mình có kinh nghiệm sống và thành tích cao mà coi thường niềm tự hào của em.”

“Điều này không phải là chuyện tốt sao?” Tuyên Dụ ngược lại thấy Quý Hành rất hợp với Trần Tả Ninh.

“Chị, em tham lam quá phải không, kiểu thích kiềm chế bản thân vào khuôn phép, em không cần.” Trần Tả Ninh nói, “Thôi vậy, dù sao hiện tại cũng tạm ổn, cứ vậy đi.”

Tuyên Dụ nắm lấy tay cô ấy: “Tả Ninh, đừng lấy thái độ tiêu cực để đáp lại tình cảm của người khác dành cho em, dễ làm tổn thương lòng người đấy.”

“Em biết rồi chị, em có chừng mực mà.” Trần Tả Ninh mở cửa nhà, cúi người thay giày, lấy dép lê đặt ở bên chân cho Tuyên Dụ.

Tuyên Dụ nói: “Chị còn tưởng rằng lần này em lại không định nói cho chị biết.”

“Đúng là trước đây em không định nói, nhưng sau này nghĩ lại, chị là chị gái em, có gì tốt mà phải giấu chứ.” Trần Tả Ninh không muốn nói tiếp chuyện về Quý Hành nữa, tính dọn dẹp nhà cửa một chút trước khi ngủ, tuần sau Úc Văn Yến sẽ dọn tới ở.

Cuối cùng người chuyển đến Vạn Hợp là Tuyên Dụ, nhưng cô chỉ mang theo một ít quần áo.

Sau khi đi công tác trở về, việc đầu tiên Úc Văn Yến làm là giúp Tuyên Dụ chuyển hành lý, nhìn cô treo từng cái quần cái áo vào tủ đồ, anh thấy không thể tin được.

“Sao đột nhiên chọn chuyển sang bên này?” Úc Văn Yến hỏi.

Tuyên Dụ: “Em cảm thấy nếu sống ở nhà thì Tả Ninh sẽ ngại không dám qua đêm bên ngoài, cũng không dám ra ngoài đi chơi quá lâu.”

Đặc biệt là sau khi thẳng thắn thừa nhận đang qua lại với Quý Hành, biểu hiện của Trần Tả Ninh trở nên ngoan ngoãn vô cùng, như thể sợ cô phát hiện ra điều gì đó.

“Anh tưởng là em chê anh quá phiền cơ.” Úc Văn Yến hiểu ý của Tuyên Dụ, hẳn là cô đang suy nghĩ cho sự tự do của tuổi trẻ cho em gái.

“Cũng không thích. Anh đừng động vào, ngồi yên đó!” Tuyên Dụ đẩy tay anh ra, sao cô cứ có cảm giác anh giúp dọn tủ quần áo mà càng dọn càng lộn xộn hơn là sao.

Úc Văn Yến bế cả người Tuyên Dụ lên, đi ra khỏi phòng để quần áo.

“Còn chưa sắp xếp quần áo xong mà.” Tuyên Dụ không giãy ra khỏi vòng tay rắn chắc của anh được, bực bội vỗ lên vai anh mấy cái.

Úc Văn Yến đặt cô nằm lên giường, sau đó ôm chặt cô từ phía sau: “Em ngủ với anh hai tiếng đi, tối nay còn phải đi dự tiệc đấy.”

Tuyên Dụ suýt quên mất tối nay có buổi tiệc chúc mừng mà Lâm Mạn Tri chuẩn bị cho họ, thế nên cô không giãy nữa, mặc kệ anh ôm mình.

Chẳng bao lâu sau, Úc Văn Yến dựa vào cô, hơi thở của anh dần trở nên chậm rãi, làn hơi ấm áp phả vào hõm cổ cô khiến cô hơi nhột.

Đột nhiên, một nụ hôn rơi xuống sau gáy, khiến Tuyên Dụ giật mình cứng đờ người.

Tuyên Dụ cảnh giác quay người lại, hai tay che trước người nhưng cổ tay đã bị anh nhanh hơn một bước nắm lấy. Cô cảm giác như có thứ gì đó được lồng vào ngón tay, khi cô đưa tay lên nhìn, trên ngón áp út là một chiếc nhẫn cưới trang nhã, dưới ánh sáng khẽ phát ra ánh lấp lánh, thoáng chốc cô ngẩn ra, đồng tử hơi giãn lớn.

“Chúc mừng tân hôn, bà Úc.”

Tuyên Dụ rút tay ra, thấy Úc Văn Yến chống đầu lên cánh tay, dáng vẻ có vài phần tùy ý và lười biếng, khóe môi còn treo một nụ cười lưu manh không mặn không nhạt, nhưng ánh mắt lại vô tình bộc lộ sự thâm tình khiến cô không thể lờ đi.

Cô có chút không chắc chắn, nhìn lại chiếc nhẫn trên tay.

“Có thích không?” Úc Văn Yến đan mười ngón tay vào nhau với cô, hai chiếc nhẫn trên ngón áp út khẽ chạm vào nhau.

Tuyên Dụ rút tay ra, Úc Văn Yến nắm hụt.

“Anh mua lúc nào vậy?” Tuyên Dụ giơ tay về phía ánh sáng, nghiêm túc ngắm nhìn chiếc nhẫn.

Một chiếc nhẫn cưới đơn giản nhưng không làm mất đi cảm giác thiết kế của chiếc nhẫn cưới. Trước đây, cô luôn nghĩ nhẫn na ná nhau, hôm nay tự mình đeo lên, mới thấy chiếc nhẫn trên tay mình khác biệt, là duy nhất.

Úc Văn Yến rất thích biểu cảm ngơ ngác lúc này của Tuyên Dụ, rất đẹp, “Ngày quyết định kết hôn anh đã liên hệ với nhà thiết kế làm gấp, hôm nay sau khi xuống máy bay thì đi lấy nó.”

Tuyên Dụ phát hiện mặt trong chiếc nhẫn có khắc mấy chữ “Xywy”——

Chiếc nhẫn cưới dành riêng cho Tuyên Dụ và Úc Văn Yến.

Một giây sau, Tuyên Dụ đã nâng mặt anh lên rồi hôn một cái, cười nói: “Cảm ơn anh, rất bất ngờ nhưng em rất thích.”

Úc Văn Yến cũng học theo cô, nâng mặt cô lên: “Thích thì hôn lâu hơn chút đi.”

Tuyên Dụ muốn nói rằng cô thích là chiếc nhẫn chứ không phải là nụ hôn mà!

Nhưng Úc Văn Yến nào cho cô có cơ hội nói chuyện, vốn chỉ là vài nụ hôn vụn vặt nông sâu xen kẽ, nhưng theo nhiệt độ tăng lên, càng lúc càng chệch hướng, như con thuyền lạc vào bão tố, lênh đênh trôi dạt……

Giấc ngủ trưa thế là tan thành mây khói. Tuyên Dụ u oán nhìn chằm chằm Úc Văn Yến đang lái xe, dáng vẻ của anh rất thỏa mãn, khiến cô càng bực hơn.

Nơi gặp mặt nằm trong một con ngõ nhỏ, xe không thể vào nên đành phải đỗ dưới tầng hầm trung tâm thương mại.

Sau khi xuống xe, Úc Văn Yến vòng qua đầu xe, đi đến ghế phụ rồi đưa tay về phía cô: “Nắm nắm.”

“Anh có thể đừng nói lặp từ có được không? Nó chẳng hợp với khí chất ‘Cool ngầu’ của anh chút nào.” Tuyên Dụ hung hăng vỗ vào tay anh một cái trước khi nắm lấy.

“Anh nói chuyện với bà xã của anh, thích nói gì thì cứ nói thôi.” Úc Văn Yến hừ lạnh, bộ dạng kiêu ngạo như thể thiếu đánh.

Toàn thân Tuyên Dụ bủn rủn, nhìn không quen, và cũng chẳng còn sức mà hất tay ra, chỉ có dùng một nửa trọng lượng tựa vào người anh.

Trước tòa nhà người qua người lại, Tuyên Dụ  lại chú ý tới bóng người quen thuộc đang đi về phía bọn họ. Có lẽ đối phương đã để lại ấn tượng quá sâu đậm với cô, chỉ cần mất hai giây để nhận ra, cô hoảng hốt hất tay Úc Văn Yến ra.

Người đàn ông phía bên kia dường như rất vui khi tình cờ gặp ở đây, bật cười haha rồi bước nhanh tới.

Úc Văn Yến không vui cau mày: “Sao thế?”

“Thầy chủ nhiệm lớp cấp hai của em……” Hồi học cấp 2, Tuyên Dụ vốn theo chủ nghĩa vui chơi là nhất, từng là học sinh khiến giáo viên đau đầu nhất trong lớp. Vì bị gọi lên nói chuyện nhiều lần nên mỗi lần thấy thầy chủ nhiệm, cô lại như chuột thấy mèo, dù  cho đã tốt nghiệp nhiều năm nhưng phản xạ có điều kiện này gần như đã khắc sâu vào xương cốt.

Úc Văn Yến nhìn theo tầm mắt của cô thì nhớ ra là ai.

“Văn Yến, trùng hợp quá, em tới đây đi dạo à!” Thầy Giả đã dạy qua rất nhiều học sinh, nhưng có thể để lại ấn tượng sâu sắc thì phần lớn đều là kiểu học sinh xuất sắc như Úc Văn Yến.

Úc Văn Yến lễ phép chào hỏi: “Chào thầy Giả, em đến tham gia tiệc bạn bè.”

“Cuối tuần thì nên thư giãn, thầy nghe nói giờ em là nhà ngoại giao lớn rồi!” Thầy Giả nhìn học trò cưng, càng nhìn càng thấy tự hào.

Úc Văn Yến: “Thầy quá khen rồi.”

Tuyên Dụ đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn Úc Văn Yến giả vờ. Trước mặt người lớn, anh luôn giữ thái độ khiêm nhường, trong mắt cô thì rất giả, nhưng người lớn lại rất thích kiểu này.

“Em là cựu học sinh ưu tú của trường chúng ta. Tháng Chín này trường kỷ niệm 70 năm ngày thành lập, đến lúc đó thầy gửi thư mời cho em, nhất định phải đến nhé.” Thầy Giả quay sang nhìn Tuyên Dụ, cảm giác hơi quen mắt nhưng không gọi ra được tên. “Còn đây là……”

“Vợ của em, Tuyên Dụ.” Úc Văn Yến tự nhiên ôm Tuyên Dụ vào lòng.

Thầy Giả nghĩ kỹ một hồi, Tuyên Dụ chủ động nói: “Thầy, em cũng học ở trường mình, thầy đã chủ nhiệm lớp em hồi cấp hai ạ.”

“Ồ! Chẳng trách thầy thấy sao quen mắt thế.” Thầy Giả xấu hổ cười khẽ, bỗng nụ cười khựng lại, “Hai đứa yêu nhau từ thời đi học à?”

“Không có! Tuyệt đối không có! Bọn em trưởng thành rồi mới quen nhau!” Tuyên Dụ phản ứng nhanh chóng, như thể trở lại thời học sinh, sợ vi phạm nội quy trường học bị ghi lỗi, đến thứ Hai phải đứng dưới cờ kiểm điểm.

 

Thầy Giả cười, rồi nói với anh: “Là thầy nhầm. Dạo gần đây trường tổ chức kỷ niệm, thầy có liên hệ với Tiểu Đường để hỏi thăm tình hình của em. Nghe nói em đang quen một bạn học cũ, bên nhau cũng lâu rồi. Thầy cứ tưởng là em vẫn đang hẹn hò với Thời Dịch Dịch, là người mà hồi cấp ba từng rất thân với em ấy, lại còn cùng được tuyển thẳng vào đại học nữa chứ.”

Tuyên Dụ quay sang nhìn Úc Văn Yến. Hóa ra giữa anh và Thời Dịch Dịch hồi cấp ba từng có một đoạn quá khứ không thể cho ai biết sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.