Ăn uống xong xuôi, tất nhiên đám nam nhân sẽ tiếp tục đàm luận việc công. Vốn dĩ Ngôn Cẩm đã lui ra gian ngoài, nhưng bên này và bên kia chỉ cách nhau một cánh cửa, cho nên bọn họ nói chuyện gì cũng đều lọt vào tai nàng.
Mà Giang Mậu cũng không có ý muốn nàng tránh đi.
Mọi người bàn bạc rất lâu, thì ra là về việc làm sao để trấn an người nhà của đám binh lính thương vong. Dù họ đã cố cấp bạc và gạo, nhưng trải qua nhiều lớp phát như vậy, số lượng đến tay người nhận thật sự chẳng còn bao nhiêu.
Nhưng đây vốn là ngân sách của Hộ bộ, do Binh bộ đi phát, có nhiều khâu trung gian như vậy, bọn họ cũng không biết phải làm sao. Mà người đứng ra đảm đương chuyện này, lại chính là Lan đại nhân, đệ đệ của Thái tử phi.
Nếu làm quá gắt, sẽ đắc tội với Thái tử, mà Giang Mậu mới vừa vì Ngôn Cẩm đã đắc tội với Tam Vương gia, thời điểm này không nên lại gây thù chuốc oán thêm nữa.
Nghĩ tới nghĩ lui, ba nam nhân nghĩ đến đầu đều to ra, định sẽ đề nghị đám binh lính trong quân quyên góp thêm vào.
Tả Diệp vừa dứt lời, Ngôn Cẩm thật sự nhịn không được chen ngang: “Tả tướng quân, kế sách này không ổn. Khoan nói đến số thân nhân kia nhiều hay ít, liệu các người có thể quyên góp được bao nhiêu? Còn nữa, binh lính rời xa quê hương là vì kế sinh nhai mà không màng sống chết. chính là muốn cho người nhà của mình được sống tốt hơn, vậy mà giờ còn muốn binh trong quân quyên góp vào, chỉ sợ làm cho trong lòng bọn họ có oán niệm.”
Tả Diệp biết kế sách này không được tốt lắm, nhưng lại bị một nữ nhân vạch trần như vậy, trong lòng có chút khó chịu: “Vậy tiểu phu nhân có biện pháp gì tốt hơn?”
Biện pháp, tất nhiên là có. Nhưng mà… Ngôn Cẩm liếc nhìn Giang Mậu, thấy hắn không phản đối mới nói.
“Đưa cá cho người không bằng dạy người bắt cá, ta có một cách. Hằng năm trong quân đều cần phải mua sắm một số lượng y phục đệm chăn nhất định, nếu có thể để nhóm góa phụ của những thương binh kia kiếm được chút tiền từ việc này sẽ tốt hơn. Thứ hai, Lan đại nhân tham ô quân lương, thay vì các tướng quân tự mình tố giác, chi bằng nghĩ cách khiến hắn bị tố giác. Nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền. Đương kim Thánh Thượng lấy nhân nghĩa trị thiên hạ, dù là xuất phát từ nguyên nhân gì, nhất định cũng sẽ ra mặt giải quyết.”
“Hay cho câu đưa cá cho người không bằng dạy người bắt cá. Tiểu phu nhân mưu tính sâu xa, thật sự là chu toàn hơn cả bọn ta. Chỉ là, chuyện Lan đại nhân tham ô chỉ có mấy người chúng ta biết, làm sao để tố giác?” Hàn Lập đưa ra nghi vấn.
Giang Mậu khoanh tay đứng nhìn, hai mắt sáng ngời: “Miệng nhiều người xói chảy vàng*. Lời đồn chính là thanh đao tốt nhất.”
*câu này là một phép ẩn dụ cho sức mạnh của dư luận, một sự việc nào đó nếu bị một đám đông nhiều miệng bàn tán, sẽ khó lòng phân biệt được đúng sai. Đồn không thành có và ngược lại.
Nhắc đến lời đồn, vẻ mặt Ngôn Cẩm trở nên chua chát, mẫu thân của nàng còn không phải là chết dưới lời đồn đãi hay sao.
“Cẩm nhi.” Giang Mậu để ý đến biểu cảm của nàng.
“Ta không sao. Chàng đừng lo. Đúng rồi, hai ngày nữa chính là thương hội ba năm một lần, ngoại tổ phụ gởi thiếp mời đến, nói muốn ta đi cùng biểu ca thay tổ phụ tham dự. Hay là chàng đi với ta đi, sẵn tiện tìm người phù hợp đứng ra móc nối với đám góa phụ kia luôn.”
*
Hai người trở về phòng riêng, bàn tay Ngôn Cẩm được lòng bàn tay ấm áp của nam nhân bao bọc, đôi mắt đen như mực của Giang Mậu chan chứa tình ái nhìn nàng.
“Chờ đến ngày nghỉ, chúng ta cùng nhau đi viếng mẫu thân nàng.”
“Được.”
Thấy hôm nay nàng mệt mỏi, Giang Mậu cũng không muốn quấy rầy nàng. Hai người lên giường chỉ ôm nhau ngủ, cùng nhau trải qua một đêm mộng đẹp.