Tu Tiên Từ Mê Vụ Sơn Lâm Bắt Đầu

Chương 50: Tinh Chi Đồng.




Chương 50: Tinh Chi Đồng.
Tên kia thần bí tu sĩ thấy Trần Nguyên cẩn thận như vậy, hắn cũng không có gì trách móc hay phản cảm.
Dù sao ở tu tiên giới, càng cẩn thận tu sĩ càng sống được lâu.
Sau khi nắp hộp được mở ra một khe hở nhỏ, Trần Nguyên dùng linh thức dò vào bên trong, kiểm tra không có gì vấn đề mới an tâm mở ra toàn bộ.
Ngay sau khi mở ra nắp, trong hộp đang nằm đó một khối đá màu xám to bằng nắm tay, trên mặt khối đá có một chút kim sắc đan xen vào nhau.
Trần Nguyên nhìn thấy viên này tinh quáng, hắn thấy có đôi chút quen thuộc, sau một lúc hồi tưởng cuối cùng cũng nhận ra, liền không nhịn được đi lại gần quan sát kĩ càng hơn.
Một bên nam tử thấy cảnh này cũng khẽ mỉm cười hài lòng gật đầu, Trần Nguyên càng kinh ngạc, như vậy càng chứng minh khối này tinh quáng hắn có giá trị.
Sau một lúc quan sát, hắn cũng nhẹ nhàng đóng lại nắp hộp, sau đó tiến lại gần nam tử.
Cái này viên đá tên gọi là Tinh Chi Đồng, một loại tài liệu quý hiếm có thể dùng để làm tài liệu chính luyện chế cực phẩm pháp khí, hoặc làm phụ trợ luyện chế nhị giai Linh Khí.
Đương nhiên, nó cũng có nhiều loại khác tác dụng, ví dụ như ngay tại trong truyền thừa khôi lỗi thuật của Trần Nguyên.
Có một loại luyện chế khôi lỗi, tài liệu chính dùng đến khối này Tinh Chi Đồng, nếu thành công luyện chế, như vậy chiến lực trong nhất giai thượng phẩm khôi lỗi cũng được cho là tinh phẩm.
Cho nên đối với Trần Nguyên, viên này Tinh Chi Đồng, tuy hiện tại chưa thể ngay lập tức sử dụng, nhưng sau này ắt trở thành một tài liệu hắn cần thu thập một trong.
"Đạo hữu tốt ! Không biết đạo hữu muốn bán khối này Tinh Chi Đồng giá bao nhiêu".
Tên này nam tử tu sĩ thấy Trần Nguyên tiến lại hỏi bản thân muốn bán ra bao nhiêu, hắn khẽ lắc đầu lên tiếng.
"Hàn trưởng quỹ ! Ngươi là người trong nghề, như vậy trưởng quỹ xem ta viên này Tinh Chi Đồng giá trị bao nhiêu?".
Nói xong vẫn một mặt không b·iểu t·ình nhìn lại.
Trần Nguyên lúc này cũng hơi trầm ngâm, sau đó báo ra một cái giá.
"Ta cũng không dấu gì đạo hữu, Tinh Chi Đồng đối với nhất giai luyện khí sư cũng được cho là vật liệu quý hiếm".
"Cho nên ta cũng sẽ không để ngươi ăn thiệt thòi, viên này Tinh Chi Đồng ta trả đạo hữu 1000 linh thạch".
"Đạo hữu ngươi thấy thế nào ?".
Tên kia nam tu thấy Trần Nguyên báo giá 1000 linh thạch, hắn cũng hơi nhíu mày, sau đó lên tiếng.

"1000 linh thạch quá ít ! 1500 linh thạch ta liền bán viên này Tinh Chi Đồng cho trưởng quỹ ngươi".
Trần Nguyên Khẽ lắc đầu.
"1000 linh thạch giá đã rất cao, đạo hữu ngươi không tin có thể đi tới các cửa hàng khác để bán ra".
Nói xong cũng có vẻ như hơi mất hứng, ngồi xuống ghế bắt đầu thưởng thức trà.
Cái này hắn thật sự cũng không ép giá, 1000 linh thạch cho một loại tài liệu đã không thấp, nếu tên này tu sĩ còn không chấp nhận, như vậy không mua cũng được.
Tên kia tu sĩ do dự một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý bán cho Trần Nguyên với giá 1000 linh thạch.
Đưa 1000 linh thạch, sau đó thu lại hộp gỗ chứa Tinh Chi Đồng.
"Đạo hữu ! Ngươi còn cần mua sắm gì phù lục hay pháp khí ở chỗ ta cửa tiệm sao ?".
Nam tu khẽ lắc đầu biểu thị từ chối, sau đó liền quay người rời đi.
Thời gian trôi đi, gần tới tối, Trần Nguyên cũng đóng cửa tiệm đi về nhà.
Trên đường hắn ghé vào tiệm linh mễ, chi 300 linh thạch, mua về 30 kg thượng phẩm linh mễ.
Đại Hắc sau khi đột phá nhất giai hậu kỳ, lại tăng thêm số lớn cơm, cũng may thỉnh thoảng hắn lại mua được t·hi t·hể yêu thú.
Sau khi chọn lọc các bộ phận cần thiết, dư lại số lớn thịt yêu thú mới đủ cho Đại Hắc ăn no, chứ dùng linh mễ không, rất có thể hắn sẽ phá sản.
Đi về tới động phủ, Đại Hắc vẫn như mọi khi, ở một bên lao tới ủi ủi hắn.
Trần Nguyên chơi đùa cùng Đại Hắc một lúc, sau đó cũng tiến vào trong bếp làm cơm.
Sau nửa tiếng hì hục trong bếp, hắn bưng ra một nồi lớn nấu chín linh mễ cùng thịt yêu thú.
Thịt này yêu thú chính là hai đầu Thanh Viêm Xà, chuyến đi lần truớc hái Hồng Anh Thảo, săn g·iết còn thừa.
Hai đầu Thanh Viêm Xà, loại bỏ các bộ phận không ăn được, dư lại hơn 1500 cân thịt, cũng khiến hắn không phải đau đầu vì Đại Hắc ăn quá nhiều.
Còn về vấn đề bảo quản độ tươi, như vậy càng đơn giản, chỉ cần vài tấm tiểu hình băng phách phù liền có thể giải quyết.
Nhìn Đại Hắc ăn ngấu nghiến, Trần Nguyên cũng rơi vào trầm tư.

Trước kia hắn tưởng Đại Hắc chỉ là bình thường huyết mạch, nhưng bây giờ lại không còn nghĩ như vậy.
Chỉ bởi vì tốc độ tăng trưởng của Đại Hắc có chút nhanh, chỉ cần có đại lượng đồ ăn, Đại Hắc liền có thể tiến vào quá trình tăng nhanh tu vi.
Cũng không cần phải dùng các loại chăn nuôi linh thú đan dược.
Trước kia hắn cũng từng tìm mua, sau đó cho Đại Hắc sử dụng qua nhiều loại đan dược chăn nuôi linh thú, yêu thú.
Nhưng hầu hết đều không trợ giúp được nhiều, tăng thêm thì đúng là có, nhưng tác dụng so sánh với linh thạch bỏ ra thì lại chẳng tính là gì.
Từ đó hắn cũng không tiếp tục mua cho Đại Hắc đan dược sử dụng nữa.
Đại Hắc hiện tại không có gì năng lực tạo ra công kích từ xa, nhưng bù lại tốc độ di chuyển lại nhanh đáng kể.
Kèm theo khả năng phòng ngự cũng gia tăng rất lớn, phần da ngoài còn có khả năng khắc chế các loại ngũ hành thuộc tính.
Hầu hết các đòn công kích nằm trong ngũ hành, t·ấn c·ông trúng Đại Hắc, đều sẽ bị bề mặt da dung hoà cùng hấp thụ phấn lớn, chỉ còn lại một chút là gây được sát thương.
Nhưng hiện tại da của Đại Hắc cũng rất cứng chắc, ngạnh kháng trực diện trung phẩm pháp khí công kích cũng không gì vấn đề, thượng phẩm thì sẽ hơi bì chầy xước nhẹ.
Cho nên nhận chút sát thương còn thừa là không thành vấn đề.
Sau khi trầm tư một lúc, hắn cũng mặc kệ, gắp miếng thịt bắt đầu thưởng thức.
Miếng thịt có độ dai, nhai một lúc nuốt xuống, ngay lập tức cảm nhận được cơ thể có chút nóng lên.
Trần Nguyên lúc này cũng hơi chẹp chẹp miệng.
"Không hổ danh là yêu thú có thể so với luyện khí tám tầng tu sĩ, thịt này cũng quá bổ đi".
Một lúc sau Trần Nguyên cũng đã ăn xong, ngẩng lên thì thấy Đại Hắc vẫn còn đang ăn dở, hắn liền kêu nó sau khi ăn xong thì đem chén vô rửa, sau đó tiến vào tĩnh thất.
Đặt lên bàn một tấm trống không lá bùa, sau đó xuất ra phù mực, cùng một cây thượng phẩm phù bút, bắt đầu vẽ phù.
Hai ngày sau, tại địa hoả phòng.
Lúc này Trần Nguyên đang cầm trên tay một thanh tiểu kiếm.
Thanh này tiểu kiếm, toàn thân màu cam, trên thân kiếm được điêu khắc nhiều đạo hoa văn tinh xảo, càng tôn lên khí chất có chút cao quý.

Thanh này tiểu kiếm tính cả cán, cũng chỉ dài nửa mét, nhưng cấp bậc lại cao đến thượng phẩm pháp khí.
Sau một hồi kiểm tra, Trần Nguyên cũng hiểu sơ qua về năng lực của tiểu kiếm.
Uy lực không được quá cao, nhưng bù lại tốc độ có chút nhanh, tiêu hao linh lực cũng ít hơn bình thường thượng phẩm pháp khí.
Thanh này pháp khí được chế tạo bằng tài liệu chính là răng nanh của Thanh Viêm Xà, cùng với một vài tài liệu có mang theo hỏa thuộc tính phụ trợ.
Trong lúc chế tạo Trần Nguyên cũng hơi nghiêng về hoả thuộc tính tu sĩ.
Cho nên, tu sĩ tu luyện hoả hệ công pháp, sử dụng thanh này tiểu kiếm, tốc độ cùng uy lực cũng sẽ gia tăng thêm hai đến ba thành.
Trần Nguyên hiện tại cũng đã là thượng phẩm luyện khí sư, nhưng trình độ chế tác vẫn có chút thua chị kém em, so với lâu năm thượng phẩm luyện khí sư.
Thanh này tiểu kiếm, hắn dự định làm trấn điếm chi bảo, nếu gặp phải thích hợp tu sĩ, như vậy bán đi 1200 linh thạch cũng không thành vấn đề.
Sau khi ngắm nghía thêm một lúc, hắn cũng thu lại vào túi trữ vật, sau đó xuất ra một bộ xương rắn dài 20 mét.
Chính là của Thanh Viêm Xà.
Trần Nguyên đang dự định dùng bộ này xương rắn làm chủ, sau đó lấy gân rắn, cùng nhiều loại tài liệu khác làm phụ trợ, chế tạo thành một cây roi gai pháp khí.
Hắn đang định động thủ chế tạo, thì phát hiện bên trong túi trữ vật, truyền tin phù có tín hiệu.
Lấy ra truyền tin phù kiểm tra, thì thấy là Vũ Kim Phi nhắn tới, biểu thị đã luyện chế thành công phá cảnh đan.
Hiện tại muốn hẹn Trần Nguyên tới động phủ để nhận đan dược.
Sau khi đọc xong tin nhắn, Trần Nguyên cũng thu lại các loại tài liệu, sau đó rời khỏi phòng địa hoả.
Hơi sửa sang lại bản thân một chút, sau đó gọi Đại Hắc tới, thu lại vào linh thú túi mới an tâm rời đi.
Dù sao tâm phòng bị người không thể không có, cẩn thận một chút sẽ không sai.
Có Đại Hắc bên người, như vậy đạo lữ hai người có cái gì ý đồ xấu, hắn cũng có thêm thủ đoạn ứng đối.
Hết chương !.
Chương này bị hơi buồn ngủ, cho nên hơi ít chữ một chút, thiếu hai ba trăm chữ gì đó.
Với lại mình xin phép được chỉnh lại một chút giá cả của thượng phẩm pháp khí từ 900 đến 1200 linh thạch. Lên thành từ 1000 đến 1500 linh thạch nha.
Chương mười có bán đấu giá thượng phẩm phòng ngự pháp khí là 1070 linh thạch, mình cũng đã sửa thành 1350 linh thạch.
Cầu cất giữ cùng đề cử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.