Tu Tiên Từ Mê Vụ Sơn Lâm Bắt Đầu

Chương 46: Ngũ Hung.




Chương 46: Ngũ Hung.
Sau khi tiễn La Cẩn rời đi, lúc này Trần Nguyên cũng quay lại tiếp tục đọc sách.
Cái này bản sách là Trần Nguyên trong quá trình nghiên cứu khôi lỗi phác thảo ra nhiều loại linh kiện khác nhau, tiện cho việc ghi nhớ về sau.
Đến chiều Hắn đóng cửa sớm, sau đó quay lại động phủ, vừa bước vào sân thì Đại Hắc đang nằm ở một bên chạy tới ủi ủi hắn.
Chơi đùa cùng Đại Hắc một lúc, hắn quay lại tĩnh thất.
Xuất ra t·hi t·hể của yêu lang, Trần Nguyên bắt đầu lột da, lấy tinh huyết, sau đó xẻ thịt ra thành từng miếng nhỏ.
Hắn dự định phân chia cỗ này t·hi t·hể như sau.
Thịt thì để tối làm món ăn, tinh huyết dùng để chế thành phù mực.
Còn xương cốt thì hắn dự định dùng thêm một chút tài liệu, luyện chế thành một kiện pháp khí, trang bị thêm cho khôi lỗi, da thì hắn dự định luyện chế một kiện thượng phẩm nội giáp.
Nếu có thể luyện chế thành công thượng phẩm nội giáp, như vậy khả năng sinh tồn của hắn lại được gia tăng thêm.
Nói là làm, hắn bắt đầu chuẩn bị sẵn tài liệu luyện khí, đi qua phòng địa hoả.
Trước khi bắt tay vào làm việc, Trần Nguyên tiến vào bếp làm cơm.
Mỗi lần luyện khí sẽ rất tốn thời gian, nếu lâu quá, hắn sợ Đại Hắc không chịu được mà phá phách nữa.
Sau một hồi động thủ nấu nướng, trên bàn đặt đó một nồi linh mễ lớn, cùng một nồi thịt yêu thú.
Chia sang cho Đại Hắc bảy thành đồ ăn, còn mình cũng cầm lấy một miếng thịt yêu thú ăn thử.
Thịt yêu thú rất dai, nhưng cũng chứa nhiều linh khí, giúp cho tu sĩ rút ngắn thời gian tu luyện.
Thật ra thịt của tu tiên giả cũng chứa linh khí, nhưng số lượng rất ít, bởi linh khí của tu tiên giả hầu hết đều nằm ở đan điền.
Còn thân thể thì thỉnh thoảng mới được linh khí toát ra ngoài khi tu luyện, thuận tiện tẩm bổ cho da thịt.
Cho nên kể cả là ma đạo, cũng rất ít người sau khi g·iết c·hết còn lấy thịt của tu sĩ ra ăn.
Cũng không phải bị cái gì đạo đức gò bó, ma tu xưa nay lấy nổi danh tàn bạo làm vinh, cho nên cũng sẽ không bị cái gì đạo đức quan trói buộc.
Chẳng qua dùng ăn thịt thì quá lãng phí, hầu hết các công pháp ma đạo, đều có các cách để tận dụng toàn bộ những gì còn sót lại trên t·hi t·hể địch nhân.
Huyết Hà tông có thể rút ra huyết dịch tu luyện.
Âm thi tông có thể dùng t·hi t·hể luyện chế thành cương thi, sau khi thành công chiến lực không tầm thường.
Còn có nhiều loại pháp bảo của ma đạo, cần dùng hồn phách để tẩm bổ, như vậy sau khi tu sĩ c·hết đi, hồn phách cũng sẽ được nhanh chóng tận dụng.

Sau một lúc, Trần Nguyên đang định phân phó Đại Hắc rửa chén thì thấy cảnh tượng kỳ dị trước mặt.
Đại Hắc lúc này khí tức có chút chập chùng bất ổn, giống như có dấu hiệu đột phá.
Nhìn cảnh này Trần Nguyên một mặt không dấu được vui vẻ, lập tức hắn dẫn Đại Hắc tiến vào tĩnh thất.
Nơi này có tụ linh trận, lồng độ linh khí cũng cao hơn chỗ khác rất nhiều, cũng có chút trợ giúp nhỏ trong quá trình đột phá.
Sau khi nhìn Thấy Đại Hắc đã lâm vào trạng thái ổn định, hắn cũng không ở lại quấy rầy mà xoay người đi ra ngoài dọn dẹp.
Hai ngày sau, nhìn trên tay bộ nội giáp, Trần Nguyên lúc này cũng không được hài lòng cho lắm.
Dùng da của nhất giai hậu kỳ yêu thú làm tài liệu chính, cùng nhiều loại vật liệu quý hiếm khác để phụ trợ.
Nhưng bộ này nội giáp chỉ đạt tới bán thành phẩm, cách thượng phẩm pháp khí vẫn còn một chút.
Sau khi kiểm tra một lúc, hắn cũng hiểu đại khái về năng lực phòng ngự của bộ này nội giáp.
Chống chịu vài đòn của nhất giai hậu kỳ không thành vấn đề, nhưng năng lực hấp thụ cùng suy yếu lực tác động thì lại không có.
Như vậy nếu trúng chiêu, bên ngoài cũng sẽ không có ảnh hưởng gì lớn, nhưng nội thương bên trong thì hắn không chắc chắn.
Trần Nguyên cũng không phải luyện thể tu sĩ, cho nên về vấn để thể chất vẫn luôn là hắn điểm yếu.
Mục đích hắn nhắm tới khi luyện chế kiện này nội giáp, có thể hi sinh một chút năng lực sửa chữa sau này, để gia tăng tối đa lực phòng ngự.
Nhưng vì một vài sai lầm trong thao tác cuối, cho nên mất đi năng lực hấp thụ lực phản chấn.
Thở nhẹ ra một cái, Trần Nguyên tự an ủi bản thân một lúc, sau đó cũng khoác lên người tấm này nội giáp.
Còn tấm nội giáp cũ cũng được hắn tháo ra, sau này sẽ đem trưng ở cửa hàng để bán ra.
Thu dọn một chút, hắn dự định đi tới cửa hàng bắt đầu hôm nay buôn bán.
Đại Hắc đã đột phá thành công vào ngày hôm qua, hiện tại đang trong tĩnh thất củng cổ tu vi.
Củng cố tu vi của yêu thú cũng có chút đơn giản, chỉ cần ngủ một giấc, một thời gian sau liền có thể vững chắc cảnh giới.
Sau khi Đại Hắc đột phá luyện khí hậu kỳ, chính là một đại trợ lực của Trần Nguyên, chuyến đi lần này tiến vào Xích Viêm Sơn Mạch, hái Hồng Anh Thảo cũng sẽ an toàn hơn.
Thời gian trôi nhanh, một tuần sau khi Trần Nguyên cùng Vũ Kim Phi ước định thời gian cũng đã đến.
Lúc này tại Xích Viêm Sơn Mạch, đang có ba đạo thân ảnh, hai nam một nữ chạy vội về một hướng.

Ba người này không ai khác chính là Trần Nguyên, Vũ Kim Phi cùng Kỳ Tĩnh Vân.
"Hàn đạo hữu, chúng ta cách điểm đến cũng không xa nữa, với tốc độ hiện tại, chỉ hơn hai giờ sau liền có thể tới nơi".
Trần Nguyên nghe được Vũ Kim Phi lên tiếng, cũng khẽ gật nhẹ đầu biểu thị đã biết, sau đó cũng không nói thêm gì lặng lẽ đi theo sau.
Ba người đang phi hành thì lúc này ở phía trước nhất, Kỳ Tĩnh Vân đột ngột hét to một tiếng.
"Có mai phục, mọi người cẩn thận".
Nói xong xuất ra một cái chuông nhỏ pháp khí, khẽ bấm nhẹ pháp quyết, tạo thành một vòng phòng ngự bao bọc lại bản thân cùng Vũ Kim Phi.
Còn Trần Nguyên ở phía sau, tuy rằng linh thức bằng với luyện khí tám tầng, nhưng vẫn phản ứng sau Kỳ Tĩnh Vân.
Lúc này hắn cũng vội xuất ra phòng ngự pháp khí kích hoạt lên, một vòng phòng ngự cùng được cấp tốc tạo thành.
Ngay sau khi Kỳ Tĩnh Vân vừa làm ra phản ứng, ngay tại phía trước bụi cỏ 10 mét cũng cùng lúc phóng ra một cái phi trâm tiến thẳng tới.
Phi trâm lấy tốc độ cực nhanh lao tới, v·a c·hạm cùng vòng phòng ngự được chuông nhỏ tạo ra.
Vòng phòng ngự chỉ hơi bị rung lắc nhẹ, sau đó vẫn ổn định duy trì tiếp, còn phi trâm thì b·ị b·ắn ngược về sau.
Phi trâm hơi lung lay nhẹ một chút, sau đó ổn định lại chọn chuẩn mục tiêu là Trần Nguyên tiếp tục phóng tới.
Nhưng do đã mất đi tiên cơ lúc đầu, cho nên phi trâm cũng không còn tạo được tính chất bất ngờ như lần đầu.
Dựa vào thượng phẩm phòng ngự pháp khí, Trần Nguyên vẫn thong dong ứng đối lại thế công mà không mất một cọng tóc.
Lúc này Kỳ Tĩnh Vân cũng dẫn đầu phản công, quát to một tiếng, sau đó xuất ra một thanh thượng phẩm trường kiếm cầm trong tay, vung ra một đạo kiếm khí chém thẳng tới bụi cỏ.
"Là kẻ nào dám đánh lén".
Trong bụi cỏ lúc này cũng vang lên một tiếng cười lớn, sau đó ở phía trước từ dưới đất mọc lên một đạo tường chắn được làm từ nham thạch, chặn lại đạo kiếm khí.
"Ầm ầm".
Đạo v·a c·hạm tạo ra một v·ụ n·ổ nhỏ.
Sau khi khói bụi tan đi, phía trước xuất hiện năm tên nam tu, trong đó hai người là luyện khí bảy tầng, cùng ba người luyện khí sáu tầng.
Người cầm đầu là một tên tráng hán đầu trọc, luyện khí bảy tầng đỉnh, còn tên luyện khí bảy tầng còn lại có thân hình hơi gầy gò.
Ba người còn lại cũng không có gì nổi bật, nhưng đều có một điểm trung là có sẹo trên mặt, nhìn khá hung hãn.
Nhìn thấy cảnh này, Vũ Kim Phi hơi lâm vào nhớ lại, sau đó không nhịn được nói ra.
"Các ngươi là Ngũ Hung c·ướp tu".

Trần Nguyên sau khi đỡ thành công phi trâm công kích, cũng đã tới gần hai người, nghe được vậy liền lên tiếng hỏi.
"Vũ đạo hữu, ngươi nhận biết đám này c·ướp tu".
Vũ Kim Phi nghe thấy Trần Nguyên hỏi thăm cũng khẽ gật đầu.
"Ngũ Hung là một nhóm c·ướp tu khá nổi tiếng, nghe đồn là trước kia ở một nơi khác ăn c·ướp, nhưng đắc tội một đại gia tộc cho nên bị gia tộc này phái người t·ruy s·át".
"Không còn cách nào khác đành phải rời đi, sau đó thì nhắm tới Thanh Huyền phường thị làm mục tiêu".
"Đám này c·ướp tu đã có chiến tích, từng săn g·iết thành công luyện khí hậu kỳ tu sĩ, cho nên gần đây cũng có chút nổi danh".
"Ta cũng là trong một lần vô tình nghe được cái này tin tức, không ngờ tin đồn lại là thật".
Sau khi nghe xong Vũ Kim Phi giảng giải, Trần Nguyên cũng hơi nhíu mày trầm tư, nhưng vẫn không có gì vẻ mặt hốt hoảng.
Giờ Đại Hắc đã thành công đột phá nhất giai hậu kỳ, kể cả một mình gặp phải đám này tu sĩ hắn cũng không sợ.
Điều bây giờ hắn suy nghĩ là chút nữa động thủ cần xuất ra mấy phần thực lực, có thể che đậy một phần thực lực bản thân, cũng không để hai người quá e ngại hắn.
Cùng lúc này phía trước cũng vang lên một âm thanh.
"Hừ, đã biết chúng ta là Ngũ Hung, vậy còn không mau chóng mỗi người giao ra 500 linh thạch, ta đây liền thả các ngươi một con đường sống".
Người lên tiếng là đầu trọc tu sĩ, cũng là Đại Ca của Ngũ Hung.
Bốn người còn lại lúc này cũng không làm ra gì phản ứng, hiển nhiên là lấy đại ca làm chủ.
Nếu có thể không ra tay mà đạt được 1500 linh thạch, như vậy bọn chúng cũng rất vui vẻ, dù sao địch nhân chiến lực cũng không tầm thường, liều c·hết phản kích như vậy năm huynh đệ bọn chúng cũng sẽ không dễ chịu.
Lúc này Ngũ Hung năm huynh đệ, trong đó một tên có khuôn mặt tặc mi thử nhãn nhịn chằm chằm Vũ Kim Phi cùng Trần Nguyên không ngừng đánh giá.
Sau đó như nhớ ra thứ gì, liền tiến tới bên cạnh đầu trọc tu sĩ nói thầm.
"Đại ca, ba người này ta từng tra cứu qua".
"Tên kia mặc trường bào có xen lẫn kim vàng là Vũ Kim Phi, đã trở thành nhất giai trung phẩm luyện đan sư rất lâu, gia sản phong phú".
"Nữ tu bên cạnh là hắn đạo lữ, tên Kỳ Tĩnh Vân, luyện khí bảy tầng đỉnh phong".
Hết chương !.
Giải thích về thân phận của nhân vật chính một chút.
Bình thường sẽ dùng giả danh là Hàn Nguyên, còn tên thật thì ngoài sư phụ đ·ã c·hết của Trần Nguyên ra thì vẫn chưa ai biết được.
Thỉnh thoảng cũng sẽ dùng một vài cái tên hoặc thân phận khác nữa, nhưng đa số là Hàn Nguyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.