Chương 44: Mở cửa hàng.
Sáng hôm sau, Trần Nguyên đi tới tìm một tên tu sĩ, chuyên làm môi giới mua bán cùng thuê lại cửa hàng.
Tên này tu sĩ là một người tuổi trẻ nam tu, nhìn dung mạo tầm 27 đến 28 tuổi, thân hình mập mạp, lúc này đang cười híp mắt vỗ ngực đảm bảo với Trần Nguyên.
"Hàn đạo hữu, ngươi cái này tìm tới ta là đúng người, nơi nào cho thuê cửa hàng rẻ nhất, địa lí nơi nào có ưu điểm lớn nhất, ta đều biết đến".
Trần Nguyên thấy tên này khẳng định bộ dáng, hắn cũng một mặt bán tín bán nghi, nhưng vẫn không nói ra cái gì phản bác.
"Đạo hữu, ngươi vẫn là dẫn ta đi xem cửa hàng đi".
Tên này mập mạp tu sĩ thấy Trần Nguyên nói vậy, cũng gật đầu bảo đúng, sau đó dẫn hắn đi chọn từng gian cửa hàng cần cho thuê.
Sau một hồi chọn lựa, hắn quyết định thuê lại một tòa trạch lâu hai tầng, tuy nằm ở nơi tương đối hẻo lánh, nhưng tiền thuê cũng không quá mắc, chỉ 600 linh thạch một năm.
Giao linh thạch, nhận lấy một tấm khế ước, Trần Nguyên cũng trở lại động phủ.
Hắn dự định chuyến này sẽ ở lại phường thị một thời gian dài, như vậy để ổn định kiếm lấy linh thạch, thuê một gian cửa hàng tiêu thụ phù lục cùng pháp khí cũng tương đối hợp lý.
Thông thường bày quầy bán hàng, tiêu thụ quá ít, với lại cũng không được giá tốt, còn muốn nhanh chóng bán cho cửa hàng lớn thu mua, lại bị ép giá quá nhiều.
Sau một hồi suy nghĩ, Trần Nguyên vẫn quyết định tạm thời mở một gian cửa hàng nhỏ đến buôn bán.
Ba ngày sau, tại hẻm 6, lặng lẽ khai trương một cửa tiệm nhỏ, tên Vân Các.
Treo lên bảng tên, sau đó tìm lấy hai tấm bảng gỗ, hắn ghi lên đó cửa hàng có bán ra trung phẩm pháp khí, cùng thượng phẩm phù lục, ngoài ra tìm mua da của yêu thú nhất giai trung hậu kỳ.
Thời Gian trôi đi, nhoáng cái đã nửa ngày trôi qua, vào buổi chiều cuối cùng cũng có một vị khách đầu tiên tiến tới.
Người này là một tên nam tu, dung mạo ngoài 30 tuổi, luyện khí năm tầng cảnh giới.
Bước vào bên trong, Vương Ưu nhìn thấy trên các kệ đựng đồ, có trưng bày hơn mười loại phù lục khác nhau, cùng nhiều loại pháp khí.
Ở sau quầy có một tên tuổi trẻ tu sĩ đang xem sách.
Trần Nguyên thấy hơn nửa ngày khai trương, cuối cùng cũng có một khách hàng đầu tiên mở hàng, lúc này hắn liền thả sách trên tay xuống đi ra tiếp đón
"Đạo hữu tốt ! Tại hạ tên Hàn Nguyên, là nơi này chủ nhân, không biết đạo hữu ngươi muốn mua phù lục hay pháp khí ?".
Vương Ưu thấy Trần Nguyên ra tiếp đón, hắn cũng liền chắp tay lại, sau đó lên tiếng.
"Hàn chưởng quỹ tốt ! Tại hạ Vương Ưu, là một tên tán tu, lần này đi ngang qua thấy nơi này khai trương một gian cửa hàng, tò mò cho nên vào xem thử".
"Chưởng quỹ ngươi giới thiệu ta xem qua phù lục cùng pháp khí, nếu chất lượng cùng giá cả hợp lý, như vậy ta liền mua mấy tấm".
Trần Nguyên thấy tên này nói như vậy, cũng không nản lòng, vẫn thản nhiên giới thiệu bản thân phù lục, cùng pháp khí.
"Vương đạo hữu mời ngươi đi hướng này".
Sau một lúc giới thiệu xong, Vương Ưu thấy khá hài lòng, nơi này chất lượng phù lục cũng không kém, nhưng giá cả lại rẻ hơn thị trường một chút.
Hắn sau một lúc suy nghĩ, cuối cùng mua đi hai tấm kim quang phù, cùng mười loại nhất giai trung phẩm phù lục.
Sau khi tính toán linh thạch, Trần Nguyên cũng mỉm cười lên tiếng.
Của đạo hữu tất cả 75 linh thạch, nhưng ngươi là người đầu tiên khai trương, cho nên ta liền giảm đạo hữu năm linh thạch, đạo hữu chỉ cần giao 70 linh thạch liền có thể.
Tên này tu sĩ thấy còn có niềm vui ngoài ý muốn như vậy, sau khi trả tiền, hắn liền một mặt vui vẻ vỗ ngực lên tiếng.
Chưởng quỹ ngươi yên tâm, sau này gặp phải khác bằng hữu, ta nhất định sẽ giới thiệu đến Vân Các.
Trần Nguyên thấy tên này hiểu ý nhanh như vậy cũng vui vẻ mỉm cười đáp lại, sau đó tiễn hắn ra ngoài.
Cứ như vậy, thời gian trôi đi, Vân Các đã mở cửa buôn bán được một tháng, cũng có được một vài khách quen.
Hôm nay, vào lúc Trần Nguyên đang định đóng cửa tiệm về động phủ lúc, hắn cảm ứng bên trong truyền tin phù lục có động tĩnh, liền xuất ra xem thử.
Tin nhắn là của Vũ Kim Phi, mời hắn tối nay đi tới động phủ của bản thân ăn cơm, cùng có chút việc cần nói đến.
Thấy vậy Trần Nguyên cũng hơi nghi hoặc một chút, nhưng vẫn đáp ứng lời mời.
Một lúc sau, Trần Nguyên đứng ngoài trạch viện của Vũ Kim Phi, sau đó truyền tin bản thân đã tới.
Chỉ vài hơi thở sau cửa sân đã được mở ra, người mở cửa là một nữ nhân, người này nữ nhân sở hữu một dung mạo Thiên Chi Bạch Ngọc.
Khoác lên người một bộ màu lam y phục, mái tóc được cột hình đuôi ngựa, cộng thêm đôi mày liễu, nhìn sơ qua giống như một nữ kiếm khách trên giang hồ.
Người này không ai khác, chính là Kỳ Tĩnh Vân, đạo lữ của Vũ Kim Phi, luyện khí bảy tầng đỉnh tu sĩ.
Trần Nguyên cũng đã gặp qua vài lần, cảm nhận sơ qua về nàng này có chút lạnh lùng ít nói, tới đây hắn liền hơi mỉm cười chắp tay lên tiếng.
"Tĩnh Vân đạo hữu, Kim Phi đạo hữu có truyền tin mời ta đến đây ăn cơm, cùng có chuyện cần thương lượng".
Nói xong liền xuất ra hai bình linh tửu đi tới.
Kỳ Tĩnh Vân thấy cảnh này, cũng hơi nở một nụ cười nhẹ, đưa tay nhận lấy linh tửu, sau đó đáp lại.
"Hàn đạo hữu tôt ! Phu quân ta đang đợi ngươi ở bên trong, mời đạo hữu vào".
Nói xong cũng tránh sang một bên nhường đường cho Trần Nguyên đi vào.
Trần Nguyên thấy vậy cũng bước chân đi vào trong, vừa vặn thấy Vũ Kim Phi đang từ tĩnh thất đi ra ngoài.
Vũ Kim Phi thấy Trần Nguyên đi vào cũng liền vẻ mặt tươi cười đi lại tiếp đón.
Vừa tiến lại bàn ăn, lúc này Kỳ Tĩnh Vân cũng vào trong, sau đó ba người ngồi nói chuyện được một lúc, Trần Nguyên cũng lên tiếng.
"Vũ đạo hữu, ngươi lần này mời ta tới rốt cuộc là có điều gì cần thương lượng".
Vũ Kim Phi thấy Trần Nguyên nói vậy, hắn cũng ngay lập tức tỉnh rượu, sau đó một mặt nghiêm túc lên tiếng.
"Hàn đạo hữu, cũng không phải ta không tin tưởng ngươi, nhưng chuyện lần này đối với ta có chút quan trọng, cho nên đạo hữu dùng thiên đạo lời thề".
"Sau khi rời khỏi đây, không được nói chuyện này cho bất kì ai, như vậy ta liền ngay lập tức nói rõ mọi chuyện với Hàn đạo hữu".
Trần Nguyên thấy Vũ Kim Phi một mặt nghiêm túc bộ dáng, hắn cũng bắt đầu trịnh trọng lên, sau đó gật đầu đồng ý.
Sau khi dùng thiên đạo lời thề, Vũ Kim Phi mới hơi lộ ra vẻ mặt tươi cười lên tiếng.
"Hàn đạo hữu, không dấu gì ngươi, ta linh căn tư chất cũng không được quá tốt, thường ngày lại phục dụng tương đối nhiều đan dược, cho nên gặp phải bình cảnh, đã kẹt tại luyện khí sáu tầng đỉnh phong được hai năm".
"Ta cũng từng thử mạnh mẽ đột phá qua luyện khí bảy tầng, nhưng đáng tiếc vẫn thất bại".
Vũ Kim Phi nói tới đây, nhìn qua Trần Nguyên một cái, thấy hắn vẫn một mặt bình thản uống linh tửu không để ý bộ dáng.
Hắn cũng hơi không nhịn được nhả rãnh một câu.
"Đạo hữu ngươi không có chút gì tò mò sao ?".
Trần Nguyên thấy vậy cũng hơi lắc đầu cười cười.
"Ta tò mò làm gì chứ, đạo hữu ngươi gọi ta tới đây, ắt hẳn sẽ tự kể hết, còn đạo hữu không muốn nói, như vậy ta có tò mò cũng vô ích".
Vũ Kim Phi thấy vậy cũng hơi xấu hổ sờ mũi một cái.
Hắn vốn định bán cái nút, để Trần Nguyên tò mò hỏi, sau đó hơi trang bức một chút xíu, nhưng ai ngờ tên này không tim không phổi như vậy, hắn cũng không tiếp tục làm thêm dư thừa.
"Đạo hữu ngươi biết phá cảnh đan ?".
Trần Nguyên lúc này cũng hơi kinh ngạc, phá cảnh đan Trần Nguyên chưa được nhìn thấy, nhưng luyện khí kỳ hầu hết đều đã nghe qua.
Phá cảnh đan là một loại nhất giai thượng phẩm đan dược, có công hiệu chủ yếu là giúp phụ trợ tu sĩ kẹt tại bình cảnh, có thể dễ dàng hơn đột phá, chủ yếu dùng cho luyện khí sáu tầng đánh sâu vào luyện khí bảy tầng.
Hắn lúc này cũng hơi nghi hoặc lên tiếng.
"Ồ, chẳng lẽ Vũ đạo hữu đã tìm được chỗ bán ra Phá Cảnh Đan ?".
Phải biết phá cảnh đan cũng rất khó luyện, hầu hết đều phải là lâu năm nhất giai thượng phẩm luyện đan sư, mới có thể luyện ra.
Cùng với tài liệu cũng rất quý hiếm, cho nên giá cả cao không nói, thậm chí có tiền cũng không mua được, là một loại vật tư chiến lược.
Vũ Kim Phi nghe được vậy cũng hơi mỉm cười nhẹ đáp lại.
"Không dấu gì đạo hữu, hơn ba năm trước, ta đã tiến giai thưởng phẩm luyện đan sư, nếu giờ có đủ tài liệu, hoàn toàn có bảy thành chắc chắn luyện chế thành công".
"Hiện tại ta đã sưu tầm đủ toàn bộ tài liệu luyện chế phá cảnh đan, chỉ thiếu duy một loại tài liệu chính là Hồng Anh Thảo".
"Ta đã sưu tập rất lâu, nhưng mãi tới nửa năm trước mới có tin tức, có một nơi mọc ra Hồng Anh Thảo".
Nói tới đây Vũ Kim Phi lại hơi thở dài bất đắc dĩ một cái, sau đó tiếp tục lên tiếng.
"Đáng tiếc, nơi mọc ra Hồng Anh Thảo là một hang động nằm trong Xích Viêm Sơn Mạch, được một đôi Thanh Viêm Xà thủ hộ".
"Cặp này Thanh Viêm Xà đều đã là nhất giai hậu kỳ yêu thú, hai đạo lữ chúng ta liên thủ, đều không phải chúng đối thủ, cho nên mới muốn mời đạo hữu ngươi tới giúp một tay".
Lúc này ngồi bên cạnh im lặng từ đầu đến cuối Kỳ Tĩnh Vân cũng lên tiếng.
"Hàn đạo hữu yên tâm, ngươi chỉ cần cùng phu quân ta liên thủ tạm thời ngăn lại một con, ta sẽ nhanh chóng g·iết đi con còn lại, sau đó đến hỗ trợ".
Nàng sợ Trần Nguyên nghe được phải chiến đấu với nhất giai hậu kỳ yêu thú, không dám đáp ứng, cho nên vội vàng lên tiếng giải thích.
Nàng cùng Vũ Kim Phi nhiều lần thử qua, nhiều lần đều sắp thành công, nhưng hầu hết đều thiếu chút ít sức.
Vũ Kim lúc này lại lên tiếng bổ sung.
"Hàn đạo hữu, nếu ngươi chịu giúp sức, như vậy sau khi thành công, nếu ta có thể luyện chế ra đan dược, nhất định chia ngươi một viên".
"Không biết đạo hữu ngươi suy nghĩ thế nào?".
Nói xong câu này Vũ Kim Phi cùng Kỳ Tĩnh Vân đều im lặng chờ Trần Nguyên đưa ra câu trả lời.
Hết chương.