Tu Tiên Từ Mê Vụ Sơn Lâm Bắt Đầu

Chương 42: Linh thực phu truyền thừa.




Chương 42: Linh thực phu truyền thừa.
Trần Nguyên thấy cảnh này cũng hơi lắc đầu cười cười.
"Đạo hữu, cái này linh nhũ cũng đúng là vật ta cần, chúng ta vẫn là dùng linh thạch quyết định thắng thua đi".
Nói xong trực tiếp báo giá 600 linh thạch.
Trần Nguyên cũng không sợ tên này tu sĩ, nếu là luyện khí chín tầng, hoặc viên mãn, như vậy hắn còn xem xét, có nên vì một bình linh nhũ mà đắc tội cấp độ này tu sĩ hay không.
Dù sao hiện tại Trần Nguyên cũng không có chắc chắn có thể thắng được luyện khí chín tầng, còn luyện khí bảy tám tầng, như vậy cho dù không địch lại, hắn vẫn tự tin có thể thong dong rút lui.
Thường Thiềm thấy Trần Nguyên vậy mà trực tiếp phất lờ hắn, trong lòng cũng hơi tức giận, bộc phát ra khí thế của luyện khí bảy tầng tu sĩ ập tới Trần Nguyên.
Trần Nguyên thấy vậy cũng không nhượng bộ, cũng bộc phát khí tức chống lại, trong tay cũng ngay lập tức xuất hiện vài tấm phù lục, chỉ cần một lời không hợp liền trực tiếp xuất thủ bộ dáng.
Thấy hai người giằng co nhau như vậy, lúc này Trang Lão cũng lên tiếng khuyên giải.
"Hai vị, nơi này vẫn còn bên trong phường thị, không cho phép động thủ, với lại hiện tại đang là lão phu tư nhân trao đổi hội, hai vị đây là đang đánh ta mặt mũi sao ?".
Nói xong trong tay của Trang lão xuất hiện một tấm trận bàn, cùng lúc này xung quanh trạch viện cũng được bao phủ bởi một toà trận pháp.
Trần Nguyên thấy cảnh này ánh mắt cũng hơi co rụt lại: "Nơi này vậy mà còn cất giấu một tòa trận pháp?".
Vậy mà dựa vào ngang bằng luyện khí tám tầng linh thức, hắn lại không phát hiện ra bất kỳ cái gì dấu vết.
Nếu tên này Trang Lão thật sự nảy sinh sát tâm với hắn, như vậy dựa vào tòa này nhất giai thượng phẩm trận pháp phụ trợ, e rằng bản thân sẽ gặp nguy hiểm.
Thường Thiềm lúc này trong lòng kinh hãi cũng không kém cạnh Trần Nguyên, hai người cũng ăn ý thu lại khí tức.
Trần Nguyên trực tiếp dành lấy lên tiếng trước nói.
"Hừ, vậy Trang lão cần phải xem lại là ai gây sự trước, Hàn mỗ đây là công bằng cạnh tranh, vị này đạo hữu lại muốn dùng thế ép người".
Nói tới đây hắn cũng không tiếp tục lên tiếng nữa, chờ xem phản ứng của tên này Trang Lão.
Nếu tên này lão giả vẫn một mặt đứng về phía Thường Thiềm, như vậy hắn liền quay người rời đi, còn hai người muốn cản lại hắn.
Như vậy trong túi trữ vật, hơn trăm tấm thượng phẩm công kích phù lục của Trần Nguyên, cũng không phải chỉ để trưng cho đẹp.

Trực tiếp kích hoạt công kích một người, như vậy tên đó không c·hết cũng phải hấp hối.
Cũng may lúc này thanh âm Trang Lão cũng vang lên.
"Ân, lần này đúng là Hàn đạo hữu có lý hơn, ta đây là muốn bình thường đấu giá, Thường đạo hữu ngươi cho lão phu chút mặt mũi, công bằng cạnh tranh như thế nào".
Nói xong Trang lão trực tiếp nhìn chằm chằm Thường Thiềm.
Thường Thiềm lúc này tuy không vui, nhưng vị trí còn yếu hơn người, cũng chỉ có thể một mặt không vui ngồi xuống, không tiếp tục lên tiếng.
Trang lão thấy vậy mới hơi hài lòng gật đầu, hắn biết với tính cách của Thường Thiềm, sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này, tám chín phần sau khi rời đi nơi này sẽ xuất thủ với tên kia tuổi trẻ thiếu niên.
Nhưng cái này cũng không có gì liên quan tới hắn, cho nên hắn cũng mặc kệ, còn Thường Thiềm muốn ra tay với bản thân, như vậy Trang lão càng không để ý, đều là luyện khí hậu kỳ, ai sợ ai chứ.
Tới đây hắn cũng mỉm cười lên tiếng.
"Nếu không còn ai tiếp tục ra giá, như vậy bình này 30 năm linh nhũ sẽ thuộc về Hàn đạo hữu".
Nói xong một mặt tươi cười đi tới chỗ Trần Nguyên giao dịch.
Trần Nguyên thấy vậy cũng xuất ra 600 linh thạch đưa tới, sau đó nhận lấy linh nhũ kiểm tra, không phát hiện gì vấn đề sau mới an tâm thu lại.
Sau khi hai người giao dịch xong, mọi người ở đây mới hoàn hồn lại, chuyện vừa rồi thật sự khiến mấy người có chút kinh hãi tới.
Sau một hồi bầu không khí trong gian phòng khôi phục lại như ban đầu, lúc này cũng lần lượt có người đứng lên xuất ra vật cần bán đấu giá, hoặc trao đổi thứ mình muốn.
Nhưng hầu hết những thứ sau này Trần Nguyên đều không có chút gì hứng thú.
Đều là những mặt hàng thông thường, chỉ cần có linh thạch liền có thể mua được, cho nên hắn cũng không quá để ý.
Nhưng lần này vật đấu giá liền không giống, hắn một mặt đầy hứng thú chú ý trên bàn vật phẩm đấu giá.
Là một bản nhất giai linh thực sư nhật ký, cũng có thể cho là một phần nhất giai linh thực sư truyền thừa.
Bản này nhật ký có ghi lại hơn 40 năm làm linh thực sư của một tên tu sĩ, tên này tu sĩ đã từng reo trồng qua rất nhiều loại nhất giai thượng phẩm linh dược.
Trong tu tiên giới có rất nhiều thể loại tu tiên bách nghệ, trong đó linh thực phu cũng là một nghề không thể thiếu.
Cao thâm linh thực phu, hoàn toàn có thể giúp linh dược giảm gấp đôi thời gian linh dược thành thục.

Tuy rằng chỉ là nhất giai linh thực sư, cũng không có lớn như vậy bản lĩnh, nhưng chắc chắn cũng sẽ không kém.
Sau một hồi đấu giá, Trần Nguyên thuận lợi dùng 500 linh thạch cầm xuống bản này nhật ký, có chút rẻ ngoài dự đoán của hắn.
Dù sao bản truyền thừa khôi lỗi, lần trước Trần Nguyên dùng hơn nghìn linh thạch mới cảm được tới tay, còn bản này linh thực phu truyền thừa chỉ cần 500 linh thạch đã có thể tới tay.
Đưa linh thạch, hắn nhận lấy một viên ngọc giản, kiểm tra bên trong nội dung, dựa vào chút thời gian làm ruộng của hắn, Trần Nguyên cũng xác định cái này không xảy ra gì vấn đề mới hài lòng thu lại vào túi trữ vật.
Tấm này ngọc giản có ghi lại hơn 40 năm kinh nghiệm làm linh thực phu, các cách giải quyết sâu bệnh, với làm như thế nào có thể tận dụng tối đa linh điền reo hạt.
Cùng với nhiều loại thủ pháp ngưng tụ linh dược hạt giống.
Một cái khác là liên quan tới nhận biết vô số loại nhất giai linh dược, thậm chí còn có nhiều loại linh dược liên quan tới nhị giai cấp bậc.
Khiến hắn có thêm rất nhiều các loại kiến thức liên quan đến linh dược phạm trù, chỉ với hai thứ này Trần Nguyên cũng đã cảm thấy 500 linh thạch tiêu rắt xứng đáng.
Một lúc sau, buổi trao đổi hội cũng kết thúc, Trần Nguyên cũng rời đi, ra khỏi trạch viện, hắn nhắm thẳng tới phía ngoài phường thị đi tới.
Sau khi mọi người rời đi hết, lúc này tên tuổi trẻ tu sĩ canh gác ở cổng cũng đi tới, sau đó hắn hướng về phía Trang Lão lên tiếng.
"Sư phụ, ngài nghĩ Thường Thiềm liệu có bám theo tên kia ngoại lai tu sĩ không".
Trang lão nghe được vậy cũng hơi gật nhẹ đầu, sau đó đáp.
"Ân, theo ta hiểu về tính cách của Thường Thiềm, như vậy điều này rất có thể sẽ xảy ra".
Nói tới đây hắn lại hơi thấy tiếc nuối cho Trần Nguyên, nhìn bề ngoài có chút tuổi trẻ, đã là luyện khí sáu tầng, tương lai rất có thể đạt tới luyện khí viên mãn.
Nếu có cơ duyên, như vậy xông vào trúc cơ một lần cũng có thể.
Tuy nhìn Trần Nguyên có chút bất phàm, nhưng dù sao luyện khí trung kỳ cùng hậu kỳ chênh lệch cũng khá lớn.
Với lại Thường Thiềm không giống hắn, tên đó dựa vào chiến lực cao mà nổi danh, cho nên theo Trang lão suy nghĩ, Trần Nguyên rất khó thoát được.
Tới đây hắn lại quay sang nhìn về mình tên đệ tử này.

"Ngươi cũng nên mau chóng đột phá luyện khí trung kỳ đi thôi".
Bị sư phụ mình nói vậy, tên này tuổi trẻ tu sĩ cũng hơi cười ngây ngô đáp.
"A, sư phụ, ngài cũng không phải không biết linh căn của ta thấp kém, tu luyện sáu năm, bây giờ đã là luyện khí ba tầng, như vậy cũng là không kém rồi đi".
Trang lão nghe vậy cũng chỉ hơi lắc đầu nghiêm khắc lên tiếng.
"Ngươi phải biết, ở này tu tiên giới rất nguy hiểm, luyện khí ba tầng vẫn còn quá yếu, ít nhất phải là luyện khí trung kỳ, mới được cho là có sức tự vệ".
"Ta cho ngươi một năm nữa, nếu không thể đột phá luyện khí trung kỳ, như vậy ta sẽ có nghiêm khắc trừng phạt".
Nói xong cũng không để ý tới tên này đệ tử nữa, mà quay người đi vào tĩnh thất.
Trần Nguyên sau khi rời đi phường thị, hắn cảm nhận được phía sau một cỗ khí tức quen thuộc bám theo, không cần dò xét hắn cũng biết là Thường Thiềm.
Hơi cau mày một chút: "Chỉ mới như vậy đã muốn đuổi theo tìm lại mặt mũi rồi?".
Tới đây hắn liền tăng tốc rời xa nơi này, tìm tới lần trước hẻm núi đi tới.
Tuy Trần Nguyên tự tin về sức chiến đấu của bản thân, nhưng nếu đã có cơ hội lựa chọn địa hình chiến đấu, như vậy chỉ có ngu ngốc mới không làm.
Dựa vào tốt hoàn cảnh, như vậy hắn tự tin, cho dù là đến thêm hai tên luyện khí hậu kỳ, bản thân vẫn có rất lớn cơ hội thắng.
Sau một lúc chạy đi, Hắn cũng đã thấy chỗ kia hẻm núi, không chần chừ thêm, trực tiếp tăng tốc phi vào bên trong.
Ngay sau khi Trần Nguyên tiến vào bên trong hẻm núi, chỉ vài giây sau Thường Thiềm cũng đã xuất hiện tại ngay lối vào hẻm núi.
Hơi cau mày suy nghĩ một chút, hắn cũng biết Trần Nguyên đây là đang tự chọn sẵn ưu thế về chiến trường cho bản thân.
Nhưng Thường Thiềm vẫn tự tin vào sức mạnh bản thân, cho dù Trần Nguyên có gì át chủ bài, đánh không lại như vậy hắn vẫn có thể an toàn rời đi.
Tới đây hắn cũng không làm thêm chần chừ, lấy ra một tấm thượng phẩm phòng ngự phù lục dán lên thân làm bảo đảm, sau đó cũng tiến vào bên trong.
Thường Thiềm tiến vào trong hẻm núi, đi thêm một đoạn không xa thì cũng thấy Trần Nguyên đã dừng ở trước mặt.
Hắn cũng dừng lại ở cách đó không xa, sau đó cười lạnh lên tiếng.
"Hừ, tiểu tử, ngươi cố tình dụ ta đến nơi đây đi, có cái gì át chủ bài, như vậy cứ xuất hết ra".
Lúc này Trần Nguyên một mặt không b·iểu t·ình nhìn chằm chằm vào Thường Thiềm, sau đó bấm một đạo pháp quyết triệu hồi lên tám cây dây leo chắn lại hai đầu đường đi.
Còn bốn cây dây leo vẫn ẩn nhưng không phát ở ngay dưới chân hắn.
Hết chương !.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.