Chương 39: Hai Năm, Công Pháp đột phá tiểu thành .
Sau khi quay trở lại phường thị, Trần Nguyên đi tới tán tu phiên chợ.
Sau một lúc không mục đích đi dạo, Trần Nguyên lúc này ánh mắt hơi sáng, hắn nhìn thấy phía trước không xa có người đang bày ra một con nhất giai hậu kỳ yêu lang t·hi t·hể.
Trần Nguyên bước nhanh đi tới trước mặt người bán, sau đó trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi thăm.
"Vị này đạo hữu, tấm này da của yêu lang giá cả bao nhiêu linh thạch.
Chủ gian hàng thấy có người đến muốn mua da của yêu thú liền vẻ mặt tươi cười đáp.
"Đạo hữu tốt, ta tấm này da của yêu thú săn bắt cũng không dễ, với lại hiện tại ma tu lộng hành, cho nên rất ít người còn tiến vào Xích Viêm sơn Mạch mạo hiểm".
"Cho nên, vật tư cũng có chút tăng giá".
Nói tới đây tên này tu sĩ hơi liếc Trần Nguyên một cái, thấy hắn sắc mặt không gì biến đổi sau, lại tiếp tục đạo.
"Cho nên, đạo hữu ngươi muốn tấm này da yêu thú, cần bỏ 500 linh thạch liền có thể lấy đi".
Trần Nguyên nghe được tên này vậy mà muốn tận 500 linh thạch, hắn cũng hơi cau mày lên tiếng.
"Đạo hữu, ngươi coi ta là kẻ ngốc nhiều tiền sao ? Tấm này da 500 linh thạch, vậy ta trực tiếp tới cửa hàng mua sắm còn nhanh hơn".
Tên này tu sĩ thấy Trần Nguyên vẻ mặt hơi bất mãn, hắn lúc này cũng một mặt ngươi oan uổng ta biểu lộ.
"Đạo hữu, ngươi cái này có điều không biết, bây giờ giá vật tư tăng cao, không chỉ mình ta tăng giá".
"Nếu ngươi tới cửa hàng mua, tấm này da thú ta đảm bảo với đạo hữu sẽ không dưới 600 linh thạch".
Trần Nguyên nghe được tên này nói vậy cũng hơi rơi vào trầm tư.
Ma tu lộng hành ở trong Xích Viêm Sơn Mạch, cái này hắn cũng biết đến, nhưng giá vật tư tăng cao, hắn cũng chưa ngờ tới.
"Đạo hữu, cho dù vật tư có tăng cao đi chăng nữa, thì tấm này da yêu thú cũng không tới 500 linh thạch".
"350 linh thạch, nếu được ta liền mua".
Sau một hồi suy nghĩ, Trần Nguyên vẫn thử đưa ra trả giá.
Tên này chủ gian hàng thấy Trần Nguyên báo giá như vậy vẻ mặt cũng hơi khó chịu.
"Hừ, 350 linh thạch, nếu là trước kia như vậy giá này không thành vấn đề, nhưng hiện tại đạo hữu ngươi muốn giá như vậy, không có đâu".
"Ít nhất 470 linh thạch, nếu không cũng không bàn nữa".
Trần Nguyên thấy tên này cắn chặt không chịu buông lỏng, hắn cũng liền không tiếp tục nói thêm gì nữa mà rời đi.
Mục đích của Trần Nguyên là các cửa hàng lớn nhỏ, hầu hết hắn đều thử vào qua một lần.
Lúc này hắn cũng biết giá hàng có tăng lên, nhưng không quá cao, chỉ gia tăng thêm hai thành giá.
Thấy vậy hắn liền mặt dày quay lại gian hàng vừa nãy, tiếp tục cùng chủ quán trả giá.
Chủ gian hàng thấy Trần Nguyên đi mà quay trở lại, hắn cũng một mặt giương giương đắc ý lên tiếng.
"Thế nào ? Đạo hữu ngươi đây là nghĩ thông suốt, muốn mua tấm này da yêu lang rồi".
Trần Nguyên thấy vẻ mặt tên này đắc ý bộ dáng, hắn cũng không gì b·iểu t·ình lên tiếng.
"Đúng là vật tư có lên giá, nhưng 470 linh thạch ta cũng sẽ không mua, 400 linh thạch, nếu được ta liền lấy đi".
Chủ quán nghe được vậy liền nhảy dựng lên, không đồng ý, sau đó hai người liền kì kèo một hồi, cuối cùng đạt thành với 430 linh thạch.
Trả xong linh thạch, Trần Nguyên cũng lấy đi da thú, sau đó quay trở lại động phủ, bắt đầu chế tác trống không lá bùa.
Hì hục được một lúc, hắn thu được 103 tấm trống không lá bùa.
Hơi gật đầu hài lòng một chút, kỹ năng vẫn có chút tiến bộ.
Sau khi hoàn tất, Trần Nguyên lúc này cũng bắt đầu động thủ vẽ thượng phẩm phù lục.
Thời gian thấm thoát trôi qua, hắn ở lại phường thị được hơn mười ngày, sau đó mua đủ tài nguyên tu luyện cho một thời gian dài.
Thấy không còn gì có thể chuẩn bị, hắn liền xuất hành quay về Mê Vụ Sơn Lâm.
Hai năm sau tại Mê Vụ Sơn Lâm, trong tĩnh thất, Trần Nguyên đang ngồi trên bồ đoàn tu luyện lên Thủy Mộc Dưỡng Linh Công.
Bỗng nhiên lúc này, trong lúc Hắn đang điều hành linh khí, thì bịch một tiếng, như có âm thanh vô hình vang lên trong người Trần Nguyên.
Tốc độ công pháp vận hành một chu thiên để thu thập linh khí trong thiên địa vào cơ thể, cũng gia tăng thêm ba thành.
Sau một lúc tiếp tục tĩnh toạ, Trần Nguyên cũng từ từ mở mắt ra, sau đó vẻ mặt cuồng hỉ.
Thủy Mộc Dưỡng Linh Công đột phá tiểu thành.
Công pháp chính đột phá tiểu thành, cái này Trần Nguyên cũng chưa từng ngờ tới, dù sao sư phụ hắn là Thanh Minh, tu hành hơn 40 năm, công pháp chính tu luyện vẫn chỉ ở mức độ nhập môn.
Cho nên bình thường hắn cũng chưa từng nghĩ tới sẽ nhanh như vậy Thủy Mộc Dưỡng Linh Công lại có thể đột phá tiểu thành.
Công pháp chính tu luyện không giống như các loại pháp thuật, bình thường pháp thuật chỉ cần lĩnh ngộ đủ cao, như vậy hoàn toàn có thể trong vài năm liền có thể đột phá tiểu thành hoặc đại thành.
Nhưng công pháp tu luyện thì khác, bình thường tu sĩ, cho dù ngộ tính cao, nhưng không có mài nước công phu, hoặc đại cơ duyên, cũng rất khó tăng lên.
Trần Nguyên sau một hồi kiểm tra thay đổi, sau khi Thủy Mộc Dưỡng Linh Công đột phá tiểu thành, thì hắn cảm nhận được ba sự thay đổi chính.
Đầu tiên là khả năng thu thập linh khí của hắn gia tăng ba thành, như vậy sau này tốc độ tu luyện của hắn cũng sẽ tăng thêm ba thành.
Thứ hai thay đổi tuy Trần Nguyên chưa thử qua, nhưng hắn cảm giác dây leo thuật cùng Vân Thủy quyết cũng tăng lên đôi chút uy lực.
Cái thứ ba cũng là cái quan trọng nhất, Trần Nguyên cảm nhận được tuổi thọ của mình có tăng tiến thêm một ít.
Tuy hắn không xác định được rõ ràng được, là gia tăng thêm bao nhiêu tuổi thọ, nhưng có dựa vào mức sinh cơ khi đột phá mang lại, hắn dự đoán trên dưới 10 năm.
Trần Nguyên từng nghe nói qua, các đại thế lực đều có thủ đoạn có thể tra xét rõ dàng xem bản thân còn bao nhiêu tuổi thọ.
Thậm chí nếu là đại tu sĩ, không cần dựa vào bất kỳ công pháp hay thứ gì phụ trợ, chỉ cần kiểm tra sơ qua cũng có thể biết rõ bản thân còn bao nhiêu tuổi thọ.
Tới đây Trần Nguyên lại nghĩ tới, nếu hắn đã gia tăng thêm 10 năm tuổi thọ, như vậy có phải thời gian đột phá trúc cơ của hắn cũng sẽ gia tăng thêm một chút hay không.
Bình thường tu sĩ cần trước 60 tuổi đột phá, đó là do thông thường luyện khí hậu kỳ tu sĩ chỉ có 120 năm tuổi thọ.
Nhưng hiện tại hắn được công pháp tăng thêm 10 năm tuổi thọ, như vậy rất có thể thời gian đột phá trúc cơ của hắn cũng sẽ từ trước 60 tuổi, có thể kéo về sau thêm năm năm, là 65 tuổi.
Nếu là thật, như vậy Trần Nguyên cũng sẽ có nhiều thời gian hơn để chuẩn bị cho việc trúc cơ.
Sau một lúc lăn tăn về vấn đề này, hắn cũng lắc đầu không nghĩ tới nữa, với cái tầm nhìn hạn hẹp hiện tại của hắn, có suy nghĩ thêm 10 năm nữa cũng vô ích, cứ tới đâu hay tới đó vậy.
Tới đây Trần Nguyên lại nhắm mắt lại tiếp tục tu hành.
Ba ngày hôm sau, tại ba mẫu trồng bạch vân thảo, lúc này trong linh điền đang có ba con khôi lỗi đang thay Trần Nguyên dọn sạch cỏ dại, cùng tưới linh thủy pha loãng tưới cho linh thảo.
Trần Nguyên đang ở một bên nhìn thấy cảnh này cũng hơi gật đầu hài lòng.
Ba cỗ này khôi lỗi là phụ trợ khôi lỗi, chỉ cần cài sẵn chỉ lệnh, như vậy khôi lỗi có thể làm tự động thay chủ nhân làm một vài công việc đơn giản.
Ví dụ như dọn dẹp cỏ dại, tưới cây, thu hoạch linh dược đã thành thục, thậm chí có thể đem nó đi khai thác quặng mỏ cũng có thể.
Từ lúc đọc được trong truyền thừa khôi lỗi, thấy có loại này phụ trợ khôi lỗi xong, hắn vẫn luôn muốn có thể thành công chế tác ra.
Dù sao phường thị thì ở xa, nhưng mỗi lần ra ngoài, hắn đều không dám đi quá lâu, sợ linh điền ở nhà không ai chăm sóc, sẽ giảm sản lượng hoặc có gì vấn đề.
Mãi tới gần đây, Trần Nguyên mới thành công chế tạo ra ba cỗ này phụ trợ khôi lỗi, chỉ cần linh thạch làm năng lượng duy trì, như vậy khôi lỗi chính là tốt nhất người làm công.
Còn các loại làm mưa để duy trì sinh cơ cho linh điền, như vậy chỉ cần mua sắm đủ số lượng linh thủy, sau đó pha loãng với nước, rồi cách một thời gian tưới lên.
Như vậy hoàn toàn có thể thay thế bình thường công pháp làm ruộng, tuy không bằng tiểu thành Thủy Vân quyết, có thể gia tăng thời gian thành thục của linh dược, nhưng duy trì ổn định tăng lên thì không thành vấn đề.
Tới đây Trần Nguyên cũng huýt sáo một cái, gọi Đại Hắc tới, vỗ vỗ Đại Hắc hai cái, sau đó leo lên lưng đi về động phủ.
Đại Hắc trong thời gian này đại lượng ăn Huyết Linh Mễ, bây giờ khí tức cũng gia tăng không kém, đã rất gần nhất giai trung kỳ đỉnh.
Đại Hắc lúc này kêu lên một tiếng, sau đó chạy băng băng lên núi.
Về tới động phủ, Trần Nguyên đi tới tĩnh thất, sau đó lấy ra trống không lá bùa, bắt đầu động thủ vẽ phù.
Sau một lần thất bại, lần thứ hai hắn đã vẽ thành công được một tấm kim kiếm phù.
Cầm trên tay một tấm phù lục, trên thân phù có những đường văn linh động, ẩn ẩn tạo thành hình một thanh phi kiếm.
Quan sát một lúc, Trần Nguyên cũng thu lại vào túi trữ vật, sau đó tiếp tục hì hục vẽ phù.
Cùng lúc này tại phàm gian vương triều, rất nhiều Hoàng Triều đều xảy ra những vụ án trẻ dưới 12 tuổi b·ị b·ắt cóc.
Tại một chỗ trống trải trong khu rừng, đang có ba tên khoác áo bào đen tu sĩ đang thì thầm nói chuyện.
Phía sau ba người là hơn trăm đứa trẻ, tuổi từ 6 cho tới 12, nhưng tất cả đều nhắm hai mắt, nằm yên tại trên mặt đất.
Thông qua lồng ngực phập phồng, cùng tiếng hô hấp, có thể thấy tất cả đều còn sống, chẳng qua là bị hôn mê đi thôi.
Lúc này, một tên trong đó cũng mở miệng hướng về một người khác trong đó lên tiếng.
"Tang sư huynh, không biết ba vị sư thúc muốn đám này trẻ con có gì tác dụng nhỉ?".
Hết chương !.