Chương 38: Trường Cung.
Tất cả mọi người ở đây nghe được Mã Vinh nói như vậy, đều khẽ cau mày trầm tư.
Ma tu đã xuất hiện ở xung quanh Thanh Huyền phường thị được một thời gian, nhưng dạo gần đây mới bắt đầu trắng trợn xuất thủ.
Hầu hết mọi người ở đây đều ít nhiều có nghe nói qua về chuyện này.
Lúc này một thanh âm nhu mị dễ nghe vang lên.
"Ân, đúng là có chuyện như này, hơn tuần trước, tỷ muội chúng ta cùng Lôi Hổ đạo hữu kết bạn tiến vào Xích Viêm Sơn Mạch liệp yêu, cũng từng gặp qua ma tu".
"May mắn chúng ta gặp phải một người thần bí trợ giúp, nếu không e rằng hôm nay chư vị cũng không thấy được ta".
Mọi người ở đây ngoại trừ Trần Nguyên, nghe nói tỷ muội hai nàng vậy mà từng chạm chán qua ma tu cũng hơi giật mình.
Lúc này Vũ Kim Phi cũng chúc mừng ba người thoát nạn, sau đó cũng lên tiếng cảm khái.
"Ba vị đạo hữu đúng là chiến lực siêu tuyệt, gặp phải ma tu, vẫn có thể toàn thân trở ra, như vậy đúng là không tầm thường".
Hắn cũng chỉ hơi cảm khái một chút, nhưng cũng không có gì quá bất ngờ, dù sao Lê Thu hai tỷ muội có chiêu hợp kích bí thuật, có thể địch nổi luyện khí hậu kỳ, là điều ai cũng biết.
Còn Lôi Hổ pháp thể song tu, có thể vượt cấp chiến đấu cũng rất bình thường, cho nên ba người đụng độ ma tu, có thể toàn thân trở về cũng không bất ngờ lắm.
Lúc này Mã Vinh cũng lên tiếng hỏi thăm.
"Ba vị đã từng giao chiến qua với ma tu, có thể nói sơ qua về chiến lực của bọn chúng sao".
Lê Thu Ngọc lúc này cũng một mặt cười khổ nói.
"Mấy vị đạo hữu cũng quá xem trọng ta, cái này ma tu cũng không phải dễ chơi, một thân công pháp cực kỳ cao minh, pháp bảo cùng kỹ năng chiến đấu cũng được cho là hàng đầu".
"Cũng may lúc đó chúng ta gặp được một tên thần bí tu sĩ ra tay giúp đỡ, nếu không e rằng cũng rất khó giữ được tính mạng".
Tới đây nàng cũng kể sơ qua về chiến đấu lúc đó, nhưng Trần Nguyên nghe xong khoé miệng hơi giật nhẹ.
Nàng này kể sức chiến đấu của ma tu cũng không gì vấn đề, nhưng từ một tên luyện khí năm tầng giúp đỡ, lại thành từ đâu đi ra một vị tiền bối luyện khí chín tầng.
Còn hai nàng cùng Lôi Hổ chỉ là đứng một bên phụ trợ.
Nếu không phải tự thân tham chiến, như vậy hắn đúng là thật tin chuyện này.
Hiển nhiên, ba người là định dấu tài, không muốn lộ ra ngoài bản thân siêu cường chiến lực.
Sau khi Lê Thu Ngọc kể xong về tình hình đó, Mã Vinh cũng hơi cảm khái.
"Không ngờ ma tu lại có chiến lực cao như thế, chả trách những đạo hữu đụng phải ma tu đều rất khó sống sót trở về".
Mọi người nghe được Mã Vinh nhận xét như vậy, cũng hơi gật đầu phụ hoạ, nhưng có bao nhiêu người thật sự tin lời của ba người thì không chắc chắn.
Sau một lúc thì buổi trao đổi cũng kết thúc, Trần Nguyên đi ra khu chợ tìm da của nhất giai hậu kỳ yêu thú.
Tìm một lúc nhưng vẫn chỉ mua được ba tấm nhất giai trung kỳ yêu thú, còn hậu kỳ yêu thú thì vẫn không thấy.
Tới đây Trần Nguyên cũng hơi thở dài bất đắc dĩ.
Nhất giai hậu kỳ yêu thú chiến lực ngang bằng một tên luyện khí hậu kỳ tu sĩ, không phải chuyên nghiệp đoàn đội rất khó săn thành công.
Với lại nếu không cẩn thận, cho dù là luyện khí hậu kỳ cũng có thể bị yêu thú trước khi c·hết liều mạng phản công, khiến cá c·hết lưới rách.
Bây giờ Trần Nguyên muốn tiếp tục vẽ thượng phẩm phù lục, như vậy chỉ còn cách là tới cửa hàng mua sẵn lá bùa đã chế tác, nhưng giá cả cũng rất cao, đều là trên năm linh thạch một tấm.
Tuy hiện tại tốc độ kiếm linh thạch của hắn tăng cao đáng kể, nhưng cũng không muốn tùy tiện hoang phí.
Còn ý nghĩ muốn vào Xích Viêm Sơn Mạch săn bắt nhất giai hậu kỳ yêu thú, thì Trần Nguyên càng không nghĩ tới.
Nhất giai hậu kỳ yêu thú, chiến lực thấp nhất cũng ngang với luyện khí bảy tầng tu sĩ, đó là chưa nói tới, hiện tại bên trong Xích Viêm Sơn Mạch ma tu hoành hành.
Bình thường gặp phải hắn vẫn có lòng tin, đánh không lại hoàn toàn có thể thoát đi an toàn.
Nhưng nếu sau khi chiến đấu sinh tử với một con nhất giai hậu kỳ yêu thú, sau đó có một hai tên luyện khí hậu kỳ nhảy ra chém g·iết, như vậy Trần Nguyên tự nghĩ bản thân cũng khó có khả năng chạy thoát.
Tới đây Trần Nguyên cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ.
"Tạm thời tập trung vào chế tác khôi lỗi cùng luyện khí vậy, nếu sau này tìm được nhất giai hậu kỳ da yêu thú thì tính tiếp".
Trần Nguyên lại đi tới lớn nhỏ nhiều cửa hàng khác nhau, lần lượt mua đủ một đống tài liệu phụ trợ luyện khí, sau đó cũng liền về động phủ.
Về tới động phủ, Hắn đi tới phòng có hoả mạch, lấy ra một đống tài liệu, bắt đầu xử lý sơ qua vật liệu, sau đó động thủ luyện khí.
Nửa ngày sau, Trần Nguyên cầm trên tay một thanh trung phẩm trường cung, hơi hài lòng gật đầu.
Hắn đánh giá sơ qua thì thấy, thanh này trường cung pháp khí trong trung phẩm cũng được coi là cao cấp.
Cầm lấy trường cung, Trần Nguyên hơi dùng sức kéo dây cung.
"Ân, cũng tạm được".
Vì để trường cung có thể phù hợp với bản thân, cho nên Trần Nguyên giảm độ căng của dây cung lại, như vậy tuy lực có chút thụt giảm, nhưng khi hắn sử dụng cũng sẽ không có gì gánh vác cùng cản trở.
Thanh này trường cung có sẵn công năng, chỉ cần dùng linh lực độ vào bên trong, liền có thể tạo ra mũi tên bằng linh lực.
Nhưng Trần Nguyên vẫn quyết định chế tác dành riêng mũi tên, như vậy kết hợp cả hai vào mới có thể tạo ra tối đa uy lực.
Mặc dù chế tác riêng mũi tên, như vậy tài liệu tiêu hao cũng không phải ít, nhưng mà để tăng cao sức chiến đấu, bỏ ra cái giá tương ứng cũng là chuyện bình thường.
Sau một lúc tính toán, hắn lại tiếp tục động thủ chế tác thêm mũi tên.
Thời gian trôi nhanh, nửa ngày sau, lúc này trước mặt Trần Nguyên đặt 12 cây màu đen mũi tên.
Thân mũi tên được làm từ nhất giai trung kỳ vật liệu, ở phần đuôi được gắn thêm ba cọng lông vũ, cái này cũng không có gì tăng thêm, chủ yếu là nhìn đẹp mắt hơn.
Còn phần đầu được hắn dung nhập một ít nhất giai thượng phẩm tài liệu, giúp tăng cao chút ít uy lực khi phóng ra ngoài.
Chỉ duy nhất hao tổn của 12 mũi tên này, đã hơn 800 linh thạch, cộng thêm trường cung nữa là 1300 linh thạch, đã cao hơn nhiều so với thượng phẩm pháp khí.
Tuy chưa thử qua, nhưng Trần Nguyên dự đoán uy lực cũng sẽ không cao hơn thượng phẩm pháp khí.
Nhưng hiện tại hắn cũng không hối hận, dù sao tu vi Trần Nguyên hiện tại quá thấp, sử dụng một thanh thượng phẩm phòng ngự pháp khí đã là miễn cưỡng.
Nếu sử dụng thêm thượng phẩm công kích pháp khí, như vậy hắn hoàn toàn không đủ linh lực chèo chống.
Còn thanh này trung phẩm trường cung thì khác, tuy uy lực không mạnh bằng thượng phẩm pháp khí.
Nhưng nếu kết hợp cả hai, như vậy ít nhất cũng phải có bảy đến tám thành uy lực của thượng phẩm pháp khí đi.
Với lại điều quan trọng nhất là cũng sẽ không quá tiêu hao linh lực.
Trần Nguyên không quá chắc chắn dự đoán, dù sao những cái này cũng chỉ là hắn dự đoán thôi, còn muốn chắc chắn phải thử qua mới biết được.
Nếu có thể như hắn nghĩ tới, như vậy hao tổn 1300 linh thạch cũng không thành vấn đề, nhưng nếu không được như mong đợi, như vậy chính là lãng phí mấy trăm linh thạch.
Hơi lắc đầu, mấy ngày nữa ra khỏi phường thị nếm thử liền có thể biết rõ, bây giờ có suy nghĩ nhiều cũng không có gì tác dụng.
Tới đây hắn cũng quay lại tĩnh thất khôi phục linh thức, sau đó bắt đầu vẽ phù kiếm linh thạch.
Hai ngày hôm sau, tại một khu rừng bên ngoài phường thị.
Lúc này Trần Nguyên đang cầm trên tay một cây trường cung, kéo hết lực bắn ra một tiễn.
Chỉ thấy lúc này mũi tên mang theo linh lực rời khỏi cung, xé gió phóng ra ngoài với tốc độ cực nhanh, lao thẳng tới một tảng cự thạch cách đó hơn 200 mét.
Bịch một tiếng, mũi tên trực tiếp xuyên qua tảng cự thạch to hơn năm mét, tạo thành một cái lỗ to bằng bàn tay.
Sau đó tốc độ hơi giảm, nhưng vẫn liên tục xuyên qua vài cái cây trên đường đi, sau đó ghim vào một thân đại thụ cách chỗ hắn đứng hơn 500 mét.
Thấy cảnh này Trần Nguyên khóe miệng không kìm được hơi nhếch lên, uy lực đúng là không kém.
Trong vòng 200 mét đổ lại, uy lực hoàn toàn có thể so với luyện khí sáu tầng một kích toàn lực, chỉ có điều mỗi khi phóng ra mũi tên cũng không cách nào thu hồi lại.
Trừ khi kết thúc trận chiến, sau đó hắn đi tới thu thập lại, hoặc là tiến gần tới mũi tên đã phóng ra ngoài, trong phạm vi linh thức hắn bao phủ, mới có thể thu hồi.
Kiểm tra linh lực tiêu hao trong đan điền, Trần Nguyên hơi tính toán.
Nếu trong giao chiến, với điều kiện triệu hồi toàn bộ 12 cây dây leo ở tần độ cao chiến đấu, như vậy sau khi bắn ra cả 12 mũi tên, hắn vẫn có thể duy trì dây leo thuật trong vòng tám phút.
Hơi cảm khái.
"Tu vi của ta vẫn còn quá thấp, nếu là luyện khí hậu kỳ, như vậy có lẽ lúc chiến đấu, ta cũng không cần phải quá để ý đến việc tiêu hao linh lực đi".
Chuyến này tĩnh lũy thêm ít linh thạch, góp đủ tài nguyên tu luyện, sau khi về Mê Vụ Sơn Lâm, không đột phá luyện khí sáu tầng sẽ không rời núi.
Trần Nguyên âm thầm tự đặt cho mình một cái nhiệm vụ, sau đó cũng trở lại phường thị.
Hết chương !.
Chương này tạm đến đây thôi, lúc mình hoàn thiện chương này cũng đã là 3 giờ đêm rồi, viết thêm sợ mai không dậy nổi.
Mình tính đặt tên cho cây cung mà Mani mới luyện chế, nhưng hơi lười, với lại trung phẩm pháp khí đã có tên cũng hơi kỳ, đợi sau này mani luyện chế cái vip pro hơn, rồi cho cái tên sau.
Cố gắng thêm hai ngày nữa nghỉ tết sẽ lên chương đều cho các đọc giả, nếu không vấn đề gì xảy ra có thể ngày đều đặn 2 chương.