Tu Tiên Từ Mê Vụ Sơn Lâm Bắt Đầu

Chương 37: Khương Hạo.




Chương 37: Khương Hạo.
Một tuần sau, Thanh Huyền phường thị, trong tĩnh thất.
Trần Nguyên lúc này cũng thở nhẹ ra một hơi, quan sát tốc độ đắp nặn thần hồn pháp tướng một cái.
Làm sơ tính toán, năm cây này Lam Tinh Hoa, có thể giúp hắn giảm bớt ba đến bốn năm thời gian cô đọng thần hồn pháp tướng, từ 20 năm xuống còn 17 năm.
"Ân, tuy vẫn dài dằng dặc, nhưng có chút tiến triển".
Trong một tuần này, Trần Nguyên cũng từng đi tìm hiểu rất nhiều nơi, thậm chí đã từng tham gia qua ba lần trao đổi hội, cùng một buổi đấu giá hội.
nhưng kết quả vẫn không tìm thấy bất kì một tài liệu nào có liên quan tới thần hồn.
Thở nhẹ ra một cái, đi tới một bên bàn gỗ, lấy ra trống không lá bùa để một bên, sau đó xuất ra ngoài một thanh thượng phẩm phù bút.
Cái này thượng phẩm phù bút cũng không rẻ, là trong hai hôm trước hắn dùng 1050 linh thạch, cầm xuống trong một buổi đấu giá.
Sau hơn 50 lần vẽ phù lục đều thất bại, Trần Nguyên cũng thử đổi một chút suy nghĩ, nâng cấp phù bút thành thượng phẩm, sau đó cũng đổi từ trung phẩm phù mực, thành thượng phẩm phù mực.
Thở nhẹ ra một hơi, làm tốt trạng thái, Trần Nguyên bắt đầu nếm thử vẽ kim kiếm phù, lần này hắn cũng không bận tâm thành bại, chỉ chăm chú vào việc vẽ phù.
Cứ như vậy, chỉ vài giây sau, Trần Nguyên một đường cầm trên tay phù bút, trực tiếp vẽ ra thành công một tấm kim kiếm phù.
Ánh mắt hơi sáng, vậy mà lần này chỉ cần duy nhất một lần đã có thể thành công.
Hắn vui mừng trong lòng, để kim kiếm phù vừa vẽ xong qua một bên, định nhất cỗ tác khí vẽ luôn tấm thứ hai.
Tấm thứ hai thất bại, tấm thứ ba vẫn là thất bại.
Tấm thứ tư thất bại, Tấm thứ năm thất bại, Tấm thứ sáu thành công.
Tấm thứ bảy thất bại, Tấm thứ tám thất bại, Tấm thứ chín thất bại, Tấm thứ mười thành công.
Tới đây Trần Nguyên cũng không kìm được vui mừng lên tiếng cười.
"Ha Ha, cuối cùng thành thượng phẩm phù sư".
Lúc này Trần Nguyên cũng hơi ngưng.
"Ân, không được, như này vẫn còn quá sớm để kết luận, phải thử thêm vài lần nữa mới có thể chắc chắn".
Tới đây hắn lại tiếp tục vẽ phù lục.
Cùng lúc này, tại một hẻm núi trong Xích Viêm Sơn Mạch, có ba tên tu sĩ đang chém g·iết lẫn nhau.

Trong đó hai người đều khoác lên áo choàng, trên mặt đều làm che dấu, không thấy rõ mặt.
Cả hai đều có tu vi luyện khí tám tầng, trong đó một người đang liên tục đánh ra những đạo huyết xà đánh tới địch nhân.
Còn một người khác đang dùng năm sợi dây xích, ở phía ngoài lược trận, thỉnh thoảng khi địch nhân có ý định rút lui hắn đều kịp thời làm ra ngăn cản, khiến cho tên kia tu sĩ chỉ có thể chật vật chống đỡ.
Người còn lại là một tên trung niên nam tử, tuổi tầm 40, luyện khí tám tầng cảnh giới, mặc trên người một bộ bạch y, khí chất bất phàm.
Nhưng lúc này trên mặt người này xuất hiện bộ dáng mệt mỏi, thân hình đã trải đầy những v·ết t·hương lớn nhỏ, đang điều khiển một thanh hoả phiến, không ngừng tạo ra những đám hoả cầu ứng đối thế công.
Người này tên Khương Hạo, vốn là Khương Gia đệ tử, lần này là nhận nhiệm vụ trong tộc, dẫn một đám Khương Gia con cháu vào Xích Viêm Sơn Mạch lịch luyện.
Ai mà ngờ được, hắn cho rằng bản thân luyện khí tám tầng cảnh giới, cộng thêm xuất thân bất phàm, tự nhận ở Thanh Huyền phường thị này chỉ cần không gặp phải trúc cơ tu sĩ, hoàn toàn có thể ứng đối tự nhiên.
Lại lần này vừa mới tiến vào Xích Viêm Sơn Mạch không lâu, thì gặp phải hai tên ma tu, không một lời nói trực tiếp động thủ g·iết sạch Khương Gia đệ tử.
Hắn giao thủ thử vài lần, nhưng chỉ vài chiêu đã rơi vào thế hạ phong, thậm chí hiện tại muốn chạy trốn cũng không được.
Cứ mỗi khi hắn định rút lui, sẽ đều bị tên kia ma tu ở ngoài lược trận đánh trở về, thỉnh thoảng tên kia ở ngoài cũng sẽ nhắm chuẩn thời cơ đánh lén hắn một kích.
Trong lòng Khương Hạo lúc này cũng không tốt, hắn đã đưa tin cầu cứu về gia tộc, nhưng cho dù gia tộc muốn ngay lập tức đến viện trợ, cũng cần thời gian nửa ngày.
Nửa ngày thời gian, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, như vậy t·hi t·hể của hắn cũng đã lạnh.
Tới đây Khương Hạo một mặt quyết ý, lấy bên trong túi trữ vật ra một viên đan dược ăn vào.
Sau khi nuốt vào đan dược, bên trong cơ thể của hắn bắt đầu lưu động một nguồn năng lượng khổng lồ, đang lan ra khắp toàn thân hắn.
Viên này đan dược là Bạo Viên Đan, sau khi phục dụng có khả năng giúp người sử dụng tăng cao chiến lực trong thời gian ngắn.
Nhưng cái giá phải trả về sau cũng không phải đơn giản, nhẹ thì tĩnh dưỡng nửa năm, nặng thì rất có thể tu vi thụt giảm.
Lúc này khí tức của Khương Hạo cũng đã đột phá đến luyện khí chín tầng cảnh giới.
Vung ra một cái pháp quyết, một đạo ngọn lửa cấp tốc tạo thành hình một con đại điểu lao về phía đang giao thủ tên kia tu sĩ.
Tên kia tu sĩ thấy cảnh này cũng hơi bất ngờ, nhưng sau đó vẻ mặt hơi khinh thường một tiếng.
"Hừ, phục dụng đan dược cưỡng ép nâng cao cảnh giới ? Tiểu đạo mà thôi".
Nói xong hắn cũng không né tránh, mà bấm pháp quyết, dung hợp ba đạo huyết xà lại thành một con cự mãng dài hơn năm mét, lao tới chặn thế công.

"Ầm ầm".
Hoả điểu cùng Cự mãng v·a c·hạm vào nhau, hai đòn công kích cũng không phân ra mạnh yếu, tự hao tổn lẫn nhau, sau đó tiêu tán.
Thấy được cảnh này, Khương Hạo ánh mắt hơi thất kinh.
Vậy mà hai người này vẫn chưa hoàn toàn ra hết sức, hắn đã sử dụng đan dược cưỡng ép tăng tu vi lên rồi, nhưng vẫn chỉ là ngang tay với một người.
Cũng ngay lúc này, Khương Hạo cảm nhận được phía sau có nguy hiểm, hắn liền vội vàng dựng lên một đạo tường lửa, sau đó lấy ra ba tấm thượng phẩm hoả cầu phù ném về phía sau.
Chỉ thấy phía sau là một đạo dây xích đang xé gió lao tới, đạo này dây xích khác hoàn toàn với những lần trước.
Khương Hạo cảm nhận được khí tức nguy hiểm mãnh liệt, so với những đạo dây xích lần trước cách biệt hoàn toàn.
Lúc này dây xích cùng ba đạo hỏa cầu v·a c·hạm vào nhau, nhưng ba đạo hỏa cầu cũng không ngăn cản được bao nhiêu, chỉ giây lát liền bị gạt bỏ.
Dây xích tiếp tục lao thẳng về phía trước, vậy mà bức tường lửa không làm ra được chút gì ngăn cản, trực tiếp b·ị đ·ánh xuyên qua.
Khương Hạo sắc mặt đại biến, nhưng cũng không kịp né tránh, bị dây xích xuyên thẳng qua lồng ngực.
Lúc này hắn cũng nghe được một thanh âm vang lên.
"Nãy giờ chơi với ngươi thôi, còn tưởng là bản thân mình rất mạnh sao".
Tới đây trong mắt của Khương Hạo toát ra rõ ràng vẻ không cam lòng, sau đó cũng dần mất đi hơi thở ngã xuống.
Sau khi Khương Hạo đã không còn hơi thở, hai người cũng bắt đầu tiếp cận lại gần, một người trong đó lấy ra một chiếc bình sứ bấm pháp quyết.
Chỉ giây lát sau, huyết dịch của t·hi t·hể Khương Hạo được đựng vào bên trong chiếc bình, hắn cũng thu lại vào túi trữ vật, sau đó lên tiếng.
"Sư huynh, ta nghe các chấp sự nói qua, cứ cách 20 năm chúng ta sẽ đều có số lớn nhiệm vụ nhằm vào địa bàn của Thanh Hà tông".
"Nhưng ta cũng không hiểu làm như vậy rốt cuộc có gì tác dụng".
Hắn nhập tông mới được hơn mười năm, nhưng trước đó cũng từng nghe qua các sư huynh, hoặc chấp sự nói về cái này đặc biệt tiến vào Thanh Hà tông địa bàn gây rối.
Đúng vậy, chỉ duy nhất là gây rối, không làm thêm gì khác.
Tuy gây rối như này, cũng sẽ khiến Thanh Hà tông xảy ra một chút phiền phức cùng tổn thất, nhưng hắn có thể chắc chắn Huyết Hà tông sẽ còn tổn thất nhiều hơn.
Dù sao nơi này cũng là Thanh Hà tông địa bàn, chỉ cần hơi ra lệnh một cái, rất nhiều trúc cơ tông môn cùng trúc cơ gia tộc, đều phải nghe theo xuất ra tu sĩ đi truy bắt Huyết Hà Tông đệ tử.
Còn Thanh Hà Tông cũng chẳng mất lấy một binh một tốt, thậm chí còn hơi có chút lời.
Nhưng như vậy Huyết Hà Tông vẫn đều đặn 20 năm đưa ra nhiệm vụ, thậm chí tiền thưởng còn rất cao.

Cũng vì như vậy, cho nên tuy là tiến vào Thanh Hà tông gây rối, bình thường đều rất nguy hiểm, nhưng vẫn có không ngớt đệ tử nội môn ngoại môn tiếp nhận nhiệm vụ.
Lúc này một tên khác cũng lắc đầu cười khổ lên tiếng.
"Ta cũng chỉ là một luyện khí tiểu tu a, làm sao biết được chứ, sư đệ cũng không cần suy nghĩ nhiều".
"Cái này mệnh lệnh là đích thân tông chủ đưa ra, có lẽ chỉ có tông chủ cùng mấy vị thái thượng trưởng lão mới biết được nguyên nhân thật sự".
"Chúng ta chỉ cần làm tốt bản thân phận sự liền có thể, những chuyện khác cũng đừng tò mò".
Tới đây tên này được gọi là sư huynh hơi trầm tư một chút, sau đó tiếp tục lên tiếng.
"Gần đây chúng ta cũng gây rối không kém, g·iết hơn 30 luyện khí trung kỳ, năm tên luyện khí hậu kỳ".
"Cũng là lúc nên rời đi nơi này, kiếm một chỗ vắng vẻ tiếp tục gây rối, nếu không e rằng sẽ có nguy hiểm".
Tên kia sư đệ nghe được vậy, cũng liền gật đầu đồng ý.
"Tốt, ta nghe theo lời sư huynh".
Nói xong hai người thu thập một chút hiện trường, sau đó cũng liền rời đi.
Ba ngày sau, tại một gian trà lâu.
Lúc này có tám người đang ở nơi này tổ chức một buổi trao đổi hội.
Trong đó có Vũ Kim Phi, Trần Nguyên,Lê Thu Ngọc, Lê Thu Nhi, Lôi Hổ, Mã Vinh, cùng hai tu sĩ lạ mặt khác.
Sau một hồi trao đổi thì Trần Nguyên cũng bán ra được một ít phù lục, cùng cầu mua được vài loại vật liệu luyện chế khôi lỗi mà trên thị trường hiếm có.
Bình thường tài liệu luyện chế khôi lỗi cũng dễ tìm, nhưng trong nhất giai thượng phẩm khôi lỗi, sẽ có một vài thứ hạch tâm, ngoài thị trường rất khó mua đến.
Trần Nguyên tìm kiếm trước, sau này muốn chế tác cũng đỡ mất công.
Kết thúc phiên trao đổi, là tới mọi người lộ ra ngoài tin tức bắt đầu.
Lúc này thanh âm của Mã Vinh vang lên.
"Dạo gần đây ma tu lộng hành, chư vị cũng lên cẩn thận".
"Ta nghe nói rất nhiều đồng đạo vào Xích Viêm Sơn Mạch săn bắt yêu thú, gặp phải ma tu độc thủ, trong đó người có thể chạy thoát chỉ lác đác vài người".
Hết chương !.
Tự an ủi bản thân, cố gắng hai ngày nữa, là nghỉ tết rồi, đến lúc đó ở nhà ngày ra hai chương cho mọi người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.