Chương 34: Lam Tinh Hoa.
Trong một hang động, Trần Nguyên lúc này đang ngồi tĩnh toạ khôi phục linh lực.
Được một lúc sau, Trần Nguyên cũng mở mắt thở ra một ngụm trọc khí.
Lấy ra hai túi trữ vật, dùng linh thức kiểm tra một chút bên trong.
Bên trong túi đầu tiên có hơn trăm linh thạch, kèm theo ba bình tăng cao tu vi đan dược, hai bình chữa thương, một cái ngọc giản truyền thừa.
Túi thứ hai có hơn hai trăm linh thạch, hai bình phụ trợ tăng cao tu vi đan dược, hai bình chữa thương, cùng hai viên ngọc giản truyền thừa.
Hơi động ý niệm, trên tay xuất hiện ba viên ngọc giản, dùng linh thức lần lượt kiểm tra nội dung bên trong.
Ngọc giản đầu tiên khắc ấn là Địa Linh quyết, một môn dẫn khí nhập thể, có thể tu luyện đến luyện khí viên mãn.
Ngọc giản thứ hai khắc ấn là Dẫn Thủy quyết, cũng là một môn dẫn khí, cũng chỉ có thể tu luyện đến luyện khí viên mãn.
Ngọc giản thứ ba được khắc ấn là Thủy Long thuật, là một môn t·ấn c·ông pháp thuật.
Tuy tên gọi oai phong, nhưng thực chất chỉ có thể tạo ra một con Thủy Xà t·ấn c·ông địch nhân mà thôi.
Tiểu thành có thể tạo ra ba con Thủy Xà, còn đại thành có thể hợp nhất ba đầu Thủy Xà lại, tạo thành một con Thủy Giao.
Đương nhiên, đầu này Thủy Giao cũng không thể so với chân chính Giao Long, nó chỉ là một loại cô đọng thành pháp thuật, mượn Giao Long một tia chi uy thôi.
Tuy như vậy trong nhất giai công pháp cũng được coi như là thượng thừa, cũng may Hắc Hùng nhị đệ chỉ mới nhập môn, nếu không kết quả thắng bại vẫn còn khó nói.
Kiểm tra toàn bộ túi trữ vật cũng không phát hiện thêm được thứ gì có tác dụng, Trần Nguyên cũng liền thu lại hai cái túi trữ vật vào trong Thạch Bia Không Gian.
Tuy thu hoạch đủ nhiều, nhưng tiêu hao phù lục cũng rất nhiều.
Trong trận chiến vừa rồi, Trần Nguyên tiêu hao hơn 15 tấm thượng phẩm phù lục mới có thể thắng.
Hiện tại bên trong túi trữ vật của hắn chỉ còn hơn mười tấm kim quang phù, cùng 23 tấm kim kiếm phù.
Nếu như trước khi xài hết, mà hắn vẫn chưa thể vẽ ra thượng phẩm phù lục, như vậy tiêu hao linh thạch cần bổ sung cũng không phải con số ít.
Rời đi hang động, đang trên đường tiếp tục đi kiếm mục tiêu tiếp theo, thì hắn phát hiện gần đó có tiếng đánh nhau.
Hắn cũng không định nhúng tay vào việc của người khác, đang định rời đi lúc.
"Ân, khí tức này ? Có chút quen thuộc a".
Khí tức giao chiến này có xen lẫn bên trong vị đạo huyết tinh, giống với ba tên Huyết Hà Tông đệ tử lần trước Trần Nguyên từng giao thủ qua.
Thả ra chim sẻ khôi lỗi, đặt vào bên trong một viên hạ phẩm linh thạch, Trần Nguyên điều khiển khôi lỗi bay về hướng phát sinh chiến đấu xem thử.
Đến gần khu chiến đấu, chim sẻ khôi lỗi cũng hạ cánh, đậu trên một cành cây cách đó không xa.
Lúc này Trần Nguyên ẩn nấp tốt thân hình, sau đó trao đổi tầm nhìn với khôi lỗi thì thấy, ở đó có tổng cộng năm người, tạo thành hai đội hình đang tham chiến.
Một bên là hai tên tu sĩ khoác lên người áo choàng màu đen, một người đeo mặt nạ quỷ màu đen, còn một người khác đeo mặt nạ quỷ màu trắng.
Cả hai đều có tu vi luyện khí bảy tầng.
Lúc này Trần Nguyên chú ý đến bên còn lại cũng hơi kinh ngạc, ba người này vẫn là hắn người quen.
Chính là hai tỷ muội Lê Thu Ngọc, cùng Lê Thu Nhi.
Người còn lại chính là Lôi Hổ, pháp thể song tu tu sĩ.
Hai tỷ muội Lê Thu Ngọc cùng Lê Thu Nhi, đang dùng một loại có vẻ như là hợp kích bí thuật, dựa vào hai thanh phi kiếm phối hợp lẫn nhau, đấu với mặt nạ quỷ màu đen tu sĩ, hoàn toàn không rơi vào hạ phong.
Bên còn lại chiến đấu, tuy tu vi của Lôi Hổ vẫn chỉ là luyện khí bốn tầng, nhưng thể tu của hắn có vẻ nhưng trong một năm này, tiến triển rất thuận lợi.
Tuy chưa đạt đến nhất giai trung kỳ đỉnh, nhưng có lẽ cách cũng không quá xa, cho hắn thêm mười năm nữa, rất có thể đột phá được nhất giai hậu kỳ thể tu.
Tuy là mạnh mẽ như vậy, nhưng đối thủ của Lôi Hổ lần này cũng không phải tầm thường, dựa vào một quả Hồ Lô hình pháp khí, liên tục thả ra đại lượng huyết vụ màu đỏ, hoàn toàn nắm thế chủ động.
Lúc này tên kia mặt nạ quỷ màu đen tu sĩ cũng cất giọng khàn khàn lên tiếng.
"Ba người các ngươi vốn không phải chúng ta đối thủ, chỉ cần chịu ngoan ngoãn giao ra Lam Tinh Hoa, như vậy bọn ta sẽ ngay lập tức rút lui".
"Nếu không đợi đồng bạn của ta giải quyết tên kia thể tu xong, như vậy các ngươi một người cũng đừng nghĩ chạy thoát ".
Lúc này Lê Thu Ngọc cũng một mặt giận dữ lên tiếng.
"Hừ, hai vị đạo hữu đúng là suy nghĩ thật đẹp, chúng ta liều hết sức mới đuổi đi được thủ hộ yêu thú".
"Giờ hai vị đạo hữu lại bảo chúng ta ngoan ngoãn giao ra Lam Tinh Hoa ? nằm mơ đi thôi".
Tuy mạnh miệng là vậy, nhưng Lê Thu Ngọc nhìn sang bên kia trận chiến, thấy Lôi Hổ hoàn toàn bị người kia áp đảo, có lẽ chỉ vài phút nữa cũng sẽ hoàn toàn b·ị đ·ánh bại.
Lúc này trong lòng nàng cũng hơi bối rối, nhưng để nàng giao ra khó khăn lắm mới đoạt được Lam Tinh Hoa thì lại không cam lòng.
Cũng ngay lúc này, Lê Thu Nhi tiếng nói lạnh như băng đạo.
"Tỷ tỷ ! Cùng lắm thì chúng ta dùng chiêu đó, liều c·hết đánh cược một lần, liều cho cá c·hết lưới rách".
Ánh mắt nàng lúc này cũng cực kỳ sắc bén, không còn như mọi khi giống như nữ tử yếu đuối cần được che chở.
Trong công pháp của Lê Thu Ngọc, cùng Lê Thu Nhi tu luyện, có một đạo bí pháp, trả ra cái giá cực lớn, có thể đổi lấy sức chiến đấu tăng vọt trong thời gian ngắn.
Nàng cũng tin chắc rằng, nếu hai người dùng ra đạo này bí pháp, đánh g·iết hai tên tu sĩ thần bí trước mặt có thể không làm được, nhưng đánh bại thì có đến tám phần nắm chắc.
Lúc này Lê Thu Ngọc nghe được muội muội mình nói vậy cũng hơi chần chừ.
Tuy hai người đúng là có một đạo như vậy bí pháp thật, nhưng sau khi sử dụng xong, như vậy hai tỷ muội cũng gần như là hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.
Có thể đánh bại thì không sao, nhưng nếu không thể trong thời gian ngắn giải quyết đối thủ, như vậy hai tỷ muội cũng mất cơ hội bỏ chạy.
Nàng cùng mình muội muội, trong một lần vô tình phát hiện được trong Xích Viêm Sơn Mạch một nơi có Lam Tinh Hoa.
Nhưng nơi này bị một con yêu hồ gần đạt tới nhất giai đỉnh phong chiếm giữ, thực lực đã có thể so với luyện khí tám đến chín tầng tu sĩ.
Hai người đã thử vài lần, nhưng vẫn không thể đánh đuổi được yêu hồ đi nơi khác, cho nên mới tìm đến người hợp tác.
Sau một thời gian thăm dò, thì hai người quyết định chọn đối tượng hợp tác là Lôi Hổ.
Lôi Hổ, tuy chỉ là luyện khí bốn tầng tu sĩ, nhưng lại kiêm tu luyện thể, chiến lực cũng có thể so sánh với luyện khí hậu kỳ.
Tính tình cũng có chút thẳng thắn, tạm cho là người có thể tin tưởng, với lại tu vi cũng không quá cao, hai tỷ muội bọn họ hoàn toàn có thể áp chế.
Sau khi dùng thiên đạo lời thề, hứa sau khi thành công, sẽ chia cho Lôi Hổ ba thành chiến lợi phẩm, mấy người cũng tiến vào Sơn Mạch.
Mọi chuyện vẫn rất thuận lợi, ba người thành công đánh đuổi Yêu Hồ, thu được Lam Tinh Hoa.
Nhưng sau khi ở trong hang động khôi phục linh lực, cùng chữa trị thương thế thì gặp hai tên thần bí tu sĩ đi vào.
Hai người này, vậy mà cũng biết nơi đây có Lam Tinh Hoa, sau đó liền xảy ra một trận đại chiến.
Nhưng rất nhanh, sau một lúc vừa chiến đấu, vừa rút lui, ba người hoàn toàn không phải hai tên thần bí tu sĩ này đối thủ.
Hai tên này đeo mặt nạ công pháp cùng bảo vật đều không giống bình thường tán tu.
Mỗi người đều có trong tay một thanh thượng phẩm pháp khí, trung phẩm phòng ngự pháp khí cũng có, phù lục cũng không phải ít.
Cũng may, gần đây hai tỷ muội nàng công pháp hợp kích có chút tiến triển, nếu không sợ rằng còn bại nhanh hơn.
Tuy hai người có thể tiếp tục, nhưng đúng theo lời hắn nói, Lôi Hổ bên kia thật sự không trụ được quá lâu nữa.
Nhìn sang bên kia trận chiến, chỉ thấy Lôi Hổ đang cầm trong tay một thanh trung phẩm trường đao.
Cơ bắp toàn thân đều trướng căng phồng y phục, liên tục lao tới t·ấn c·ông tên kia mặt nạ quỷ màu trắng tu sĩ.
Nhưng địch nhân lại không cho Lôi Hổ có cơ hội lại gần cận chiến.
Chỉ cần thấy Lôi Hổ đến gần, hắn lại ẩn vào trong huyết vụ rời xa một khoảng cách nhất định, sau đó sử dụng phi kiếm t·ấn c·ông từ xa.
Chỉ thấy trên người Lôi Hổ lúc này thân hình đang tràn đầy những v·ết t·hương, máu trong cơ thể chảy ra ngoài liền bị huyết vụ xung quanh bốc hơi đi mất.
Cùng lúc này, Trần Nguyên nghe được ba từ Lam Tinh Hoa ánh mắt hơi sáng.
Lam Tinh Hoa, một loại Linh hoa có thể tăng cao thần hồn, cũng là chủ tài dùng để luyện một vài loại đan dược có liên quan tới thần hồn.
Mỗi gốc Lam Tinh Hoa đạt tới 50 năm, đều có thể bán trên 500 linh thạch một gốc, mà quan trọng nhất là có tiền cũng chưa chắc mua được.
Đến đây, Trần Nguyên cũng nổi lên tâm tư.
Dù sao, nếu có được Lam Tinh Hoa phụ trợ, như vậy thời gian đắp nặn thần hồn pháp tướng của hắn cũng sẽ gia tăng đáng kể.
Sau một lúc suy nghĩ, Trần Nguyên vẫn quyết định nhúng tay vào vũng nước đục này.
Thật sự có liên quan đến thần hồn bảo vật có chút quý hiếm, không phải cứ có linh thạch liền có thể mua được.
Lúc này hắn cũng khoác lên người một cái áo choàng xám, sau đó thay đổi một lớp dịch dung khuôn mặt, tiếp nữa là đeo lên một chiếc mặt nạ.
Hơi dùng linh thức kiểm tra bản thân.
"Ân, ta với hai tên kia cách ăn mặc có chút giống, có khi nào sẽ bị hiểu lầm thành một phe không nhỉ".
Quăng cái này ý nghĩ ra sau đầu, Trần Nguyên dán lên thân một tấm phi hành phù, sau đó chạy tới chiến trường.
Lúc này Lê Thu Ngọc đang định lên tiếng đồng ý muội muội mình dùng bí pháp, thì lúc này một đạo thanh âm hơi trầm thấp vang lên.
"Ba vị này đạo hữu, nếu các ngươi chịu đồng ý dùng giá thị trường bán cho ta toàn bộ số Lam Tinh Hoa mà các vị có".
"Như vậy ta cũng sẽ không ngại ra tay giúp mấy vị đạo hữu một tay, đánh lui đám này tà tu".
Hết chương!.