Chương 33: Hắc Hùng hai huynh đệ.
Một lúc sau, Trần Nguyên thở hổn hển trên mặt vẫn còn biểu cảm kinh hãi nghĩ thầm.
"Xém chút nữa là tiêu rồi".
Hắn tìm một nơi khôi phục lại linh lực đã tiêu hao, sau đó tìm một hướng an toàn tiếp tục đi liệp yêu.
Đi được một lúc, Trần Nguyên cũng tìm thấy mục tiêu, chính là một đầu nhất giai trung kỳ Thử Yêu.
Đầu này Thử Yêu cũng không quá mạnh, khí tức giống như vừa mới đột phá không lâu dáng vẻ.
Bấm pháp quyết triệu hồi lên bảy cây dây leo t·ấn c·ông, còn năm cây dây leo vẫn ẩn nhưng không phát ở ngay dưới chân hắn.
Thử Yêu này cũng không quá mạnh, thân hình chỉ hơn một mét, nhưng tốc độ cũng không nhanh.
Cho nên chỉ sau vài phút đã bị dây leo khống chế lại, Thử Yêu rít lên một tiếng cuối cùng, sau đó trực tiếp bị dây leo của Trần Nguyên xuyên thẳng qua đầu.
Trần Nguyên đang tính đi qua thu hồi chiến lợi phẩm thì, bỗng nhiên lúc này bụi cây cách hắn 20 mét, phóng ra hai cây phi trâm xé gió lao thẳng tới.
Hơi kinh hãi trong lòng một chút, nhưng Trần Nguyên vẫn có thể bình tĩnh kịp thời triệu hồi lên dây leo tạo thành lá chắn phòng ngự.
Phịch phịch hai tiếng, Phi trâm xuyên vào trong lá chắn bằng dây leo tạo thành.
Cùng lúc này thì phi trâm cũng hết lực, không thể tiến thêm.
Trần Nguyên nhìn cảnh này mới thở nhẹ ra một hơi, sau đó chuyển tầm nhìn sang hướng phi trâm vừa phóng qua.
Lúc này bên trong bụi cây có hai tên tu sĩ lần lượt đi ra.
Hai tên này đều là nam tu mặc màu xám y phục, tuổi tác tầm trên dưới 40, cảnh giới luyện khí sáu tầng.
Hai người này là Hắc Hùng hai huynh đệ, vốn là dân thường xuất thân, vô tình đi vào tu sĩ động phủ đạt được dẫn khí pháp môn.
Sau khi đạt được hai người mừng rỡ như điên, may mắn cả hai huynh đệ đều có linh căn, tuy chỉ là trung phẩm tứ linh căn, nhưng vẫn có tư cách nhòm ngó tiên đồ.
Nhưng hiện thực đánh hai người một cú đau đớn, tu tiên giới hung hiểm vô cùng, tài nguyên lại thiếu thốn.
Hai người lần mò đi vào tu tiên giới, nhưng không có kỹ nghệ bàn thân, cho nên chọn làm linh nông.
Linh căn thấp kém, cộng thêm không có tài nguyên phụ trợ, tu luyện hơn hai mươi năm vẫn chỉ ở luyện khí bốn tầng.
Trong một lần tên kia Đại ca nảy ra ý nghĩ vào Xích Viêm Sơn liệp yêu, tuy nguy hiểm nhưng tài nguyên phong phú hơn.
Từ đó hai người bắt đầu liệp yêu.
Tình cờ một lần phản sát c·ướp tu, nhưng hai người lại không lấy làm gương, mà bị kếch xù chiến lợi phẩm làm mờ mắt.
Từ đây hai người cũng không kìm được tham niệm, mà bắt đầu mai phục săn g·iết tu sĩ lạc đàn.
Hắc Hùng hai huynh đệ cũng rất cẩn thận, chỉ săn g·iết yếu hơn mình tu sĩ, tuy như vậy cũng sẽ không có kếch xù chiến lợi phẩm, nhưng an toàn tăng cao.
Hắc Hùng hai người đã làm c·ướp tu gần mười năm, vẫn còn có thể sống sót tới bây giờ cũng nhờ vậy nguyên nhân.
Quay lại tình thế lúc này, Trần Nguyên đang một mặt nghiêm trọng nhìn trước mặt Hắc Hùng hai huynh đệ.
Lúc này tên kia Đại Ca lên tiếng.
"Ân, tiểu tử, ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy chứ, vậy mà có thể kịp thời phòng ngự được ta một kích".
"Mà đối với người có bản lĩnh huynh đệ chúng ta cũng rất thủ quy tắc, ngươi chỉ cần giao ra 500 linh thạch liền có thể rời đi".
Nói xong tên này cũng không thèm để ý tới Trần Nguyên nữa, mà điều khiển phi trâm quay về.
Nhưng lúc này hắn hơi ngạc nhiên trong lòng, phi trâm không triệu hồi về được.
Giờ hắn mới để ý thấy, hai thanh này phi trâm đang bị dây leo quấn chặt lấy, không thể rút ra.
Trần Nguyên thấy cảnh này ánh mắt băng hàn, khoé miệng hơi cười lạnh.
"Hừ, đã muốn á·m s·át ta, các ngươi cũng đừng nghĩ sống sót rời đi".
Nói xong tán đi dây leo vừa chiến đấu, sau đó triều hồi lên bảy cây dây leo t·ấn c·ông tên kia đại ca.
Còn hắn thì tế ra phi kiếm đánh tới tên còn lại.
Lúc này Hắc Hùng hai huynh đệ vừa sợ vừa giận.
Giận là vì tên này tuổi trẻ tu sĩ chỉ có luyện khí năm tầng tu vi, bọn hắn đã cho bậc thang leo xuống, chỉ cần giao 500 linh thạch liền có thể giữ mạng.
Vậy mà không để ý tới trực tiếp t·ấn c·ông bọn hắn trước.
Tới đây tên Hắc Hùng đại ca cũng một mặt nghiêm túc lên tiếng.
"Hừ, tiểu tử ngươi đã muốn c·hết, như vậy cũng đừng trách chúng ta".
Nói xong cũng tế ra pháp khí nghênh đón.
Nhưng vừa chạy ra được vài bước, thì quanh người Hắc Hùng đại ca bị bảy cây dây leo từ dưới đất mọc lên vây khốn.
Tên kia Hắc Hùng nhị đệ cũng tế ra pháp khí định đánh tới Phi kiếm xông tới, thì thấy đại ca mình vậy mà bị bảy cái dây leo vây khốn.
Nhưng hắn lúc này cũng không thể giúp đỡ, phi kiếm của Trần Nguyên đã lao tới, cho nên hắn cũng đành bất đắc dĩ nghênh đón.
Keng một tiếng, hai thanh pháp khí v·a c·hạm nhau.
Trần Nguyên để ý thấy bảy cây dây leo ổn định có thể áp chế được một người, hắn cũng không để ý đến nữa mà tập trung đối phó kẻ trước mặt.
Lấy ra ba tấm trung phẩm hoả cầu phù ném tới tên kia Hắc Hùng nhị đệ.
Hắc Hùng nhị đệ thấy vậy hơi tỏ vẻ khinh thường, bấm pháp quyết tạo ra ba đạo thủy tiễn phóng tới hoả cầu.
Hai đạo thủy hoả v·a c·hạm vào nhau, tạo ra một v·ụ n·ổ.
"Ầm ầm".
Hắc Hùng nhị đệ thấy cảnh này liền tiếp tục bấm pháp quyết triệu hồi thêm năm đạo thủy tiễn t·ấn c·ông.
Trần Nguyên thấy vậy liền bấm pháp quyết triệu hồi ba cây dây leo cản lại.
Nhưng tốc độ của thủy tiễn khá nhanh, dây leo chỉ có thể cản lại ba thanh thủy tiễn, còn hai thanh thì vẫn lao tới.
Trần Nguyên một mặt nghiêm túc dồn linh lực vào phòng ngự pháp khí, tạo ra một vòng phòng ngự đón đỡ, trong tay thì cầm sẵn ba tấm kim quang phù.
Chỉ cần vòng phòng ngự có dấu hiệu không chống đỡ được, hắn liền lập tức kích phát lên.
"Ầm ầm".
Thủy tiễn cùng vòng phòng ngự v·a c·hạm vào nhau, nhưng chỉ có thể tạo ra vài đạo sóng lượn trên vòng phòng ngự, cũng liền tiêu tan.
Tên kia Hắc Hùng sư đệ thấy cảnh này cũng một mặt kinh ngạc không thể tin bộ dáng.
Hai người bọn họ làm c·ướp tu gần mười năm, vậy mà còn không có được một cái thượng phẩm pháp khí.
Tên này tu sĩ trước mặt chỉ có luyện khí năm tầng, vậy mà có được thượng phẩm phòng ngự pháp khí.
Tới đây Hắc Hùng nhị đệ trong lòng hơi không ổn nghĩ tới.
"Kẻ này pháp thuật cao minh, chỉ dùng bảy cây dây leo liền có thể chế trụ đại ca, lại còn có thượng phẩm pháp khí phòng thân, sẽ không phải cái gì thế lực lớn đệ tử ra lịch luyện đi".
Như vậy một là không trêu chọc, hai là đã trêu chọc vậy thì phải trực tiếp g·iết c·hết, nếu không để người này trốn thoát, như vậy hai huynh đệ bọn họ chỉ có thể bỏ chạy đi nơi khác.
Tới đây Hắc Hùng nhị đệ một mặt sát ý nổi lên.
Trong lúc tên này đang suy nghĩ, thì dây leo thuật cũng đã đánh tới.
Lúc này Hắc Hùng nhị đệ dùng tay lướt qua túi trữ vật, lấy ra bên trong một tấm kim quang phù kích hoạt lên.
Một vòng kim quang liền xuất hiện đỡ lấy dây leo t·ấn c·ông.
Tuy rằng kim quang phù có thể đỡ được, nhưng lực tác động từ dây leo đánh vào vẫn chấn cho hắn không ngừng lui lại.
Hắc Hùng nhị đệ vẻ mặt cũng hơi sợ rồi, giờ hắn cũng hiểu vì sao đại ca mình là luyện khí sáu tầng, vậy mà bị bảy cây dây leo đánh cho không thể phản công.
Tới đây dự cảm không ổn lại nổi lên trong lòng, tên này Hắc Hùng nhị đệ một mặt cương quyết.
Dồn toàn lực bấm pháp quyết triệu hồi lên một đầu thủy xà dây dưa quấn lấy ba cây dây leo.
Còn bản thân thì xuất ra năm tấm thượng phẩm hoả cầu phù, một mặt đau lòng ném tới Trần Nguyên.
Năm tấm này thượng phẩm hoả cầu phù chính là hơn một tháng tài nguyên tu hành của hắn mới mua được, cũng không rẻ.
Năm đòn công kích của luyện khí bảy tầng, cho dù là thượng phẩm phòng ngự pháp khí cũng không đỡ được đi.
Dù sao tên này tuổi trẻ tu sĩ cũng chỉ là luyện khí năm tầng, vẫn chưa hoàn toàn có thể phát huy tối đa năng lực của thượng phẩm pháp khí.
Trần Nguyên thấy tên này tu sĩ vậy mà lấy ra năm tấm thượng phẩm hoả cầu phù ném tới, hắn cũng một mặt im lặng thầm nghĩ.
"Muốn đọ phù lục sao".
Tới đây thu lại ba tấm kim quang phù vào túi trữ vật, lấy bên trong ra mười tấm thượng phẩm kim kiếm phù ném tới.
Năm tấm trực diện hỏa cầu phù, còn năm tấm khác thì xé gió lao tới Hắc Hùng nhị đệ.
Hắc Hùng nhị đệ thấy cảnh này cũng hơi thất kinh, nhưng hiện giờ hắn cũng không còn cái gì có thể chống đỡ.
Bấm thêm một đạo pháp quyết, tạo ra một đạo thủy cầu bao quanh bản thân lại cầu nguyện.
"Hi vọng lớp này thủy cầu phòng ngự, cùng với vòng phòng ngự của kim quang phù có thể chống đỡ đi".
Hắc Hùng nhị đệ không có lòng tin nắm nghĩ tới.
"Ầm ầm ầm".
Va thế công v·a c·hạm vào nhau, tạo ra một t·iếng n·ổ tương đối lớn.
Sau khi khói bụi đã tản đi thì thấy trước mặt Hắc Hùng nhị đệ bộ dạng khá thê thảm, trên người chảy đầy nhưng v·ết t·hương, cánh tay phải cũng đã đứt lìa.
Lúc này nhắm chuẩn thời cơ, dây leo thuật trực tiếp xuyên thủng thân hình Hắc Hùng nhị đệ.
Thấy cảnh này Trần Nguyên thở nhẹ một hơi, sau đó quay sang nhìn bên còn lại chiến đấu.
Hắc Hùng đại ca đang một mặt chống đỡ dây leo thế công, mỗi lần có ý định thoát khỏi vòng vây, đều bị dây leo tinh tế cản lại.
Hiện tại thấy đệ đệ mình c·hết thảm liền một mặt bi thống không cam lòng, nhưng sau một lúc chiến đấu, cuối cùng vẫn bị dây leo xỏ xuyên qua người.
Thấy cảnh này, Trần Nguyên điều khiển dây leo bổ thêm vài đao.
Sau khi thấy hai người chắc chắn đ·ã c·hết mới an tâm đi thu chiến lợi phẩm.
Sau khi thu hảo chiến lợi phẩm, Trần Nguyên tuân theo quy tắc không lãng phí, bấm pháp quyết rút ra tinh huyết của hai tên này tu sĩ đựng vào bình ngọc.
Thu hảo tinh huyết, nhóm hai đám lửa thiêu đốt t·hi t·hể, sau đó quay người rời đi.
Vừa đi Trần Nguyên vừa nghĩ thầm.
"Không biết trong lúc ta rút ra tinh huyết, có tu sĩ đi ngang qua, liệu tên đó có nghĩ ta là ma tu không nhỉ".
Dù sao theo chính đạo ý nghĩ, chỉ có ma tu mới sau khi g·iết người còn thu thập tinh huyết.
Nhưng Hắn đọc được nhật ký của Hoắc Chiến cho nên cũng không nghĩ như vậy.
Cho dù là tinh huyết chưa qua tinh lọc, nhưng mỗi bình tinh huyết của luyện khí trung kỳ đều có thể bán từ 30 đến 60 linh thạch, luyện khí hậu kỳ có thể đạt tới 150 linh thạch.
Tới đây Trần Nguyên cũng cảm thấy, nếu so về lợi dụng tối đa tài nguyên để tu luyện, như vậy ma tu có vẻ cao hơn chính đạo một bậc.
Nhưng cái này cũng chỉ là ý nghĩ phiến diện của hắn thôi, cũng không chắc chắn lắm, dù sao Trần Nguyên cũng chỉ mới là một tiểu tu sĩ, tầm nhìn còn hạn hẹp.
Hết chương!.
Một chút lời bình của tác giả.
Mình cảm thấy miêu tả chiến đấu chưa hài lòng lắm, bị một chút sạn về các chiêu thức cùng khả năng chiến đấu của địch nhân.
Ví dụ người bình thường thấy đánh không lại liền muốn chạy là chuyện bình thường, nhưng cách miêu tả của mình cứ bị vấp vấp.
Ở đây mình mới nhận thấy khả năng viết truyện của người mới có chút kém.
Tuy là có rất nhiều ý tưởng chiến đấu, nhưng viết hết ra lại sợ dài dòng câu chương quá, viết tiếp có lẽ một trận chiến nhỏ cần phải kéo dài hơn bốn nghìn chữ mới xong.
Nên cứ tạm thời như vậy đã, sau nếu khả năng viết của Tác có tiến bộ hơn sẽ sửa dần ở các chương sau.