Chương 31: Bị theo dõi.
Hai người ngồi thêm được một lúc, Trần Nguyên cũng cáo từ rời đi.
Đi dạo một lúc ở tán tu phiên chợ, hắn phát hiện có người đang bày quầy bán da của yêu thú.
Lúc này Trần Nguyên ánh mắt hơi sáng, chỉ vì cái này da yêu thú hắn cảm nhận được khí tức có chút cao, rất có thể là nhất giai hậu kỳ.
Tới đây, Trần Nguyên cũng tiến lại gần sau đó lên tiếng hỏi.
"Vị này đạo hữu, tấm này da là nhất giai hậu kỳ yêu thú sao ? có thể cho ta kiểm tra một chút được chứ".
Tên này tu sĩ đang chăm chú quan sát một bản thư tịch, lúc này có người đi tới lên tiếng hỏi thăm, hắn mới hơi giật mình ngẩng đầu lên đáp.
"Đương nhiên là có thể, đạo hữu ngươi cứ tùy tiện".
Tên này tu sĩ ngẩng đầu lên thì thấy là người quen, cũng hơi kinh ngạc lên tiếng.
"A, là Hàn phù sư sao, lâu lắm mới thấy lại được ngươi".
Trần Nguyên thấy vậy cũng hơi ngẩn ra, vậy mà lại là người quen.
Tên này tu sĩ cũng không xa lạ, chính là Tử Du, luyện khí tám tầng tu sĩ, thủ lĩnh của một đội săn yêu.
Lần trước khi hắn rời đi phường thị, quay lại Mê Vụ Sơn Lâm, cũng đã dừng lại hợp tác với tên này tu sĩ.
Giờ gặp lại đúng là cũng hơi có chút ngạc nhiên.
Trần Nguyên cũng lên tiếng chào hỏi lại, sau đó hỏi thăm.
"Tử Du Đạo hữu, ngươi tấm này da tính bán giá bao nhiêu".
Tử Du nghe được Trần Nguyên hỏi giá liền một mặt khổ sở lên tiếng.
"Hàn đạo hữu, con này yêu thú thực lực cũng không phải dạng vừa, trước khi c·hết phản công khiến huynh đệ của ta mất đi một cánh tay".
"Hôm nay nếu không có 500 linh thạch, như vậy ngươi cũng đừng nghĩ lấy nó đi".
Nói xong còn một mặt kiên định ý nghĩ biểu thị cho Trần Nguyên xem, giống như một cái giá chắc chắn, không đường thương lượng bộ dáng.
Hắn thấy vậy cũng không nói thêm, trực tiếp quay người rời đi, cũng không ở lại mặc cả.
Cái gì 500 linh thạch, gặp quỷ đi thôi.
Tử Du thấy Trần Nguyên vậy mà không một câu trả giá, trực tiếp quay người rời đi bộ dáng, hắn cũng liền gấp gọi lại.
"Hàn đạo hữu, Hàn phù sư, từ từ đi a, ngươi không hài lòng thì có thể trả giá nha".
Nghe được câu này Trần Nguyên mới một mặt lạnh băng quay người lại.
"Tử Du đạo hữu, ngươi đây không phải nhất quyết không có 500 linh thạch không thể cầm đi sao".
"500 linh thạch tấm này da thú, ai mua người đó là ngu ngốc".
Tử Du nghe vậy khoé miệng cũng hơi giật giật, tên này không theo kịch bản trả giá sao.
Hắn cũng biết tấm này da thú cũng không thể bán với giá 500 linh thạch, nói như vậy chỉ để sau này mặc cả xuống được cái giá tốt thôi.
Ai mà biết, tên này Hàn đạo hữu không theo bình thường trả giá, còn một mặt định rời đi ngay.
"Ây, Hàn đạo hữu, nãy là ta nóng vội huynh đệ ở nhà thiếu linh thạch dưỡng thương, cho lên nói nhầm".
"Hàn phù sư ngươi xem được bao nhiêu thử cho cái giá đi".
Trần Nguyên một mặt bình thản lên tiếng.
"350 linh thạch là giá cuối cùng, vượt qua ta trực tiếp rời đi, cả hai chúng ta đều là người trong nghề, đạo hữu không cần phải làm ra cái đó bộ dáng".
Tử Du nghe được Trần Nguyên báo giá cũng rơi vào trầm tư, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cuối cùng cũng đồng ý.
Trần Nguyên giao linh thạch, sau đó cầm da thú kiểm tra một chút.
Tấm này da yêu thú nếu rơi vào trong tay của lâu năm thượng phẩm luyện khí sư, thêm chút tài liệu quý hiếm.
Như vậy chế tác thành thượng phẩm nội giáp cũng không khó.
"Đáng tiếc, trình độ luyện khí của ta bây giờ vẫn còn chút kém cỏi, mới vừa bước vào trung phẩm luyện khí sư không lâu".
"Cái này da thú chỉ có thể chế tác thành trống không lá bùa vậy".
Tỷ lệ vẽ nhất giai trung phẩm phù lục của Trần Nguyên đã có hơn bảy phần thành công, bây giờ nếm thử vẽ thượng phẩm phù lục cũng vừa đúng lúc.
Tới đây hắn cũng thu lại da thú, sau đó cáo từ rời đi.
Về tới động phủ, Trần Nguyên lấy ra tấm kia da thú, chế tác được 98 tấm trống không lá bùa.
"Ân, trình độ chế tác trống không lá bùa của ta vẫn còn kém chút, nếu thành thạo hơn, như vậy tấm da này chế tác thành 120 tấm không thành vấn đề".
Thu lại trống không lá bùa, sau đó đi tới bồ đoàn khôi phục tinh thần.
Nửa ngày sau.
Nhìn trên bàn tấm lá bùa đang cháy đến một nửa, Trần Nguyên thở dài bất đắc dĩ một cái.
Hắn đang vẽ là Phong Hành phù, một loại tăng tốc của nhất giai thượng phẩm phù lục.
Đáng tiếc, trình độ vẽ thượng phẩm phù lục, khó hơn trung phẩm phù lục rất nhiều.
Dựa vào luyện khí hậu kỳ linh thức, hắn tưởng sẽ dễ dàng nhập môn, đâu ngờ được đã thất bại 12 lần rồi, nhưng một tia linh cảm thành công cũng không có.
Thượng phẩm phù lục rất tiêu hao linh thức, Trần Nguyên linh thức đã có thể so với luyện khí hậu kỳ, nhưng một lần chỉ có thể vẽ liên tục 15 tấm.
Nhiều hơn như vậy sẽ ảnh hưởng đến bản thân, tới đây hắn cũng không tiếp tục vẽ phù nữa.
Rời đi động phủ, Trần Nguyên thay đổi vài cái thân phận, xuất nhập nhiều cửa hàng, bán ra phù lục cùng thu mua tài liệu chế tác khôi lỗi.
Sau khi ra vào vài cửa hàng khác nhau, lúc này Trần Nguyên cảm nhận được sau lưng đã có hai ba cái đuôi nhỏ đi theo ở phía sau.
Hơi thở dài bất đắc dĩ một cái, hắn cũng không nghĩ bản thân đã thay đổi nhiều khuôn mặt khác nhau rồi, nhưng vẫn bị để mắt tới.
Thử vài lần cũng không thể cắt đuôi được người phía sau, lúc này sắc mặt hắn cũng đã hơi đen xuống.
Hiện tại phía sau hắn chỉ còn duy nhất một tên luyện khí bảy tầng đi theo.
Hắn đã thử cố gắng cắt đuôi vài lần nhưng vẫn không được, có lẽ tên này dùng một loại thủ đoạn truy tung cực kỳ ẩn nấp, khó mà phát hiện.
Trần Nguyên hơi trầm tư một lúc.
Hắn đang suy nghĩ lên trực tiếp đi một mạch về động phủ, hay rời đi phường thị tìm cách g·iết c·hết tên này trừ hậu họa.
Nhưng kẻ này tu vi là luyện khí hậu kỳ, muốn đánh bại hắn có bảy thành chắc chắn, nhưng muốn g·iết c·hết, như vậy cũng chỉ có ba phần nắm chắc.
Dù sao luyện khí bảy tầng nếu đánh không lại muốn chạy trốn, như vậy cho dù là luyện khí chín tầng cũng rất khó g·iết c·hết.
Với lại dây leo thuật của hắn đánh phòng thủ thỉ dễ, chứ truy đuổi thì lại không có gì tác dụng.
Trừ phi Trần Nguyên có thể dụ hắn vào chỗ chật hẹp như là hẻm núi, có thể để dây leo thuật của hắn phát huy toàn bộ sức mạnh.
"Ân, thử tìm một chỗ hỏi thăm thử xem người này có gì ý đồ đã, luyện khí hậu kỳ cũng không đến nỗi vì vài trăm linh thạch mà bám theo hắn đi".
Tới đây Trần Nguyên đi vào trong một cái hẻm vắng, sau đó quay người lại chờ tên kia tu sĩ.
Chỉ vài giây sau, Trần Nguyên thấy tên kia tu sĩ đi theo vào.
Người này thấy Trần Nguyên vậy mà đứng đợi hắn cũng hơi bất ngờ, nhưng sau đó lại một mặt xem kỹ nhìn lại.
"Đạo hữu, đúng là ngươi đã phát hiện ra ta theo dõi".
Hắn tự tin khả năng theo dõi của bản thân rất chuyên nghiệp, nhưng nhiều lần bị tên này tuổi trẻ tu sĩ cắt đuôi, cũng hơi nghi ngờ bản thân bị phát hiện.
Bây giờ tên này tuổi trẻ tu sĩ đứng sẵn đây, như đang cố tình đợi hắn, như vậy có lẽ hắn đã bị phát hiện từ lâu.
Chẳng qua là không thể phát giác ra hắn thủ đoạn truy tung, cho lên mới ở lại đây chờ.
Trần Nguyên lúc này cũng một mặt bình tĩnh lên tiếng.
"Đạo hữu, chúng ta không có gì ân oán đi, việc gì phải theo tại hạ thời gian lâu như vậy chứ".
"Ha ha, đạo hữu ngươi không cần lo lắng, ta đây cũng không có ý đồ gì xấu, thậm chí đối với đạo hữu ngươi còn có thể là cơ duyên".
Tên này tu sĩ nói xong nhìn sơ một cái, thấy sắc mặt Trần Nguyên cũng không thay đổi lúc, lại lên tiếng tiếp.
"Tại hạ tên Ẩn Xuyên, lần này ẩn nấp đi theo phía sau, cũng chỉ là có một vị nhân vật muốn gặp đạo hữu".
"Cho lên ta muốn mời đạo hữu đi theo ta một chuyến, địa điểm cũng là ở trong phường thị, cho lên đạo hữu yên tâm, sẽ không có gì nguy hiểm ".
Nghe đến đây Trần Nguyên thử lên tiếng hỏi.
"Ồ, không biết là vị nào nhân vật muốn gặp ta, vậy mà phải phái ra cả luyện khí hậu kỳ tới".
Ẩn xuyên thấy Trần Nguyên không lập tức từ chối mà hỏi lại, hắn cũng không dấu diếm trực tiếp trả lời.
"Đạo hữu ngươi biết Bách Bảo Lâu đi".
Nói xong hơi ngưng lại nhìn Trần Nguyên một cái, thấy hắn có chút như nhận ra cũng liền tiếp tục lên tiếng.
"Bách Bảo Lâu ở Thanh Huyền phường thị này, chính là do Tống quản sự làm chủ".
"Tống quản sự thấy đạo hữu tuổi còn trẻ đã là nhất giai trung phẩm phù sư, cho lên nảy sinh lòng yêu tài, muốn mời đạo hữu tới một chuyến nói chuyện".
Trần Nguyên nghe được Ẩn Xuyên nói xong nguyên nhân lúc, sắc mặt cũng không được tốt lắm.
"Sau một cái phù sư hội, bây giờ lại đến Bách Bảo Lâu, cái này tình trạng là không muốn để ta an tâm tu hành đúng không".
Còn cái gì sinh lòng yêu tài, muốn gặp hắn một mặt, tám chín phần là muốn kéo hắn về làm công cụ chế phù rồi.
Tới đây Trần Nguyên trực tiếp lên tiếng từ chối.
"Ẩn đạo hữu, tha thứ cho tại hạ bây giờ còn có việc gấp, không thể đi theo ngươi được, để hôm khác ta nhất định tự thân đến Bách Bảo Lâu tìm Tống quản sự".
Ẩn Xuyên thấy Trần Nguyên vậy mà không chần chừ, trực tiếp từ chối cũng hơi kinh ngạc, còn cái gì có việc gấp không tiện gặp hắn cũng chỉ cười cười không để ý.
Hắn đi theo Trần Nguyên một lúc lâu, thấy tên này đi dạo thong dong, cũng không giống có việc gấp dáng vẻ.
Bây giờ lại tự nhiên có việc quan trọng, nói một chút thì cũng thôi đi, ai tin người đó là kẻ ngốc.
"Đạo hữu, ngươi cũng không nên từ chối vội, với tư chất của ngươi, nếu được Tống quản sự hỗ trợ thêm, tương lai có đến chín phần chắc chắn tấn thăng thượng phẩm phù sư".
"Đạo hữu tấn thăng thượng phẩm phù sư rồi, như vậy tài nguyên tu luyện cũng sẽ không thiếu, đột phá luyện khí hậu kỳ mười phần chắc chín".
"Thậm chí tương lai trúc cơ cũng không phải không thể thử một cái".
Hết chương !.