Tu Tiên Từ Mê Vụ Sơn Lâm Bắt Đầu

Chương 24: Luyện khí năm tầng.




Chương 24: Luyện khí năm tầng.
Trên phi thuyền, cách mặt đất hơn trăm mét độ cao.
Trần Nguyên đang ngồi tĩnh toạ, trước mặt là hai cái túi trữ vật, chính là của hai t·ên c·ướp tu, hắn kiểm tra túi của tên kia luyện khí tầng năm trước.
Dùng linh thức thăm dò vào bên trong, Trần Nguyên thấy có 127 linh thạch, cùng ba bình đan dược, với một số vật dụng thường ngày khác.
Lấy ra ba bình đan dược kiểm tra, phát hiện bên trong nằm đó bảy viên thanh linh đan, cộng với hai thanh pháp khí nữa, như vậy chiến lợi phẩm của hắn cũng được trên dưới 700 linh thạch.
"Ân, cũng tạm được".
Vẻ mặt Trần Nguyên cũng khá hài lòng, sau đó tiếp tục kiểm tra túi trữ vật của tên kia luyện khí sáu tầng tu sĩ.
Bên trong túi trữ vật của tên này có 176 linh thạch, kèm hai bình đan dược, cùng năm tấm nhất giai trung phẩm phù lục.
Lúc này Trần Nguyên thấy bên trong góc có một tấm tàn đồ.
Hơi động ý niệm, hắn đã cầm trong tay tấm này bản đồ, chỉ thấy tấm này bản đồ như bị mạnh mẽ xé làm hai vậy.
Nhìn sơ qua thì tấm này da thú có vẻ như được làm từ da của một yêu thú cấp cao, ít nhất cũng phải là nhị giai đi.
Tuy Trần Nguyên chưa từng tận mắt thấy da của nhị giai yêu thú, nhưng nhất giai hầu kỳ thì hắn đã thấy qua, nếu so sánh vậy vẫn còn kém xa tấm này bản đồ.
Tổng kết lại tài sản của hai tên này tu sĩ rơi vào 1300 linh thạch, hơi gật đầu cũng coi như là không lỗ...
Phi hành hơn một tháng, Trần Nguyên cuối cùng cũng tới được Mê Vụ Sơn Lâm.
Tới nơi, để cho Đại Hắc trên phi thuyền đi xuống trước, sau đó bản thân cũng thu lại phi thuyền vào túi trữ vật.
Đại Hắc vừa xuống phi thuyền, nhìn xung quanh thấy là quen thuộc Mê Vụ Sơn Lâm lúc, cũng kêu lên một tiếng sau đó chạy đi chơi.

Nhìn cảnh này Trần Nguyên cũng hơi cười cười, sau đó cũng không để ý nữa.
Hắn đi tới mười mẫu linh điền, kiểm tra một chút linh thảo cùng linh mễ, thấy không gì vấn đề to tác lúc, cũng liền quay về động phủ nghỉ ngơi...
.
.
Thời gian thấm thoát trôi đi. Một năm sau, trong tĩnh thất.
Trần Nguyên đang ngồi tĩnh toạ hấp thu thiên địa linh khí.
Bỗng nhiên lúc này, cạch một tiếng, như có thanh âm vô hình trong cơ thể Trần Nguyên phát ra, sau đó thiên địa linh khí không ngừng được Trần Nguyên hấp thu với tốc độ nhanh chóng.
Một lúc lâu sau linh khí bắt đầu ổn định lại, mở mắt, sau đó thở nhẹ ra một hơi, trên khuôn mặt không kiềm được vẻ vui mừng lên tiếng.
"Luyện khí năm tầng".
Một năm trước Trần Nguyên về mê vụ sơn lâm, không ngừng phục dụng Xà Hoàng quả cùng với một ít đan dược, cuối cùng hôm nay đột phá luyện khí năm tầng.
Lúc này động chút ý niệm, thử kiểm tra linh lực trong cơ thể của bản thân một chút.
"Ân, linh lực nhiều hơn hai thành so với trước đó, linh thức cũng đạt tới 10 mét, có thể so với luyện khí bảy tầng tu sĩ".
Luyện khí trung kỳ, cứ mỗi lần đột phá một tiểu giai, sẽ tăng thêm hai mét linh thức.
Đạt tới luyện khí hậu kỳ, như vậy linh thức sẽ là 10 mét, sau đó mỗi lần đột phá một tiểu giai sẽ tăng thêm ba mét.
Sáng hôm sau, Tại linh điền.
Trần Nguyên nhìn trước mặt hai mẫu huyết linh mễ, mỗi cây linh mễ đều cao hai mét có hơn, từng hạt linh mễ to bằng trái nhãn, màu sắc có chút huyết hồng.

"Ân, linh mễ cũng cách thành thục không xa, với cái đà này, chỉ cần nửa tháng nữa là có thể thu hoạch".
Bấm một cái pháp quyết, trên không trung xuất hiện một đám mây, sau đó bắt đầu có những hạt mưa lách tách rơi xuống.
Bên trong những hạt mưa đều có một lượng linh khí cùng sinh cơ nhất định, chỉ thấy những cây linh mễ được mưa tưới qua đều tươi tốt hơn mấy phần.
Sau khi làm mưa xong cho hai mẫu này linh mễ, Trần Nguyên lại đi tới khác ba mẫu trồng Bạch Vân Thảo linh điền.
Nhìn mỗi cây Bạch Vân Thảo đều cao hơn 30cm, Trần Nguyên hơi gật đầu nói thầm.
"Bạch Vân Thảo có lẽ ba năm sau là có thể thu hoạch".
Làm mưa cho ba mẫu này Bạch Vân Thảo xong, Trần Nguyên lại lần lượt làm mưa tiếp cho vài mẫu linh điền còn lại.
Sau khi làm mưa xong, Trần Nguyên lại đi xuống dưới núi tập luyện pháp thuật.
Tới một khu đất trống, bấm một cái pháp quyết, toàn lực triệu hồi lên dây leo thuật, lúc này Trần Nguyên nhìn cảnh tượng trước mắt kinh ngạc lên tiếng.
"12 cây dây leo".
Sau khi dùng ra dây leo thuật, thì hắn thấy trước mặt là 12 cây dây leo, mỗi cây dây leo dài 23 mét.
Phần thân của dây leo to ngang bằng bắp chân của một người trưởng thành, nhưng cũng có thể làm cho nhỏ lại, chỉ ngang bằng cổ tay của một đứa trẻ năm tuổi.
Lúc này, tốc độ cùng với độ bền dẻo của dây leo cũng sẽ da tăng thêm hai thành, nhưng nếu b·ị c·hém đứt, như vậy khi khôi phục lại cũng sẽ tốn thêm hai thành linh lực.
"Ân, có được có mất, không gì ngạc nhiên".

Nói xong cũng không tiếp tục duy trì dây leo thuật nữa, dây leo không có linh lực duy trì, tự động tiêu tán.
Trong một năm này, Trần Nguyên cũng không chỉ riêng tu luyện, hắn còn đã có thể luyện chế ra trung phẩm pháp khí, tuy tỉ lệ thành công chỉ ở ba thành, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng coi là trung phẩm luyện khí sư.
Hơi làm ngẫm nghĩ, đợi nửa tháng nữa sau khi thu hoạch linh mễ, đi tới phường thị một chuyến nữa.
Ba ngày sau trong tĩnh thất.
Trên mặt bàn đang đặt một lá phù, Trần Nguyên đang vẽ đến một nửa thì bỗng nhiên xùy một tiếng, từng tia khói mù lượn lờ toát ra, lá phù không lửa tự cháy cuối cùng thành một bãi tro tàn.
Hơi than nhẹ một tiếng: "Ai, vẫn là thất bại a".
Ba ngày trước linh thức đột phá đến luyện khí hậu kỳ, lúc này hắn liền muốn nếm thử vẽ thượng phẩm phù lục, đáng tiếc sau hơn chục lần vẫn thất bại.
Trần Nguyên đang tập vẽ là Kim Kiếm phù, nhất giai thượng phẩm phù lục, tấm này đã là tấm thứ 13 hắn vẽ thất bại.
Hơi thở nhẹ một cái, đi tới kế bên bồ đoàn ngồi xuống, sau đó tiến vào trong không gian thạch bia khôi phục linh thức.
Chớp mắt một cái, Trần Nguyên đã ở bên trong không gian thạch bia, hắn khoanh chân ngồi xuống tĩnh tâm khôi phục linh thức.
Sau khi khôi phục linh thức xong, hơi động ý niệm, dùng linh thức xuyên qua không gian thạch bia.
Sau đó một hồi mất trọng lực đánh tới, một giây sau, Trần Nguyên lại cảm nhận được tiếp xúc da thịt, cũng không làm dư thừa động tác, bắt đầu vận công tu luyện.
Thủy Mộc Dưỡng Linh Công, môn này công pháp, Hắn cũng chỉ mới ở cảnh giới nhập môn, vẫn chưa đạt tới tiểu thành.
Dây leo thuật sau khi đại thành có uy lực to lớn như thế, không biết sau khi môn này Thủy Mộc Dưỡng Linh Công tiểu thành, có gì biến hóa.
Lúc này, cảm nhận được trong túi trữ vật, lệnh bài trận pháp hơi có xao động.
Mở bừng mắt, sau đó dùng linh thức lấy ra lệnh bài cảm ứng trận pháp biến hóa, sau một lúc thì Trần Nguyên phát hiện là có tu sĩ bị huyễn trận vây khốn.
Nhìn phản hồi của trận pháp, cũng không phải là trúc cơ tu sĩ chỉ là luyện khí hậu kỳ.
Hắn liền sử dụng công năng của trận pháp nhìn trộm phía ngoài, rốt cuộc là kẻ nào t·ấn c·ông trận pháp.
Hết chương !

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.