Chương 22: gặp cướp tu.
Nửa tháng sau, tại Thanh Huyền phường thị, trong tĩnh thất.
Trần Nguyên đang cầm trên tay một cái nội giáp hơi nhíu mày.
"Ân, dùng da của nhất giai trung phẩm, nhưng chỉ có thể luyện ra hạ phẩm nội giáp, ta giờ vẫn còn cách trung phẩm luyện khí sư một đoạn xa nữa".
Tới đây Trần Nguyên tế ra hạ phẩm phi kiếm, sau đó dùng toàn lực đâm thanh này phi kiếm vào nội giáp.
Chỉ thấy thanh này phi kiếm đâm tới bề mặt nội giáp, mặt ngoài nội giáp chỉ hơi ngăn chặn được chút ít, sau đó trực tiếp bị phi kiếm xuyên qua.
Trần Nguyên thấy cảnh này, hơi cau mày nói thầm.
"Cái này nội giáp thậm chí ở trong hạ phẩm cũng chỉ tính là loại kia kém nhất phẩm chất, như vậy cái này có tác dụng gì chứ ".
Tới đây, Trần Nguyên mặc vào tấm này nội giáp, tuy hơi kém chút, nhưng vẫn hơn là không có.
Sau khi mặc xong, Trần Nguyên cũng không tiếp tục luyện khí nữa, mà đi ra ngoài sân thư giãn một chút.
Từ lúc trước vào Xích Viêm Sơn Mạch, đến bây giờ đã trôi qua nửa tháng, Trần Nguyên cũng đã thành thạo khả năng sử dụng đại thành dây leo thuật.
Giờ với linh lực của hắn hiện tại, nếu triệu hồi toàn bộ 10 cây dây leo cùng lúc để chiến đấu, như vậy có thể kéo dài liên tục trong vòng 15 phút.
Nhưng nếu muốn duy trì khả năng hồi phục của dây leo sau khi bị t·ấn c·ông, như vậy chỉ có thể duy trì tối đa 10 phút.
"Ân, nếu giờ ta đối đầu với luyện khí năm sáu tầng không thành vấn đề, nhưng nếu là luyện khí hậu kỳ, có khả năng phòng ngự cao, như vậy muốn kết thúc chiến đấu trong vòng 15 phút, đúng là vẫn có chút khó khăn".
"Còn nếu gặp phải luyện khí chín tầng, hoặc viên mãn, có lẽ bỏ chạy chính là biện pháp tốt nhất".
Còn trúc cơ đại tu, như vậy thôi ngửa cổ chịu c·hết là được rồi, tuy Trần Nguyên chưa từng gặp qua trúc cơ tu sĩ xuất thủ, nhưng trước kia hắn cũng từng nghe qua Thanh Minh thượng nhân nói về trúc cơ tu sĩ.
"Luyện khí cùng trúc cơ, cách nhau giống như một đứa trẻ ba tuổi, với một người trưởng thành vậy".
Nghĩ tới đây Trần Nguyên hơi lắc đầu cười cười.
"Dù sao giờ ta cũng chưa có gì đáng để trúc cơ tu sĩ ra tay, nếu có trúc cơ tu sĩ nhắm tới Mê Vụ Sơn Lâm, như vậy thì nhường cho là được rồi, sau này có thực lực tiện tay đoạt lại liền có thể".
Tới đây Trần Nguyên cũng không tiếp tục nghĩ linh tinh nữa, hắn tới phường thị cũng sắp được một tháng rồi, bây giờ cũng là lúc nên về lại Mê Vụ Sơn Lâm chuyên tâm tu luyện.
Lấy trong túi trữ vật ra truyền tin ngọc phù, Trần Nguyên truyền một đạo tin tức cho Vũ Kim Phi.
Năm phút sau, Trần Nguyên nhận lại được hồi âm của Vũ Kim Phi, hắn cũng liền truyền lại tin tức, hẹn Vũ Kim Phi tới Thiên Hương Lâu một chuyến.
Ba tiếng sau, tại Thiên Hương Lâu, Trần Nguyên cùng Vũ Kim Phi đang ngồi uống Trà.
Thiên Hương Lâu cũng không chỉ bán đồ ăn, còn có thể đơn độc tới thưởng thức Linh Trà, cùng Linh Tửu.
"Hàn Đạo hữu, ngươi dạo gần đây đi đâu vậy, ta tới động phủ tìm ngươi nhưng không thấy ai ở trong, ta còn tưởng ngươi đã rời đi rồi".
Trần Nguyên nghe được Vũ Kim Phi trong lời nói hơi chút trách cứ, hắn cũng liền lên tiếng cười khổ giải thích.
"Vũ đạo hữu, ngươi cũng không phải không biết phù sư hội đang để ý tới ta, ta đây thấp cổ bé họng, cũng chỉ có cách dùng một cái khác thân phận đi thuê động phủ mới a".
Vũ Kim Phi nghe được Trần Nguyên nói như vậy cũng hơi cứng họng, sau đó hơi thở dài, giọng hơi đồng cảm lên tiếng.
"Àii, tán tu khó a, đã không thực lực, không chỗ dựa, lại còn thỉnh thoảng bị đại thế lực bắt chẹt, bây giờ là phù sư hội, không biết liệu sau này có ra thêm một cái đan sư hội không nữa ".
Trần Nguyên nghe được Vũ Kim Phi than vãn vậy cũng hơi trầm mặc.
Nói thật, hắn cũng không đồng cảm được với những tán tu b·ị b·ắt chẹt cho lắm, dù sao từ lúc bước vào tu tiên con đường, sư phụ hắn đã giúp hắn mở rộng sẵn đường.
Tài lữ pháp địa, từ lúc 10 tuổi đo linh căn, sau đó dẫn khí nhập thể bắt đầu tu hành, hắn đã được sư phụ dọn sẵn một đường rộng mở.
Đương nhiên những thứ này cũng chỉ là trong phạm vi luyện khí cảnh giới, nhưng như vậy cũng đã rất tốt, ít nhất là cho tới luyện khí viên mãn, Trần Nguyên đều sẽ không cần lo lắng về chuyện tài nguyên tu luyện.
Tới đây Trần Nguyên cũng vào thẳng vấn đề.
"Vũ đạo hữu, ngươi còn Thanh Linh đan sao, nếu còn vậy bán cho tại hạ 20 bình đi".
Vũ Kim Phi nghe được Trần Nguyên lại hỏi mua 20 bình đan dược nữa, hắn cũng hơi kinh ngạc trong lòng, nhưng cũng không lên tiếng hỏi.
Dù sao Trần Nguyên mua làm gì cũng không quan trọng, cũng sẽ không liên quan tới hắn.
"Đương nhiên là còn, của đạo hữu 20 bình, ta lấy ngươi 360 linh thạch".
Trần Nguyên hơi gật đầu một cái, sau đó đưa ra 360 linh thạch.
Vũ Kim Phi nhận lấy linh thạch, hơi làm kiểm tra một chút về số lượng, sau đó liền lấy ra 20 bình đan dược đưa cho Trần Nguyên.
Trần Nguyên làm chút kiểm tra đan dược, thấy không vấn đề gì cũng liền thu lại đan dược vào túi trữ vật.
Sau một hồi hàn huyên, Trần Nguyên cũng lên tiếng rời đi.
Ra khỏi Thiên Hương Lâu, Trần Nguyên đi một vòng quanh phường thị, tìm mua vật liệu luyện khí, cùng một chút khác tài nguyên...
Sau khi mua đủ tài nguyên cần thiết, hắn liền đi tới chỗ đại lâu cho thuê động phủ, trả lại lệnh bài, sau đó thu lại 60 linh thạch, Trần Nguyên liền đi thẳng ra phía ngoài phường thị.
Sau khi rời phường thị được ngoài năm dặm, lúc này Trần Nguyên cảm nhận được phía sau có hai tên tu sĩ đang bám theo sau.
Thử cảm ứng chút khí tức, Trần Nguyên phát hiện tu vi hai người này cũng không quá mạnh, một tên luyện khí năm tầng, cùng một tên luyện khí sáu tầng.
Tới đây Trần Nguyên hơi thả lỏng chút.
"Một tên luyện khí tầng năm, một tên luyện khí tầng sáu, vẫn có thể".
Tới đây Trần Nguyên ánh mắt bắt đầu có sát ý nổi lên.
"Nơi đây vẫn còn gần phường thị, không tiện động thủ".
Nghĩ tới đây Trần Nguyên dán lên thân một tấm phi hành phù, sau đó gia tốc chạy về phía trước.
Hai tên tu sĩ phía sau thấy Trần Nguyên đã phát hiện bản thân, cũng liền không tiếp tục ẩn nấp nữa, cũng dán lên thân một tấm phi hành phù nghênh ngang đuổi theo.
Đi được thêm một lúc nữa, nơi đây đã cách phường thị hơn 20 dặm, Trần Nguyên cũng liền dừng lại.
Dán lên thân hai tấm kim quang phù, sau đó tế ra phi kiếm, trận địa sẵn sàng đón địch.
Theo hai tên kia tu sĩ tới gần, Trần Nguyên cũng thấy hai tên này dung mạo.
Một tên luyện khí năm tầng, có đôi mắt hơi híp, thân hình hơi gầy gò, nhìn bề ngoài tuổi gần 30.
Một tên khác tu sĩ, thân hình hơi tráng kiện, có màu da hơi ngăm đen, nhìn bề ngoài tuổi đã hơn 30 một chút.
Nhưng Trần Nguyên cảm giác tên này khí huyết khá thịnh, có vẻ như có kiêm tu công pháp luyện thể, nhưng cảnh giới cũng không quá cao, có lẽ chỉ mới nhập môn.
Hai tên kia tu sĩ ở xa xa, thấy Trần Nguyên không tiếp tục chạy, mà tế ra phi kiếm trận địa sẵn sàng đón địch.
Hai người cũng liền dừng lại ở cách Trần Nguyên 20 mét, sau đó tên kia tu vi luyện khí năm tầng, hơi cười lạnh lên tiếng.
"Tiểu tử, sao ngươi không tiếp tục chạy rồi ? Sao vậy, như này là muốn ở lại liều c·hết với chúng ta sao".
Nói tới đây tên này vẻ mặt hơi cười trào phúng, chỉ là luyện khí bốn tầng cũng dám nghĩ ở lại một đấu hai.
Hết chương !.