Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Chương 34: Cô sánh vai cùng mặt trời (2)




Sau buổi phát sóng phỏng vấn đó, máy quay lia qua gương mặt của Lộ Hủ vài giây, mọi người đều bắt được khoảnh khắc đó.
[Trai đẹp! Phiên dịch viên đẹp trai! Aaa! Giọng nói thật ấm áp, tuyệt quá!]
[Trong một phút tôi muốn biết toàn bộ thông tin về anh ta!]
[Chị phóng viên phỏng vấn cũng rất xinh đẹp! Giọng nói dễ nghe, cực kỳ chuyên nghiệp!]
….……
Trong buổi phát sóng trực tiếp đó, điều gây tranh cãi nhiều nhất chính là kỹ năng chuyên môn của Trần Nam và Lộ Hủ, cùng với gương mặt khó mà không để ý đến của Lộ Hủ.
Chuyện này nhanh chóng được đẩy lên hot search.
Học lực và gia thế của Lộ Hủ đều bị lộ ra.
Chẳng qua cậu năm nào cũng đứng nhất lớp, được dạy dỗ tốt, từng là thủ khoa khối tự nhiên, năng lực học tập xuất sắc, khả năng phiên dịch đỉnh cao, v.v.
Tất nhiên, điều cư dân mạng quan tâm nhiều nhất vẫn là tình trạng tình cảm của cậu.
Có tin đồn rằng Lộ Hủ đã kết hôn, cũng có người nói cậu vẫn còn độc thân, thậm chí có người ác ý đồn rằng cậu đã ly hôn.
Cuối cùng, chính chủ không chịu nổi, phải lập một tài khoản Weibo để đính chính tin đồn.
L: Đã có bạn gái, cảm ơn mọi người đã quan tâm.
Vài ngày sau, Trần Nam mới nhìn thấy nội dung dòng Weibo đó, cô không ngạc nhiên, nhưng vẫn có chút khó chịu.
ID Weibo của cậu vẫn chỉ đơn giản là chữ cái viết hoa “L”.
Dưới bài đăng đó, không biết có bao nhiêu người tiếc nuối.
Cô dùng tài khoản Weibo của mình để theo dõi Lộ Hủ, tài khoản của cậu trở thành người duy nhất cô theo dõi.
Dần dần, chuyện này cũng lắng xuống, Weibo của L không còn cập nhật nữa, sự quan tâm cũng tản đi, không ai còn chú ý đến Weibo của cậu, chỉ có cô vẫn luôn nhịn không được mà vào xem từng lần một, kiểm tra xem cậu có cập nhật gì không.
“Chẳng trách hồi năm hai, Ngô Văn theo đuổi em dữ dội như vậy, mà em nhất quyết không đồng ý. Lúc đó chị còn tưởng là em không muốn yêu đương. Hóa ra là em có người trong lòng rồi.”
Đến hôm nay, Hứa Mộng Mộng mới chợt tỉnh ngộ, hiểu ra được những năm qua Trần Nam đau khổ là vì cái gì.
Bốn năm đại học, Trần Nam gầy đi, cao hơn, đường nét trên gương mặt cũng nở nang, trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều, người theo đuổi cô cũng không ít.
Người theo đuổi Trần Nam quyết liệt nhất là Ngô Văn.
Ngô Văn là bạn cùng khoa với Hứa Mộng Mộng, cậu là một trong những chàng trai hiếm hoi có thể trở thành bạn với Trần Nam dù theo đuổi cô.
Lúc đó, những người khác sau vài lần bị từ chối thì đều nản lòng bỏ cuộc.
Chỉ có Ngô Văn nhất quyết không chịu từ bỏ, sống chết muốn Trần Nam cho mình một lý do.
“Lần đó thật sự em hết cách rồi, đành phải nói với anh ta là em đã có người trong lòng từ lâu.” Trần Nam bất lực nói, “Nhưng em cũng không ngờ, về sau anh ta vẫn không chịu bỏ cuộc, anh ta đã làm rất nhiều việc vì em, em cũng thật lòng cảm ơn anh ấy.”
Ngô Văn thật sự rất thích cô.
Trong nhiều khoảnh khắc, cô cũng thực sự bị cảm động, từng có suy nghĩ thử từ từ, chỉ là sau đó có một gáo nước lạnh đã làm cô bừng tỉnh...
“Vậy tại sao sau đó em vẫn không đồng ý? Chị nhớ em nói em đã thực sự cảm động mà?” Hứa Mộng Mộng hỏi cô.
Trần Nam cúi đầu im lặng hồi lâu, vô thức mân mê sợi dây chuyền trên cổ, Hứa Mộng Mộng liếc qua, đó là thói quen bao năm nay của Trần Nam, chỉ cần có việc gì mà cô không thể giải thích, cô sẽ đưa tay nắm lấy sợi dây chuyền đó và im lặng.
Trên cổ cô, là một sợi dây chuyền đơn giản với mặt hình số 7.
Hứa Mộng Mộng không để ý lắm, chờ cô trả lời, cũng không vội.
Hai người im lặng uống bia với nhau, hồi lâu sau, Trần Nam mới lên tiếng, giọng nói đã có chút khàn: “Vì cảm động. Cảm động chưa bao giờ là tình yêu.”
Thật ra khi yêu một người, ai cũng dễ chìm đắm vào một màn cảm động do chính mình tạo ra, bản thân cô cũng như vậy.
Yêu thật sự là yêu, chỉ là “kịp thời dừng lại” là bốn chữ đơn giản nhưng lại quá khó để thực hiện.
Cuối cùng, Trần Nam vẫn không bổ sung câu trả lời mà Hứa Mộng Mộng muốn biết, hai người nói chuyện đến nửa đêm, cuối cùng vì quá buồn ngủ mà Trần Nam mơ màng trở về phòng ngủ, Hứa Mộng Mộng cũng ở lại nhà cô.
Khoảng năm giờ sáng, Hứa Mộng Mộng sang phòng khách ngủ, vừa nằm xuống giường đã không còn cảm thấy buồn ngủ nữa.
Cô chỉnh sửa vài lỗi chính tả và từ ngữ lặp lại trong cuốn sách của Trần Nam, chờ khi cô tỉnh dậy sẽ đăng cuốn sách lên mạng.
Sau đó, Hứa Mộng Mộng cầm điện thoại, bắt đầu tìm kiếm trên mạng về buổi phát sóng trực tiếp của hội nghị năm đó.
Một sự kiện lớn như vậy chắc chắn có ghi lại trên mạng, theo như Trần Nam mô tả, chẳng bao lâu cô đã tìm thấy thông tin về Lộ Hủ.
Giống như những gì Trần Nam đã nói, cậu xuất sắc, tỏa sáng, đến mức những giới thiệu trên Baidu cũng khiến người ta kinh ngạc.
Nhưng còn một điều mà Trần Nam không nhắc đến, đó là sau khi sự kiện này kết thúc, cuộc sống của Lộ Hủ bị nhiều cư dân mạng theo dõi, có cả những tài khoản chuyên đi bịa đặt, tung tin đồn về cậu.
Tin đồn nghiêm trọng nhất là việc học lực của cậu đều là giả mạo, chỉ là bề ngoài hào nhoáng mà thôi.
Nhà Lộ Hủ làm kinh doanh, quả thật gia đình có chút bối cảnh, nhưng theo lời Trần Nam, cậu không có mối quan hệ tốt với ba mình, việc cậu trở thành phiên dịch viên không liên quan gì đến giới kinh doanh.
Chuyện này khi đó ầm ĩ không nhỏ, Lộ Hủ mới nhậm chức chưa lâu, đã phải chịu áp lực dư luận mà bị tạm đình chỉ công tác.
Về sau, sự việc được giải quyết bằng cách đưa ra bằng chứng đính chính tin đồn, đồng thời gia tăng tuyên truyền sự thật, và cũng đã được làm rõ.
Những chuyện như vậy, trong mắt Hứa Mộng Mộng, chẳng là gì cả.
Dù gì trước đây cô cũng từng làm trong ngành báo chí, cô chẳng mấy bận tâm mà tiếp tục lướt qua từng bài báo, đến khi cô vô tình lướt đến cuối một bài báo có lượng truy cập rất cao, thì tên của người viết bản tin giải trí này
Phóng viên giải trí viết bài đó là chị học khóa trên của cô, cũng quen biết với Trần Nam.
Sau khi tốt nghiệp, cô ấy vào làm ở một công ty lớn, trở thành phóng viên giải trí.
Phản ứng đầu tiên của Hứa Mộng Mộng là thấy sự việc này không thể chỉ là trùng hợp. Cô liếc nhìn thời gian trên điện thoại, quyết định đợi đến sáng rồi mới gọi cho chị học khóa trên đó.
Chín giờ sáng, Trần Nam tỉnh dậy, lúc dậy thì Hứa Mộng Mộng đã rời đi từ sớm.
Cô mở WeChat và thấy tin nhắn của Hứa Mộng Mộng. Theo lời cô, Trần Nam đăng tải cuốn tiểu thuyết của mình lên trang web.
Bút danh của cô là Trần Dưỡng. Sau khi tốt nghiệp, cô chưa từng đăng tải bài viết nào, lần gần nhất cô viết bài hình như đã là chuyện của ba năm trước.
Hứa Mộng Mộng miệng tuy nói chê cái kết của cô, nhưng ngay sau khi Trần Nam đăng tải xong, Hứa Mộng Mộng đã lập tức quảng bá nó trên trang cá nhân.
Hứa Mộng Mộng: Sách của cô bạn thân Trần Nam nhà tôi đây, hy vọng năm nay Trần Nam tiểu thư sẽ nổi tiếng!!!”
Bên dưới còn đính kèm link tiểu thuyết.
Trần Nam nhìn dòng trạng thái mà không nhịn được cười, cô đáp lại dưới bài đăng.
Trần Nam: [Em sẽ cố hết sức, cảm ơn đại biên tập viên Hứa nhé.]
Hứa Mộng Mộng trả lời: [Tin em mới là lạ!]
….….
Mười hai giờ trưa, Trần Nam ăn xong bữa trưa đơn giản, cầm phiếu xin phép đi đến đài truyền hình.
Cô đã nghỉ ngơi đủ lâu rồi, cũng đến lúc trở lại làm việc.
Ngồi trên xe buýt, ánh mặt trời ngoài kia rực rỡ, Trần Nam chọn ngồi ở hàng ghế sau, gần cửa sổ. Chưa đầy chốc lát, tin nhắn WeChat trên điện thoại cô liên tục vang lên.
Cô tò mò mở điện thoại ra xem, là tin nhắn từ nhóm bạn học cũ không biết ai đã lập ra vài năm trước. Đây là nhóm bạn cùng lớp 10 năm ấy.
Cố Dương Thanh: [Mọi người khi nào rảnh, tụ họp một lần nhé?]
Trình Hạo Khắc: [Ra trường cũng gần mười năm rồi, đúng là nên tổ chức một buổi họp lớp. Anh Cố mời khách đúng không? Mời thì mình đến ngay!]
….…….
Cố Dương Thanh gửi biểu tượng cảm xúc bất lực rồi nhượng bộ: [Mời mời mời, hay là tối nay nhé, mình sắp kết hôn rồi, sau này không có dịp tụ họp nữa đâu.]
Mạnh Bắc Cáp: [Hừ, sợ vợ rồi à.]
Trong nhóm toàn là những lời trêu ghẹo, nhưng Trần Nam lại nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn “sắp kết hôn rồi” của Cố Dương Thanh mà ngẩn người.
Sau đó cô chụp màn hình tin nhắn gửi cho Lâm Trầm Thiến.
Khung chat WeChat của Lâm Trầm Thiến hiển thị “đang nhập tin nhắn...”.
Mười mấy phút sau, cô mới gửi lại vài chữ.
Lâm Trầm Thiến: [Cậu có đi không?]
Trần Nam: [Cậu muốn đi thì mình đi cùng cậu.]
Lâm Trầm Thiến: [Mình đi làm gì? Người ta sắp kết hôn rồi, ai mà biết có phải là cái cô đàn em hồi đại học không.]
Trần Nam: [Không phải đâu, nghe nói là do mai mối. Nếu cậu không muốn đi thì mình từ chối nhé.]
Thật ra Trần Nam cũng không định đi. Chỉ là vài người trong nhóm đã chốt được thời gian, bắt đầu tag từng người vào. Cố Dương Thanh còn đích thân tag cô.
Cố Dương Thanh: [@Trần Nam Lâu rồi không gặp cậu, tối nay cậu có đến buổi họp lớp không?]
Cô không vội trả lời. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Lâm Trầm Thiến và Cố Dương Thanh vẫn dây dưa nhiều năm, nhưng tiếc là kết quả lại không như ý. Cố Dương Thanh thực sự không biết giữ khoảng cách với con gái.
Hồi đại học, có một cô đàn em theo đuổi cậu đến cùng trời cuối đất. Lâm Trầm Thiến nhìn không nổi, ghen đến mức khó chịu, nhưng Cố Dương Thanh lại không nỡ làm tổn thương lòng tự trọng của cô bé ấy, luôn do dự không dứt khoát.
Thế là cuối cùng họ vẫn chia tay.
Ngày Lâm Trầm Thiến chia tay vào năm hai đại học, cô ngồi suốt một đêm trên tàu cao tốc để tìm Trần Nam.
Sau khi đến nơi, cô cũng chẳng làm gì, chỉ ngồi một mình uống bia giải sầu, uống xong bắt đầu nói nhảm, bám riết lấy Trần Nam, kể lể những ấm ức trong nhiều năm qua.
“Nam Nam, cậu nói xem nếu mình giống cậu, chỉ chăm chăm vào học hành, không yêu đương thì tốt biết mấy, chẳng thích ai cả thì tốt quá.”
Lâm Trầm Thiến lí nhí lảm nhảm, giọng cô nghẹn lại, say mèm, chẳng còn nói năng mạch lạc.
“Cậu hứa với mình đi, đừng bao giờ bốc đồng mà thích ai đó như mình, trước kia mình đã nói là không hối hận, nhưng bây giờ mình buồn quá rồi.”
Giọng cô kéo dài, chỉ tay vào Trần Nam, mặt mũi nghiêm túc vô cùng.
Nhưng trong mắt Trần Nam, cô chỉ là một kẻ say khướt.
Thấy Trần Nam không đáp, Lâm Trầm Thiến liền xì hơi, tựa vào vai Trần Nam, mắt ầng ậc nước, như thể đang cảm thán: “Thích một người, thật khó quá.”
Nói xong, cô quay mặt đi, giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống, không một tiếng động.
Trần Nam đưa khăn giấy cho cô.
Trong mắt cô, Lâm Trầm Thiến luôn là một người mạnh mẽ, rạng rỡ.
Thế nhưng, kể từ khi yêu Cố Dương Thanh, cô đã trở nên nhạy cảm và yếu đuối, thường xuyên gọi điện cho Trần Nam lúc nửa đêm, trong điện thoại chỉ toàn là tiếng nức nở.
Cô bạn này của cô, từ nhỏ đến lớn, chưa từng buồn phiền vì làm sai một bài toán, rất ít khi khóc, lúc nào cũng tươi cười hớn hở như một mặt trời nhỏ.
Thì ra tình yêu không chỉ khiến người ta trở nên ngốc nghếch mà còn làm họ yếu đuối.
Nghĩ đến đây, móng tay đỏ của Trần Nam bấu chặt lấy tờ giấy, trong lòng cô nghẹn lại.
Trong câu chuyện buồn của tình yêu này, thực ra cô đã sớm chìm đắm vào rồi.
Không ai có thể thoát khỏi được.
Sau ngày hôm đó, hai người họ thực sự cắt đứt liên lạc.
Nhiều năm sau không gặp lại, khi nghe tin về nhau thì Cố Dương Thanh đã công khai bạn gái trên mạng xã hội, và bây giờ là tin vui sắp cưới.
Cuối cùng thì họ cũng đã bước vào cái tuổi chỉ cần chia tay là sẽ bỏ lỡ nhau mãi mãi. Mọi người đều phải ổn định gia đình, kết hôn, lập nghiệp.
Thế nhưng, nhiều năm trôi qua, ngay cả khi Cố Dương Thanh sắp cưới vợ, chỉ có Lâm Trầm Thiến là chưa thể buông bỏ.
Hai ba phút sau, Lâm Trầm Thiến gửi tin nhắn đến.
Lâm Trầm Thiến: [Mình đi.]
Sau đó cũng không còn câu trả lời, nhưng Trần Nam hiểu rõ sự bướng bỉnh của cô. Dù sao, đây cũng là chuyện tình cũ, giờ người yêu cũ sắp kết hôn, Trần Nam hy vọng cô có thể gặp lại Cố Dương Thanh và giải quyết những khúc mắc quá khứ.
Dù sao thì cũng là một ván cờ không có lối thoát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.