Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Chương 18: Chàng trai thân yêu, mong cậu luôn bình an vô sự (5)




Ở đầu ngõ nhỏ.
“Cao Phú, mày đang nhìn gì thế?” Trình Hạo Khắc đi tới.
Cao Phú thu lại ánh mắt, nhìn chiếc xe đang đi xa: “Mày học ở Nhất Trung phải không?”
“Đúng vậy, sao thế?” Trình Hạo Khắc đưa cho Cao Phú một chai nước. Cậu và Cao Phú là bạn học từ tiểu học, từ nhỏ đã rất thân .
“Mày học lớp mấy? Có biết con nhỏ nào tên là Trần Nam không?” Cao Phú nhận lấy nước, vặn nắp hỏi.
Nghe thấy cái tên đó, Trình Hạo Khắc liền cau mày: “Biết chứ, mày cũng biết cô ta à? Cái vẻ yếu đuối của cô ta làm tao nhìn phát chán.”
Nghe cậu nói, Cao Phú cười khẩy: “Mày còn nhớ tao đã kể mày nghe rồi đấy, ba cô ta chết rồi, mẹ cô ta cũng chẳng phải người tốt lành gì, còn quyến rũ cả ba tao nữa.”
“Ồ, chính là cô ta à? Thế mà mày tha cho cô ta được à?” Trình Hạo Khắc thấy thú vị, chuyện nhà Cao Phú trước đây mấy người bọn họ đều biết rõ.
Tên này ghét cay ghét đắng người đàn bà không rõ ràng với ba nó.
“Tha sao được, cô ta đừng mong mà thi đại học yên ổn.” Cao Phú cười, “Ở trường tao không quản được, mày giúp tao ‘chăm sóc’ nhé.”
Cậu nhấn mạnh từ “chăm sóc”.
Trình Hạo Khắc hiểu ý ngay: “Được, yên tâm đi, không thành vấn đề.”
Về tới nhà, Trần Nam chưa kịp dọn đồ đã bị Lâm Trầm Thiến kéo về nhà mình, hai người nói chuyện suốt buổi chiều, cuối cùng còn ăn tối ở nhà Lâm Trầm Thiến.
Mẹ của Lâm Trầm Thiến đã gọi điện cho Triệu Lan từ trước, nói về tình hình, quan hệ hai nhà tốt nên Triệu Lan cũng yên tâm.
Sau bữa cơm, Lâm Trầm Thiến bảo Trần Nam đi tắm trước, cô ngồi trên giường đợi, mở điện thoại ra mới thấy Ôn Dạng đã gửi hơn chục tin nhắn.
Ôn Dạng: [Ở cổng trường có phải mình đã nói sai gì không?]
Ôn Dạng: [Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy, cậu nói cho mình nghe đi.]
….……
Lâm Trầm Thiến nghĩ tới chuyện này mà đau đầu, do dự mãi mới trả lời tin nhắn.
Lâm Trầm Thiến: [Nam Nam cậu ấy….bố cậu ấy mất từ rất lâu rồi, sau này cậu đừng nhắc chuyện này trước mặt cậu ấy nữa nhé.]
Ôn Dạng: [Hả? Vậy có phải mình đã nói sai rồi không? Trần Nam có phải rất buồn không?]
Nhìn tin nhắn, nghĩ tới dáng vẻ của Trần Nam hôm nay, còn chưa kịp trả lời thì Ôn Dạng đã gọi điện tới.
Lâm Trầm Thiện giật mình vì tiếng chuông điện thoại, vội vàng cầm máy chạy ra ngoài.
Điện thoại kết nối.
“Alo, Ôn Dạng, có chuyện gì không?”
“Thiến Thiến, cậu có thể giúp mình xin lỗi Trần Nam được không? Mình thật không biết chuyện này, hay để mình gọi điện cho cậu ấy nhé?”
Lâm Trầm Thiến ngăn lại: “Đừng, cậu đừng nhắc chuyện này nữa, Nam Nam sẽ không để bụng đâu.”
“À, được rồi. Vậy… mình có thể hỏi ba của Trần Nam qua đời như thế nào không? Mình muốn hỏi rõ, không phải tò mò đâu, mình sợ sau này lại nói những điều không nên nói.” Ôn Dạng hỏi với giọng đầy thận trọng. Chạm vào nỗi buồn của người khác, cô cũng cảm thấy đặc biệt áy náy.
Lâm Trầm Thiến do dự một chút rồi cũng nói: “Chú Trần trước đây là bác sĩ ở đây, chú ấy qua đời do không may bị nhiễm trùng trong một ca phẫu thuật… Đại khái là mình nghe ba mình nói thế, tóm lại sau này chúng ta đừng nhắc tới chuyện này nữa.”
Thời đó, trình độ y tế của bệnh viện thành phố Tô không cao, các biện pháp bảo hộ không đủ mạnh, rất dễ xảy ra sự cố.
Lúc ba Trần Nam gặp chuyện, Trần Nam mới sinh chưa được bao lâu, Lâm Trầm Thiến còn sinh sau Trần Nam, những việc cụ thể cô cũng chỉ nghe ba kể lại, không biết được nhiều.
Sau khi Trần Hồng gặp chuyện, bệnh nhân đã lây bệnh cho Trần Hồng không lâu sau cũng qua đời, thời đó không có thuốc điều trị, gia đình bệnh nhân đó còn đến quấy rối nhà Trần Nam một thời gian, cuối cùng nhờ có cảnh sát can thiệp mới chấm dứt.
Lâm Trầm Thiến cũng không muốn tiết lộ nhiều về hoàn cảnh gia đình của Trần Nam cho người khác biết, nói vài câu với Ôn Dạng rồi cúp máy.
“Cậu đi đâu vậy, mình gọi cậu cũng không thấy đâu. Mình tắm xong rồi, cậu mau đi tắm đi.” Trần Nam mặc chiếc áo ngủ dày bước ra, gọi Lâm Trầm Thiến.
Lâm Trầm Thiến vội đáp: “Mình ở ngoài cửa, mình đi ngay đây.”
Lâm Trầm Thiến tắm xong, hai cô gái nhỏ nằm trên giường.
Lâm Trầm Thiến có rất nhiều chuyện muốn nói với Trần Nam, còn Trần Nam thì mí mắt cứ như đang đánh nhau, buồn ngủ không chịu nổi.
“Nam Nam?”
“Ừm?” Trần Nam mơ mơ màng màng đáp.
Lâm Trầm Thiện do dự một lúc rồi hỏi: “Mình có thể hỏi cậu một chuyện không?”
Cô gật đầu, cố gắng chớp chớp mắt để khỏi ngủ gật.
“Cậu… có phải không thích Ôn Dạng lắm không?”
Thực ra Lâm Trầm Thiến đã cảm nhận được điều này từ rất sớm, cảm giác Trần Nam có chút xa cách với Ôn Dạng, ban đầu chỉ nghĩ là cảm giác gò bó khi mới quen, nhưng dần dần, cô cảm thấy Trần Nam không muốn ở cùng Ôn Dạng.
Trần Nam không ngờ Lâm Trầm Thiến lại hỏi thẳng như vậy, cô lắc đầu, giải thích: “Không có, mình rất thích cậu ấy, kiểu người như cậu ấy ai mà không thích chứ.”
“Cũng không hẳn, trong lớp mình không ít nữ sinh không chơi với cậu ấy, vì cậu ấy chẳng sợ trời chẳng sợ đất, suốt ngày cãi nhau với mấy đứa con gái trong lớp, nhưng thực ra cậu ấy rất tốt.”
Lâm Trầm Thiến thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm, liên tục kể tốt về Ôn Dạng.
Trần Nam không phản bác chút nào, nghe mãi rồi chẳng biết từ lúc nào đã ngủ mất. Cô sẽ không nói cho Lâm Trầm Thiến biết, mình và Ôn Dạng đã định sẵn không thể trở thành bạn thân.
Dù cô rất thích cô ấy, rất ngưỡng mộ một cô gái dũng cảm như cô ấy.
Nhưng họ lại cùng thích một người, chỉ là việc này ngay từ đầu, chẳng thể trách ai cả.
Họ đều giống nhau, chỉ là trong quãng thanh xuân ấy, thích một người, một người rất rất tốt.
Trần Nam ở lại nhà Lâm Trầm Thiến qua đêm, ba mẹ Lâm Trầm Thiến quá nhiệt tình, cô thật sự ngại ở lâu.
Kỳ nghỉ đông chính thức bắt đầu, cô thu dọn đồ đạc, định đi tới lớp phụ đạo mà Trần Vĩ đã đăng ký cho cô.
“Nam Nam, mau cầm đồ xuống, chú con tới rồi.”
Ngày đầu tiên đi học phụ đạo, Trần Nam nói đi nói lại với Triệu Lan rằng cô có thể tự đi xe buýt tới. Nhưng Trần Vĩ lo cô không biết đường, nên vẫn kiên quyết tới đón, Triệu Lan còn đặc biệt xin nghỉ nửa ngày, muốn đi cùng cô xem thử.
Cô đáp lại: “Dạ, con xuống ngay.”
Đó là một lớp học thêm nằm ngay trung tâm thành phố Tô, học phí không rẻ, các thầy cô ở đây đều có trình độ giảng dạy rất cao.
Lớp học thêm nằm ngay bên cạnh trung tâm thương mại ở trung tâm thành phố, cô cùng Triệu Lan và Trần Vĩ đến gặp giáo viên dạy thêm.
Cô lướt mắt nhìn quanh, bốn bề đều được lát gạch men bóng loáng, dưới ánh đèn ấm áp, trông giản dị mà sạch sẽ.
Triệu Lan lo lắng dặn dò cô mấy lần rồi mới cùng Trần Vĩ rời đi.
Triệu Lan phải về đi làm, còn Trần Vĩ dù là giáo viên đang được nghỉ nhưng buổi chiều cũng có việc quan trọng nên không thể đón Trần Nam về được.
Trần Nam hứa để hai người yên tâm.
Cô chăm chỉ học hành, cùng giờ học có không ít người, ai cũng đến đây để học thêm nên không có chút tán gẫu nào, phần lớn đều cắm cúi viết bài, chăm chú nghe giảng.
Cô đăng ký hai môn Toán và Vật lý, mỗi tiết học kéo dài hai tiếng.
Thầy dạy Toán giảng bài rất dễ hiểu, giúp cô giải quyết nhiều câu hỏi cô chưa hiểu.
Hai tiếng nữa sẽ là tiết học Vật lý. Trước giờ học, Trần Nam lấy từ cặp ra một bộ đề Vật lý bắt đầu làm, cô mệt mỏi chớp mắt, cúi đầu chăm chỉ viết.
Từ nhỏ cô đã không có năng khiếu, nhưng cần cù bù thông minh.
Khi đang làm đề, lớp học thêm lần lượt có nhiều học sinh bước vào.
Mỗi lớp có khoảng hơn hai mươi học sinh, thầy cô ở đây đều có lịch dạy kín mít, trình độ cao nên lớp học thêm cũng nổi tiếng, các bậc phụ huynh ngày nay đều muốn con mình giành phần thắng ngay từ vạch xuất phát, vào lớp mười càng không thể lơ là, ai nấy đều tranh giành chỗ học, Trần Vĩ đã phải rất vất vả mới đưa được cô vào đây.
Cô cúi đầu, bỗng dưng ở cửa vang lên một giọng nói quen thuộc: “Thầy ơi, đây là đề bài lần trước.”
Động tác viết của cô dừng lại, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lộ Hủ.
Hôm nay cậu mặc một chiếc áo bông màu xanh Klein, bên trong chỉ mặc một chiếc áo hoodie mỏng màu trắng, chiếc áo bông ấy làm cho làn da của cậu càng thêm trắng. Cậu bước vào lớp, đeo một chiếc balo màu đen trên vai, tay cầm một xấp đề bài.
Có người trong lớp chọc ghẹo cậu: “Không thể nào, học bá của chúng ta học thêm suốt cả học kỳ rồi, nghỉ đông mà cũng không bỏ hả?”
Có người phụ họa: “Đúng vậy, cậu học thêm Văn còn tạm, chứ Vật lý vốn đã giỏi rồi, để người khác sống nữa không đây!”
Lộ Hủ xoay người lại, trong đôi mắt đen chứa đựng nụ cười: “Người giỏi còn có người giỏi hơn, vẫn phải học nhiều.”
“Chà——“ Lời vừa dứt, phía dưới lớp vang lên một tràng cảm thán.
Lúc này Trần Nam mới biết, hóa ra Lộ Hủ đã luôn học thêm ở lớp này, chẳng trách lần đó cậu lại phàn nàn rằng mình không giỏi môn Văn, vậy mà điểm thi môn Văn lại tiến bộ nhiều đến thế.
Lộ Hủ đeo balo trên tay, chọn ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Cô ngồi ở hàng ghế thứ hai, có thể nhìn thấy rõ cậu lấy giấy nháp từ trong cặp ra, nhưng lại lục tung cặp mãi mà không tìm thấy thứ mình cần.
“Ồ, viết của mình đâu rồi? Có ai có dư viết không?” Cậu nhíu mày, lục lọi cả chiếc balo nhưng vẫn không tìm thấy viết, liền hỏi mượn người bên cạnh.
Hai bên cậu toàn là nam sinh, trên bàn chỉ có một cây viết và một tờ giấy nháp, rất đơn giản, ai nấy đều lắc đầu với cậu.
Trần Nam nghe thấy tiếng cậu hỏi, liền lục trong hộp bút của mình, cô có thói quen mang thêm vài cây viết, sợ một cây hết mực không đủ dùng.
Cô lấy ra một cây bút đen từ trong hộp bút, thử viết vài nét trên giấy để chắc chắn còn mực.
Cô do dự không biết nên đưa bút cho Lộ Hủ như thế nào.
Cô hé miệng, lại ngập ngừng không nói.
Cho đến khi nam sinh bên cạnh cô ghé lại hỏi: “Cậu có dư viết đen không?”
Cô sững người, cứng nhắc gật đầu.
Nam sinh đó lại hỏi: “Có thể cho bạn mình mượn được không? Cậu ấy không mang viết.”
Trần Nam biết người nam sinh đó nói chính là Lộ Hủ, cô đang lo không biết làm cách nào để đưa viết cho Lộ Hủ, liền vội vàng đáp lời, đưa cây viết cho nam sinh kia.
“Cảm ơn nhé.” Nam sinh nhận viết, vỗ vai Lộ Hủ ngồi phía trước, “Này, viết của cô gái này cho mượn đấy, mau cảm ơn người ta đi.”
Lộ Hủ quay đầu lại, liếc mắt nhìn Trần Nam, những ngón tay thon dài trắng nõn nhận lấy cây viết, khóe mắt cong cong, đôi môi nở nụ cười đẹp mắt: “Cảm ơn nhé, lát nữa tan học mình sẽ trả lại cậu.”
Đôi mắt cô chạm vào ánh nhìn dịu dàng của cậu, trái tim như bị đυ.ng mạnh.
Trần Nam ngơ ngác lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ: “Không có gì.”
Lộ Hủ cầm bút quay đi, nhưng nhịp tim cô lại không thể bình tĩnh trở lại.
Nhìn vào mắt cậu khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy những tình cảm giấu kín sâu trong lòng mình, thật sự như sắp lộ ra ngoài.
Cô liên tục điều chỉnh nhịp thở, cố gắng để bản thân bình tĩnh.
Nhưng có những người, chỉ một ánh mắt thôi, cũng có thể khiến nội tâm cô sụp đổ trong chốc lát, có lẽ cô đã từng tỏ tình, trong những ánh mắt đầy nóng bỏng và chân thành ấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.