Diệp Thành hiểu ý, thầm nhẩm niệm gọi thiên lôi ra, đưa cho Cổ Tam Thông, thiên lôi như có linh tính, không phản lại Cổ Tam Thông mà lơ lửng trong lòng bàn tay ông ta.
“Ở đây chờ ta”, Cổ Tam Thông cất thiên lôi, không nói nhiều lời đã lao thẳng xuống vực sâu.
Diệp Thành muốn đi theo nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.
Ầm!
Chẳng mấy chốc, trong vực sâu vang lên tiếng gầm rú, có vẻ Cổ Tam Thông đã tìm được tà vật và bắt đầu đánh nhau, hơn nữa động tĩnh còn không nhỏ, toàn bộ vực sâu và vùng đất rộng lớn này đều rung lên.
Bùm! Ầm! Cheng!
Sau đó những âm thanh thế này nối tiếp nhau, trận đại chiến quá ác liệt, Diệp Thành không thể không tạm thời lui ra ngoài.
“Có thiên lôi trợ chiến, còn có pháp khí thiết kiếm, vậy mà với sức chiến đấu của Cổ Tam Thông cũng không hạ được tà vật đó ngay”, Diệp Thành tặc lưỡi: “Tà vật đó mạnh nhường nào chứ?”
“Ít nhất cũng phải ngang với Độc Cô Ngạo”.
“Không ngờ ở vực sâu này còn có cao thủ mạnh đến vậy!”
Diệp Thành liên tục lẩm bẩm một mình, mở Tiên Luân Nhãn để quan sát.
Nhưng vực này thật sự quá sâu, hơn nữa còn có một luồng sức mạnh thần bí che khuất tầm nhìn của hắn, khiến hắn chỉ nhìn thấy bóng tối.
Đoàng!
Sau tiếng nổ như sấm, Diệp Thành nhìn thấy một bóng người mơ hồ bay ngược ra ngoài.
“Là tà vật đó sao?”, Diệp Thành vội bước lên trước.
Tuy nhiên khi lại gần, hắn phát hiện bóng dáng mơ hồ ấy không phải tà vật, mà là Cổ Tam Thông toàn thân đẫm máu, xem ra là bị một chưởng của kẻ kia đánh bật ra ngoài.
Thấy thế, Diệp Thành chợt biến sắc, hắn không ngờ Cổ Tam Thông lại thất bại.
Phụt!
Khi Cổ Tam Thông bay ra khỏi vực sâu còn phun ra một ngụm máu.
Diệp Thành vội nhẹ nhàng kéo Cổ Tam Thông đang sắp rơi xuống đất ra.
Phụt!
Cổ Tam Thông lại phụt ra một ngụm máu nữa.
“Đi!”
Sau đó Cổ Tam Thông túm lấy Diệp Thành, điên cuồng bay về một hướng, trên khuôn mặt không đứng đắn còn mang theo vẻ nghiêm nghị chưa từng thấy.
“Đi? Có đi nổi không?”
Ngay sau đó, một giọng nói cực kỳ lạnh lùng vang vọng khắp không gian.
Lập tức, chín trụ sáng đỏ như máu đột ngột lao ra khỏi mặt đất, xuyên thẳng vào màn đêm, trên mỗi chùm sáng đều có phù văn dày đặc đang lưu chuyển, chúng đan xen nối liền với nhau, tụ lại thành kết giới cực lớn, nhốt Cổ Tam Thông và Diệp Thành bên trong.
Ông ta tính sai rồi, quá sơ ý, cứ tưởng nhờ sức mạnh của thiên lôi là có thể dễ dàng tiêu diệt được tà vật, ai ngờ dưới đáy vực thẳm lại có đến ba tên ở cảnh giới Chuẩn Thiên, mặc dù hai tên còn lại có sức chiến đấu không bằng ông ta, nhưng đội hình ba đấu một thì ông ta cũng phải nhận thua.
“Người đừng nhiều lời vô dụng nữa”, Diệp Thành mắng để đáp lại câu xin lỗi của Cổ Tam Thông, hắn nhìn kết giới đang nhốt hai người rồi hỏi: “Người có cách phá giải kết giới không? Phải thoát thân đã rồi sau này tập hợp cao thủ tới giết sau”.
“Đây là kết giới Vạn Lệ Quỷ Minh, với sức của một mình ta mà muốn phá giải từ bên trong thì rất khó”, Cổ Tam Thông lắc đầu bất lực.
“Vậy chúng ta hai đấu ba đi!”, Diệp Thành xoay khớp cổ.